Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-HOÀN-Mộ Dung Phong, Hoa Hạ cổ võ thế gia y võ thiên tài, mười bảy chỗ lính đánh thuê quân đoàn thành viên, lại trợn mắt, nàng thành người người phỉ nhổ phế vật tiểu thư.Thế nhân đều biết nàng bao cỏ lại si ngốc, lại không biết nàng là phẫn trư ăn lão hổ.Chế độc! Làm nghề y! Luyện dược! Lừa thú! Tu luyện! Nàng mọi thứ tinh thông, khí phách đến cực điểm.Nhân tiền hắn là phế vật ngốc điện hạ, nhân sau hắn là kiêu ngạo độc miệng hắc tâm can.Hắn nói, nữ nhân, nếu thế giới này không tha ngươi, ta không để ý cùng ngươi cùng nhau tiêu diệt nó!…
Trong thế giới trò chơi, có một truyền thuyết đô thị về 『 』 người đã trở thành người chơi giỏi nhất và chiến thắng từng game một trên thế giới. Không ai biết 『 』 trông như thế nào cũng như không biết về danh tính của anh. Trên thực tế 『 』 là một đội được thành lập bởi hai người, người mà đều là Hikikomori, NEET, nằm ngoài xã hội, và là otaku, cụ thể là Sora và Shiro.Sora là người anh trai, rất giỏi trong việc đọc trái tim của mọi người nhưng lại bị xem là vô tích sự khi so sánh với cô em gái của mình. Shiro là cô em gái, một thiên tài nhưng lại không thể nào thấu hiểu được trái tim con người. Một ngày nọ, hai người họ nhận được một lời mời từ một vị thần ở thế giới khác, và khi chấp nhận lời mời ấy, họ đã được đưa đến một thế giới nơi mà mọi thứ đều được quyết định bằng các trò chơi đơn giản, từ việc chỉ chơi cho vui cho đến đi qua những biên giới.Trong thế giới này, loài người Imanity chỉ còn lại một thành phố duy nhất là lãnh thổ cuối cùng của mình, và cũng chẳng có vua để trị vì thành phố ấy!Liệu Sora và Shiro sẽ có thể cứu vớt Imanity khỏi sự diệt vong của nó chứ?Nguồn: Valvrareteam…
Thanh xuân vẫn luôn là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, nếu như ví cuộc đời con người là một thân cây, thì thanh xuân chính là những chồi non lộc biếc, tràn đầy sức sống mãnh liệt. Tôi và cậu lại gặp nhau vào đúng khoảng khắc tươi đẹp nhất ấy.Cậu thích tôi. Nhưng là do tôi quá ngu ngốc, không nhận ra được tình cảm thầm kín ấy. Hay do cậu dấu quá kín, kín tới nỗi tôi mở sao cũng không hiểu nổi. Vũ Khốn Kiếp, tôi nợ cậu một lời xin lỗi, cũng nợ cậu một lời cảm ơn.Xin lỗi, vì đã luôn trêu chọc cậu. Cảm ơn... vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.Thời gian và khoảng cách đúng là liều thuốc thử hữu dụng nhất. Vì chỉ vào lúc cậu ra đi, tôi mới nhận ra thứ tình cảm nhen nhói trong tim mình đã đâm chồi từ bao giờ...Có thể rồi khi trở lại, cậu không còn thương tôi nữa. Nhưng tôi vẫn muốn vào giây phút mình gặp lại nhau ấy, nhìn cậu và nói với cậu một câu. "Chào cậu, Thanh Xuân của tôi"…
--𝐓𝐫𝐞𝐚𝐬𝐮𝐫𝐞--Tóm tắt:Khi có ai đó chết đuối (một phần vì người mà họ yêu quý) hệ lụy vẫn còn mãi, cả mặt tinh thần và cả mặt thể xác. Nhưng thật đáng tiếc, Inho không nhận ra điều gì cả.Hoặc..Năm lần Junho cố gắn kết mối quan hệ với Inho và một lần cậu ta không thể làm điều đó nữa.Lời của tác giả:Tôi cần một chút đau thương. Ngoài ra, không có mấy cái tục tĩu gì đâu vì có vấn đề gì với mọi người à? Họ là anh em.Nhớ chú ý mấy cái tags.Hơn nữa thì tôi chưa bao giờ bị chết đuối, mà cũng chưa thấy ai bị chết đuối, nên nếu có thông tin sai lệch thì đừng chỉ trích tôi.(Đọc đến cuối để biết thêm ghi chú).Lời của người dịch:Lần đầu mình dịch truyện nên hơi khó đọc nha mấy chat, có mấy câu dịch không sát nghĩa, bỏ bớt, thêm từ, trình văn mình tệ, đọc tiếng Anh gặp mấy cái không hiểu nữa, thế nên mình không thể diễn tả hết những thứ mà tác giả muốn bộc lộ cho người đọc. Mình nghĩ fic này nó tuyệt, cho những ai thích anh em Hwang trong squid game, mình yêu lore của họ😎…
"Em thì tóc trắng tựa Vani ""Còn anh thì là Việt Quất nhỉ ?"(Warning :Không mang truyện của mình đi đâu ,không bình luận tiêu cực ở trên đây .Đọc thì đọc cho vui thôi .Là Notp của ai thì đừng vô rồi lại chửi mình .)…
về những cái tên xuất hiện xuyên suốt các buổi thẩm vấn, những cái tên đặt dưới nghi ngờ và những cái tên chỉ thoạt trôi ra từ lời thú tội của người khác rồi bốc hơi khỏi đất Pháp hồ như chưa từng tồn tại.…
Là chỗ để mình lưu lại các bài dịch Weibo mà mình thấy hay.Mình sẽ để nguồn dưới mỗi bài viết. Nếu có thể mọi người vào bài gốc like cho bạn dịch nhé.…
"Dương Nguyệt Sa, nhìn về phía tôi một lần thôi. Tôi cầu xin cậu..."Khai bút: 14/6/2026Dự kiến hoàn thành: Chưa xác địnhDự kiến số lượng chương: 90+ chương (mạch truyện chính) và 3 ngoại truyệnCảm ơn vì đã ghé, chúc các bạn đọc truyện vui. Mong nhận được lời góp ý từ các bạn.…
Xin chào mina-san, tớ tên là Kate ^^Đây là bộ truyện đầu tiên mà tớ làm...À không hẳn là truyện chỉ là ngoại truyện theo kiểu các nhân vật đối thoại với nhau.…
Thể loại: Nam sống lại, sủng ngọt sâu răng, truyện nhẹ nhàng, nữ chủ ko ngốc, diễn biến có thể hơi nhanh, HE Số chương: 69 chương + 1 ngoại truyệnRaw: nhờ một người em tìm choEditor: lamnguyetminhTrong mắt mọi người thì Diệp Cửu Chiêu là con người ngang ngược khó thuần phục nhưng nay lại được sống lại,vào khoảng thời gian khi Loan Loan vẫn còn sống sao?!Khi Loan Loan mới vừa học đại học thì cô đã ngẫm ra được một chân lý đo là lời đồn không thể tin!Bằng không vì sao nghe nói nam thần Diệp cao cao tại thượng, ít khi nói cười lại dùng ánh mắt bức người nhìn mình hàng ngày chứ?Đây là chuyện về một vị nam thần không phải kẻ cặn bã, sống lại liền yêu thương cô gái đã bỏ lỡ ở kiếp trước.Anh đi học, chạy bộ, ăn cơm cùng em. Em khát anh rót nước cho em, em đói bụng anh sẽ nấu cơm cho em, em mệt nhọc anh sẽ ôm em ngủ. Em bị bệnh anh cõng em đến bệnh viện, em mệt mỏi liền dựa vào người anh......Loan Loan, chỉ xin em cho anh cơ hội yêu em thật tốt!Trước khi sống lại, Diệp Cửu gia làm người ta nghe tiếng đã sợ vỡ mật. Sau khi sống lại, Diệp Cửu gia giống như thu hết gai nhọn, trở nên dịu ngoan thuần lương. Nhưng chỉ cần có người tới gần Cố Loan Loan, anh liền biến thành đao nhọn, luôn luôn phòng bị.P/s: Văn sủng, ngọt ngọt ngọt, không ngược nữ chủ, hơi ngược tâm nam chủ.* Nhận xét tác phẩm:Diệp Cửu gia ngang ngược khó thuần phục trong miệng mọi người đã sống lại, trở về tám năm trước, lúc đó đối tượng thầm mến còn chưa gả cho nam cặn bã....Biết trước tương lai, bảo vệ người yêu trong lòng, yêu chiều c…
" Này Trâm Anh , lớp 12 rồi , cậu còn tiếc nuối gì về 3 năm cấp ba này không ?" " Hmm , nói không thì chắc chắn là nói dối ... nhưng mà bây giờ thì tớ không còn quá tiếc nuối nữa rồi , chỉ tiếc là không gặp được sớm hơn thôi "…