(h+)Bệnh Trầm Cảm
ngôn tình-học đường…
ngôn tình-học đường…
"Liệu yên bình có quá đắt không? Đối với anh thì là vô giá, yên bình trong anh chính là em..."…
Tập thơ lười của Lu lười.Những bài thơ chất đầy những nỗi ám ảnh của tuổi đôi mươi, những đêm tương tư và những ngày sóng gió trong cuộc đời.Đôi khi dừng lại, lười một chút, có lẽ cuộc đời sẽ bớt đau hơn.Xin tôn trọng sáng tạo của tác giả, cảm ơn.#lUlUOI…
Truyện quen thuộc,xung quanh 12 chòm saoTình yêu,thù hận,tình bạn đều có😊Hóng không nè?…
Cô ấy không phải thiên thần nhưng cô ấy đã cứu rỗi một kẻ như tôi...…
Một cuốn nhật kí của một chàng trai đam mê với văn học mới biết yêu và đang học yêu…
Ngước nhìn lên bầu trời! Khẽ nhắm mắt lại!-"Duy! Đứng ngẩn ra đấy làm gì thế, đi nhanh lên coi!"-"Ông lại tơ tưởng đến em nào đấy hả!" -" Chắc chúng ta nên đợi cậu ấy đuổi kịp nhỉ?"-"..."Phiền thật đấy! Chắc tôi phải trở lại cuộc sống thật của mình rồi, tạm biệt mấy đám mây, để lần khác ngắm vậy. -"Ờ! Đến ngay!". Tuổi thanh xuân đang ở trước mắt tôi! -Mây trắng hay mây đen-Một câu chuyện lấy ý tưởng từ HyoukaCân nhắc kĩ trước khi đọc, truyện có thể gây nhàm chán và khó hiểu.Lưu ý: Tất cả các chi tiết trong truyện đều là tưởng tượng, nếu có chi tiết nào liên quan đến người thật hay sự việc thật thì cũng chỉ là trùng hợp.Tác giả không chịu trách nhiệm cho bất cứ hành vi bắt chước nào.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!…
haha....đây là tác phẩm...à...gọi là tác phẩm thì có hơi không đúng...nhưng có thể nói đây là tập hợp những dòng nhật kí...à..ùm...nếu ko quá khắt khe về chuyện nhân vật chính cũng chính là tác giả thì có thể nói nội dung trong đây 69,96% đúng sự thật...và...ừm ..nói ra hơi ngại chứ tui viết cái này chủ yếu là để cải thiện điểm văn của mình á..hehe...đọc nãy giờ chắc các ông cũng biết tui văn tệ thế nào rồi chứ j....và nếu trong đầu các ông có câu hỏi " ơ dm đây là phần giới hiệu nội dung truyện mà...thằng dở này đang viết cái vẹo j thế ?" thì xin thưa....thú thật thì tính đến lúc này thì tui chưa nghĩ ra nội dung là j nửa...hehe..vô đọc đi rồi biết..vậy nhe...bái bai....…
Lee Heeseung - Một bệnh nhân tâm thần nặng đang điều trị ở bệnh viện tâm thần Estonia . Sau cú sốc mất đi người yêu do tai nạn xe , gã luôn ảo tưởng người yêu gã xuất hiện trước mặt gã . Gã luôn ôm bó hoa cỏ xuân bên mình , bó hoa gã định tặng cho người yêu vừa chạy vừa cười quanh bệnh viện . Gã luôn chỉ có 1 mình cùng bó hoa cỏ xuân ...…
Công ty , nhà cửa , xe cộ ... tất cả tài sản này là của anh còn anh thuộc quyền sở hữu của em . Bảo bối em giàu rồi. Thể loại: đam mỹ , sinh tử văn , HE.…
Truyện kể về cặp đôi trong trường đươc nhiều người biết đến là một đôi đẹp nhưng cả 2 đều có tình cảm với nhau thì chẳng ai chịu tỏ tình cả. Và như thế những tình huống khó đỡ của 2 người này xảy ra. Liệu họ có tỏ tình được với nhau không? Mời các đọc giả theo dõi bộ này nhé• Truyện thuộc thể loại Rom-com, lãng mạn và hài hước•* Không sao chép tác phẩm khi chưa có sự cho phép của tác giả. Xin đừnh bình luận những lời gây hận thù vào đây. Xin cảm ơn!…
"Anh đã vượt qua ngàn núi vạn sông để tìm đến tôi."Tôi đến dự tang lễ người yêu mình. Nhưng những người đến viếng đều nói, Họ chưa từng thấy tôi bao giờ.--------------Đang lắp hố dần dần-Tiêu đề: 飞鸟沙漏 - Đồng hồ cát bay chimTruyện gốc : https://www.gongzicp.com/novel-205455.htmlTác giả: 天良永动机 - Thiên Lương Vĩnh Động Cơ…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…