Tự Sự Cho Chính Mình
Là những cam xúc của riêng tôi…
Là những cam xúc của riêng tôi…
Trong lòng thành phố phủ đầy tuyết, nơi ánh đèn đường không đủ soi hết những bí mật bị chôn sâu, tồn tại hai cái tên từng làm cả thế giới ngầm run sợ: Matthew Acheron, thủ lĩnh lạnh lùng của dòng họ Acheron, và Azelie Seele, một sĩ quan cảnh sát từng được ca ngợi là "cơn gió thép" của lực lượng đặc nhiệm.Họ từng là chồng chồng, từng sống cùng nhau giữa mùa đông nước Nga, từng tin rằng tình yêu có thể làm tan băng trên da thịt đã chai sạn vì chiến tranh và tội lỗi. Nhưng rồi một cuộc thảm sát, một vết sẹo lớn trên ngực Matthew, một bản báo cáo điều tra bị niêm phong cùng lời cáo buộc không ai muốn nhắc lại... tất cả bóp nát cuộc hôn nhân ấy.Nhiều năm sau, khi thành phố chìm trong tội ác mới, định mệnh kéo họ đối đầu:một mafia sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đoạt lại thứ đã mất,một sĩ quan cảnh sát lạnh lùng cố giữ mình đứng về phía công lý,và một bí mật cũ chực chờ trồi lên từ lớp băng tuyết.Giữa khói thuốc, máu và ánh nhìn chưa từng tắt, Matthew và Azelie buộc phải chạm mặt, buộc phải hợp tác, buộc phải đào lại quá khứ mà cả hai đều sợ.Trong cuộc chiến giữa luật pháp và bóng tối này, thứ nguy hiểm nhất không phải là kẻ thù ngoài kia...…
Mọi phân tích tưởng tượng tất cả những moment của ChanBaek ??…
"Đúng....mọi chuyện diễn ra y như vậy....tại sao...tại sao lại là chúng tôi...!!!!Cô nghẹn ngào ... đến lúc nhận ra thì mọi chuyện đã đi quá xa r...tầm nhìn hẹp dần...hơi thở loãng ra mà bóng tối thì ngày càng quyện đặc lại...bóp nghẹt từng lá phổi của những đứa trẻ mong manh .Mọi thứ trở nên rối loạn....họ dần nghi ngờ lẫn nhau, không ai bênh ai, họ chỉ chăm chăm nhìn và thầm nghĩ :" liệu có con dao nào từ đằng sau lao về phía họ hay không....!!?!"""""""""" ~~~~~…
Đang yên đang lành ngồi ăn bát bún ốc, ho sặc một cái, mắt còn chưa kịp mở, mũi còn chưa kịp hít, ....$@*#$%*(....một tràng những tiếng ồn ào vang lên trong tai, đồng thời..."Bụp"! "bộp"...mùi chua chua, thum thủm bốc lên, chân tay không cựa quậy được...Dương Dương: Đù má! cái quằn què gì đây???Xuyên tới một nơi lạ hoắc, ngôn ngữ không biết....lại còn đúng vào lúc bị ...thả lồng trôi sông vì lý do rất xưa cũ "không chồng mà chửa". Ta là ai? Ai là ta? Mau trả ta về hành tinh của mình.Một cuộc đời làm lại từ đầu, dĩ nhiên chuẩn mô típ: không phép màu, không bàn tay vàng, không trọng sinh, và lại còn chả biết gì về cái thời đại hay nơi mình lỡ đà rớt xuống. CMN chả nhẽ xuyên vào ...bát bún?…
Tên Hán Việt: Trọng sinh chi tiền phu nan truy Tác giả: Mộc Mộc Bất Thị Vương TửVăn án: Tịch Dạng là người có tài nhất trong tập đoàn, dưới sự xắp xếp của cha, cậu gả cho lão đại của gia tộc kẻ thù Phong Diệc. Kết hôn 3 năm, cậu không từ thủ đoạn, suýt chút nữa đã hủy hoại hết mọi thứ của Phong Diệc, kể cả người thân bạn bè của hắn. Cho đến khi Tịch Dạng nhận ra tình cảm của mình đối với Phong Diệc,cảm thấy hối hận thì bị kẻ thù phế đi đôi chân, bị hại mù mắt rồi vứt xuống biển, đến xương cốt cũng chẳng còn. Nhưng Tịch Dạng không ngờ tới bản thân có thể trùng sinh về ngày đầu tiên gặp Phong Diệc. Sau khi sống lại, Tịch Dạng quyết tâm thay đổi bản thân, dùng quãng đời còn lại để yêu Phong Diệc. Tuy nhiên, người vốn dĩ nhất kiến chung tình với cậu , sau khi đánh dấu cậu liền vứt cậu cho một đám lưu manh côn đồ rồi lạnh lùng bỏ đi. Sau này , Tịch Dạng mới phát hiện , người đàn ông bị cậu làm tổn thương cũng có kí ức của kiếp trước ... Tịch Dạng: "Ông xã, em sai rồi, em rất nhớ anh." Phong Diệc bóp lấy cằm của người trước mặt một cách thờ ơ, "Tôi cũng rất nhớ em, nhớ đến mức hận không thể nghiền xương cốt em thành bụi rồi nuốt vào." PS: Song khiết, truy phu, abo không sinh con, cường O cường A, thụ kiếp trước không phải người tốt, nhân vật phản diện đúng nghĩa, sau khi trùng sinh mới trở nên tốt hơn. CP chính: Phong Diệc vs Tịch Dạng Cp phụ: Đại Trạch vs Tần Lễ…
Tên truyện: VẠN CỔ TRƯỜNG SINH: TA TIÊU LINH THẠCH ĐỂ NGHỊ THIÊNThể loại: Tiên hiệp, Hệ thống mô phỏng, Trí tuệ, Xây dựng thế lực.[Nội Dung Tóm Tắt]Tại Thiên Huyền Đại Lục, linh thạch là huyết mạch của tu tiên giới. Người có linh thạch có thể mua được đan dược, thần binh; kẻ không có linh thạch chỉ có thể làm kiến hôi dưới đáy xã hội.Lâm Phong, một đệ tử ngoại môn sắp bị khai trừ, vô tình thức tỉnh Hệ Thống Mô Phỏng Nhân Sinh. Hệ thống này cho phép hắn tiêu tốn linh thạch để "sống thử" tương lai, sau đó mang về tu vi, kinh nghiệm hoặc ký ức.Nhưng có một cái giá cực kỳ đắt đỏ:"Mỗi khi ký chủ đột phá một đại cảnh giới, phí mô phỏng sẽ tăng gấp mười lần!"Ở cấp Luyện Khí, chỉ cần 1 linh thạch cho một đời người. Lâm Phong có thể mô phỏng hàng nghìn lần để học hết bách khoa toàn thư, luyện thành thục mọi võ kỹ cơ bản.Nhưng khi lên đến Trúc Cơ, cái giá là 10 linh thạch.Lên đến Kim Đan, là 100.Đến khi đạt tới Đại Đế, một lần mô phỏng có thể tiêu tốn cả một mạch mỏ linh thạch của cả lục địa![Áp Lực Kinh Hoàng]Lâm Phong rơi vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan đầy kịch tính:Nếu đột phá quá nhanh: Hắn sẽ không đủ tiền để dùng hệ thống, mất đi khả năng tiên tri.Nếu đột phá quá chậm: Hắn sẽ bị kẻ thù bóp chết trước khi kịp trở nên giàu có.Để duy trì "bàn tay vàng", Lâm Phong bắt buộc phải trở thành kẻ điên cuồng kiếm tiền nhất thế gian. Hắn lập thương hội, khai thác khoáng sản, cướp đoạt bí cảnh, thậm chí là thao túng nền kinh tế của cả tu tiên giới. Tất cả chỉ để đ…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Tình yêu đồng giới vào những năm 2000 là một điều gì đó... giống như một bí mật tội lỗi được giấu kín dưới đáy của những nỗi sợ cùng cực. Đó là thời đại mà sự kỳ thị không chỉ nằm ở lời nói, mà nó kết đặc thành một bầu không khí nghẹt thở, nơi người ta coi đồng tính là 'bệnh hoạn', là 'tệ nạn xã hội'. Những cái nắm tay chỉ dám thực hiện trong bóng tối, những ánh mắt trao nhau vội vã phải thu về ngay lập tức vì sợ bị phát hiện. Đó là những năm tháng mà việc 'lộ diện' đồng nghĩa với việc tự sát về mặt xã hội: bị gia đình ruồng bỏ, bị hàng xóm chỉ trỏ và bị tước đoạt đi tương lai ngay từ khi vừa chớm nở. Người ta yêu nhau bằng tất cả sự run rẩy, không dám mưu cầu một danh phận, chỉ mong sao thế giới ngoài kia đừng quá tàn nhẫn để họ được sống sót qua ngày. Những vết sẹo tinh thần của thế hệ ấy chính là bằng chứng đanh thép nhất cho thấy sự tàn ác của định kiến có thể bóp nghẹt quyền được yêu của con người đến mức nào.Câu chuyện này không có lời lẽ thô lỗ chỉ có một mối tình chưa thành.…
Đại công tử thân hình cao lớn, khí thế uy mãnh, là nam nhân đã có thê thất.Nhị công tử tàn nhẫn độc ác, ánh mắt âm lệ khiến người chẳng dám nhìn lâu, là kẻ bệnh tật không dễ trêu chọc.Chỉ riêng tam công tử, ôn nhuận như ngọc, phong thái văn nhã, là giấc mộng xuân của muôn vàn thiếu nữ.Bảo Họa, một tiểu nha đầu vô danh trong phủ muốn thăng cấp thành tiểu thiếp của tam công tử, nàng dốc hết tâm cơ câu dẫn chủ tử.Cuối cùng vào một hôm, Bảo Hoạ được như ước nguyện, mỗi đêm bên cạnh hắn nàng như rơi vào mộng cảnh.Cho đến một đêm nọ, Bảo Họa vô tình châm nến, bắt gặp nhị công tử nửa ngồi bên cửa sổ, cổ áo buông lơi, để lộ làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt âm trầm dán chặt vào nàng.Hắn khẽ cười, chậm rãi hỏi:"Đêm đêm đều thích chứ?"Bảo Họa hoảng hốt, quay đầu nhảy vào hồ.Nào ngờ chưa kịp chìm sâu đã bị người vớt lên.Nhị công tử tựa như những đêm mê loạn kia, chậm rãi thưởng thức mái tóc ướt át của nàng, hơi thở lạnh như băng lướt bên tai:"Nói cho ta biết, ngươi yêu ai?"Bảo Họa run rẩy, lắp bắp:"Nhị... Nhị công tử."Hắn lập tức bóp lấy cổ nàng, lạnh giọng cười khẽ:"Loại nữ nhân một lòng hai dạ, ai cho ngươi dám phản bội đệ đệ ta?"Bảo Họa sắc mặt tái nhợt, chỉ biết thề sống thề chết, cả đời nàng chưa từng có ý với tam công tử.Nhưng đối với nhị công tử mà nói, kể từ khi gặp nàng... chẳng còn thứ gì thú vị hơn làm thế thân cho người khác.Vai chính: Bảo Họa, Mai Tương ┃ vai phụ: Chúc Cửu Phong, Thu Lê.Truyện của tác giả Triền Chi Bồ Đào.…
Tuỳ vào cảm nghĩ của mọi người…
Thể loại:huyền huyễnTình trạng: đang raeditor: boboprođây là truyện mình edit đầu tay.Mong mọi người ủng hộ^_^!!!…
Kẻ họa sĩ vô tình khiến trái tim rung động rồi lại không ngần ngại bóp nghẹn nó.Shortfic…
Main ngày đầu vào trường, bóp v** gái. Hôm sau đấu với gái thua và phải làm theo lời gái và..... Đọc để biết thêm.…
Tác giả: Nhan ThiếuThể loại: Xuyên không,thú nhânTóm tắt nội dungTruyện xoay quanh về Nhan Tử Kỳ sau khi thức dậy thì phát hiện mình bị bắt cóc, mà người bắt hắn lại không phải là ocn người. Này vừa giống hổ lại giống sư tử, trên đầu còn có sừng, đây rốt cuộc là thứ gì? Còn bảo bắt hắn tới để làm thú sủng, trời ạ, đây nhất định là mộng, mau cho hắn tỉnh lại thôi.*** Nhan Tử Kì cảm thấy sợ hãi, lại có chút tò mò, hắn cố gắng muốn mở to mắt nhìn xem đã xảy ra chuyện gì, lại luôn lực bất tòng tâm, hẳn là bị tiêm thuốc mê, nhưng hắn đang ngủ trong nhà, sao lại có thể bị thuốc? Đối phương là loại người nào? Đến cùng là có mục đích gì a!!!"Ngu xuẩn, để bọn họ nghe hiểu được, mới bán được giá tốt a?" Âm thanh ẻo lã lại cất cao thêm một chút, trong đầu Nhan Tử Kì còn tưởng tượng ra đối phương đang trừng mắt, nắm chặt bàn tay đứng chống nạnh mắng chửi người."Được có ba người, chi phí đi đường rất cao, căn bản không có lời, ngươi cũng không phải không biết, làm thế thì những người này sẽ bị giết hết." Nam nhân khác không phục giải thích."Quên đi quên đi, không cần nhắc lại chuyện thủy tinh ngôn ngữ, nhưng mà ngươi xem những người này,làm sao bán được a ! Tên mập mạp kia cũng hợp yêu cầu nhưng lại có tóc vàng, tóc đen chính giữa kia, sao da toàn thân lại đen như vậy, còn cái người ở ngoài cùng này, tuy là tóc màu đen nhưng lại gầy như một cây gậy trúc, đừng nói là dùng tay ôm, chỉ cần hai ngón tay cũng có thể bóp chết hắn."***Truyện đăng lên chỉ vì sở thích,không có mục đích gì kh…
Văn ánLập chí trở thành tốt nhất nam phối hợp diễn Thập Bát tuyến diễn viên Lâu Tiểu Hành không nghĩ tới, chính mình tại bão thiên bị tiểu quán lão bản Lục Hoảng thu lưu sau, cư nhiên cứ như vậy ôm lên một điều tráng kiện đùi.Lão bản ngươi lạt sao man !Lão bản ngươi lạt sao soái !Lão bản ngươi hiểu được thật nhiều úc !Lão bản ngươi tối uy mãnh uông uông đát !Lão bản lần này ảnh đế không có ban ngươi tuyệt bích là có hộp tối ở trong lòng ta ngươi vĩnh viễn là tối bổng !Lục Hoảng [ mỉm cười ]: Ân, ngoan ? Ngồi trên đến, chính mình động.Nói đến nhân sinh nguyện vọng loại sự tình này……○ Lục Hoảng: Quay phim tích cóp đủ tiền lại mở tiểu quán.○ Lâu Tiểu Hành: Lấy đến tốt nhất nam phối hợp diễn cúp sau đó đẩy ngã ta tự chủ !○ Lục Hoảng [ bóp trán ]:……1. Hiện đại giá không; Văn trung kịch bản nội dung đều nguyên sang;2. Phúc hắc tự chủ VS trong ngoài không đồng nhất chó hoang;3. Vô báo thù, có nghịch tập, có cẩu huyết;Nội dung nhãn: Giới giải tríTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Lục Hoảng, Lâu Tiểu Hành ┃ phối hợp diễn: Khưu Dương, Hướng Duệ, Phùng Việt Quảng, Đàm Liêu, Âu Dương Khánh ┃ cái khác: Giới giải trí, trung khuyển…
Cuộc sống nhiều khi có nhiều ngăn trở nhưng lại có lúc vô tình đẩy ta lại gần nhau như một định mệnh. Anh và cô đã vô tình có sợi dây liên kết mật thiết này. Truyện Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán kể về truyện tình cảm tự nhiên của hai người.Anh là tổng giám đốc cao quý của Mạc Thị. Cô là con gái riêng của một gia đình giàu có. Bọn họ vốn là hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không bao giờ gặp nhau. Nhưng trùng hợp thay ở cùng một thời điểm, cùng một nơi cùng một lý do, bọn họ đều bị người yêu thương nhất chà đạp.Mẹ bị hại chết, hung thủ vẫn còn ung dung ngoài vòng pháp luật. Vì báo thù, cô tình nguyện hi sinh bản thân, nụ hôn đầu, hôn nhân, thậm chí cả đêm đầu tiên. Lúc anh ta chấp nhận ra giá một tỷ để mua đứa bé của cô , cô khẽ nở nụ cười, dịu dàng cự tuyệt , "Thành thật xin lỗi, ngài giám đốc, tôi không bán."Truyện ngôn tình Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán được xây dựng từ một tình huống ngẫu nhiên nhưng chính điều ấy làm nên sự gắn bó của người người. Giữa dòng đời chộn rộn hối hả, ta đi về đâu để có thể gặp lại nhau và ta sẽ làm gì cho vơi hoài nỗi nhớ.…
Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào quyển thịt văn. Xung quanh toàn các món thịt kho, chiên, xào, rán,...Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên yên ả, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao. Nam chủ tà mị đối nữ chủ:"Tri Nhi đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng!" Ôm nữ chủ hôn mấy cái.Nữ chủ: "Quân Dạ, chàng thật tốt với ta..." Mỉm cười dịu dàng, ngã đầu vào vai nam chủ.Nam nhân của Lăng Hạ: "Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường.Lăng Hạ: "Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm ửng hồng, giọng nói câu hồn:"Đồ lẵng lơ, vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.Mấy năm sau...Lăng Hạ dùng lại chiêu cũ, tên nam nhân nào đó đôi mắt sáng rực:"Ta muốn sờ cả phía dưới!"Lăng Hạ: Wth? Ta nói, muốn sờ super xúc xích của ngươi, ngươ…