Artbook của Horri
ai có hứng mời xem qua! ai ko có hứng thì xin ra chỗ khác chứ đừng có vào mà ném gạch em! đau lắm!…
ai có hứng mời xem qua! ai ko có hứng thì xin ra chỗ khác chứ đừng có vào mà ném gạch em! đau lắm!…
Luftmensch - Kẻ mộng mơ, sống trên mây gió, không quan tâm đến vật chất.Tôi-Mika - một đứa luôn mơ mộng, sống với cảm xúc chính mình.Những câu chuyện nhỏ về couple Vote45 chỉ mang tính chất tưởng tượng, không có thật.NGHIÊM CẤM KHÔNG ÁP ĐẶT VÀO NGƯỜI THẬT.…
Thế Kỳ-một gã đàn ông khoác một vẻ bề ngoài lạnh lùng, đào hoa nhưng vô cùng lưu manh. Tuy vậy nhưng anh lại rất được nhiều cô gái thầm yêu nhưng với bản tính lưu manh của mình thì anh chỉ xem bọn họ như những người đáng bỏ qua, nhưng...Hiếm thấy có cô gái nào có thể làm cho tâm tình của anh tốt, dứt khoát theo đuổi làm bạn gái cũng không tệ... Rốt cuộc Thế Kỳ có tính là nam tử hán hay không hả, kiên quyết muốn so đo với cô gái nhỏ.Lam Nhiên - Một cô gái xinh đẹp như bao người khác, một con người bình thường như thế thì tại sao lại có thể làm cho tên lưu manh kia nghiêng ngả được ? Đã thế còn làm cho hắn từ một tên lưu manh trở thành một gã đàn ông mê muội suốt ngày chỉ biết dỗ ngọt nàng... Rốt cục đó còn phải là Thế Kỳ mà người ta thường nhắc đến không ???Chào ! Có nhiều thời gian rãnh nên tớ edit vài bộ cho các cậu . Hẳn là chuyện chưa có trên đây nên vote nhiệt tình vào hii !…
Chỉ là nơi lưu trữ hình vì bộ nhớ điện thoại đã đầy.... (' ▽`).。o♡Tổng hợp các hình + manga+ anime+ hình 3D + chibi+ manhua + cổ trang+ động vật .......…
Được mượn ý tưởng từ bạn @narayami…
Đọc truyện đi rồi biết :)) Đây là chuyện đầu tiên mình viết có gì sai sót mong m.n góp ý mình sửa ♥ THANKS ♥♥…
Thân Vương Hắn Có Chứng Khát Khao Da Dẻ 亲王他有皮肤饥渴症Tên chưa dịch :Thân vương tha hữu bì phu cơ khát chứng๖ۣۜMẹ đẻ: Tây Tây Fer 西西fer๖ۣۜSố đo ba vòng: Ảo tưởng không gian, tinh tế, điềm văn, sảng văn, tương lai, ABO, ngoài lãnh trong manh tuấn mỹ thân vương O x khôi ngô cao lớn A bạo trung khuyển đế quốc thượng tướng ANguồn: Tấn Giang, khotangdammy, ggdich,...๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 39 tuổi + 1 lần chết lâm sànChưa có sự cho phép của tác giả. Nếu có bất cứ ảnh hưởng đến tác giả thì mình sẽ xóa truyện.Truyện mình dịch chỉ đúng 70-80% nên có gì không đúng thì mấy bạn chỉ mình nha. VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN RA KHỎI WATTPAD VÀ @Kimwatermelon…
TRUYỆN KHÔNG PHẢI CHÍNH CHỦNguồn: BLOG RADIO Văn ánVì sao lọ lem lại bỏ chạy lúc nửa đêm ? Là để chúng ta biết rằng, cái gì cũng có giới hạn của nó. Kể cả ước mơ.---Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó.Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.Dù vậy, những cô gái mang trái tim mười bảy ấy đã mạnh mẽ đấu tranh cho tình cảm không được đền đáp bằng tất cả những gì mình có.Đủ non nớt. Đủ trưởng thành. Đủ cuồng si. Đủ thầm lặng. Đủ đau. Đủ yêu. Và đủ hiểu: Một lúc nào đó phải buông tay.Tình đơn phương như giọt café. Vừa đắng vừa ngọt. Tình đơn phương không cần đền đáp và cám ơn vì người ấy đã xuất hiện trong đời.Tạm biệt tuổi mười bảy.Tạm biệt những cảm xúc đau đớn nhưng hạnh phúc.…
Takahashi Kiyoshi, 17 tuổi, luôn bị bắt nạt khi đi học. Hoàn cảnh gia đình cậu? Trong lớp cậu không ai biết cả trừ một người, đó cũng là bạn thuở nhỏ của cậu, Tanaka Haruko. Cậu luôn mong muốn có một cuộc sống hết sức bình cmn thường. Nhưng đời không như là mơ, trong lần về nhà sau giờ học cậu đã "vô tình" cứu một đứa trẻ khỏi truck-sama nhưng nào ngờ mình lại bị tông thẳng lên thiên đường :)) và gặp được . . . . . . Từ đây câu chuyện về một câu bé thiên tài được bắt đầu.P/s: truyện đầu tay…
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ thụPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngHệ liệt tương ứng: Điểm một chút, đều sẽ khai đến nga!Tiến độ truyện: Còn tiếpSố lượng từ toàn truyện: mình sẽ cập nhật sau khi truyện hoàn nhéĐã xuất bản chưa: Chưa xuất bản (Liên hệ xuất bản)Trạng thái hợp đồng: Đã ký hợp đồngTác phẩm vinh dự: Thượng không có bất luận cái gì nhận xét tác phẩm…
KHI TRUYỆN CỔ TÍCH "TẤM CÁM" ĐƯỢC VIẾT LẠI HOÀN TOÀN, SẼ NHƯ THẾ NÀO?Nguồn: marionettereigiaTác giả: Zinnia Reigia…
Thi Thi - playgirl nhưng có cái nhìn đơn giản, có trái tim bao dung và lòng vị tha vô độ, luôn tin tưởng mọi người tuyệt đối.Thiên Tỉ - cậu con trai lạnh lùng, thích đánh nhau và cực kỳ yêu màu đỏ của máu.Vương Nguyên - người có nụ cười hệt như một thiên sứ, có trái tim ấm áp và một đầu óc siêu thiên tài.Cả 3 người Thi Thi - Thiên Tỉ - Vương Nguyên là bộ 3 siêu thiên tài và là ẩn thân của những ác quỹ đội lốt thiên thần, họ được mệnh danh là Bộ Ba Thiên Sứ...Ngôi trường cấp 3 Thánh Phong dành riêng cho giới con nhà giàu, những người thi vào đây cũng phải có số điểm cực kỳ cao mới đậu vào được, ở đây, học sinh được ở ký túc xa và không phân biệt nam hay nữ. Đương nhiên là nữ ở chung với nữ và nam ở chung với nam. Nhưng nếu gia đình có yêu cầu hoặc đến xin trường cho ở chung với bạn nào đó (khác giới cũng được, nếu là bạn thân để gia đình yên tâm) nhà trường sẽ xem xét và duyệt.Tình cờ, Bộ Ba Thiên Sứ đều chuyển đến đây, và từ khi bước vào trường, họ đã có linh cảm gì đó không hay. Tại sao từ khi Thi Thi bước vào, thì mọi người đều nhìn Thi Thi với ánh mắt sợ sệc, ngỡ ngàng? Vào mỗi đêm trăng tròn của tháng, một hồi chuông kỳ lạ vang lên vào đêm thanh vắng thì lại có một vụ mất tích diễn ra trong ngôi trường này. Điều gì đã làm các học sinh ngỡ ngàng khi thấy Thi Thi, bí ẩn gì xoay quanh ngôi trường Thánh Phong nổi tiếng nghiêm ngặc này?…
khi nào mình lại nấu cơm cho anh ăn đây?…
Một mẩu chuyện nhỏ về MoeNana…
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -chút oneshot về Izami =)))lưu ý là author kh rõ lắm tính cách về Izana hay Mikey đâu nên ooc là chuyện đương nhiên.hay lặp từ nữa thông cảm cho au😭🙏 - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -…
những thứ nhỏ nhắt ngẫu hứng…
Hường phấn~…
- Truyện ngắn ~ đoản văn- Thanh xuân vườn trường - Nữ truy- Tiểu tam- Ngược…
Người thích cô là cậu, kẻ hận cô là hắn.…
[Chuyển Ver]"Anh không hứa sẽ yêu em cả cuộc đời này. Nhưng anh hứa sẽ yêu em nhiều bằng tất cả những giọt mưa trong đời cộng lại""Em sẽ quên anh nhanh thôi"…