Tôi Sẽ Ở Đây Đợi Cậu
Ngày ấy cậu đi theo con thuyền tri thức, ra khơi. Trong ánh hoàng hôn tôi chìm đắm, nhìn ngoài khơi nơi ngày cậu xa tôi. Cánh diều trên cánh đồng bay cao, tự do uốn lượn trong gió. Gò bó tôi bốn bức tường ngậm trong nỗi nhớ.…
Ngày ấy cậu đi theo con thuyền tri thức, ra khơi. Trong ánh hoàng hôn tôi chìm đắm, nhìn ngoài khơi nơi ngày cậu xa tôi. Cánh diều trên cánh đồng bay cao, tự do uốn lượn trong gió. Gò bó tôi bốn bức tường ngậm trong nỗi nhớ.…
Tác giả: Thất Tê TươngTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 117 chươngPhương Tầm Du - con hát toàn năng thời cổ đại, sau khi xuyên không đến hiện đại, vì nuôi gia đình dựa và diện mạo mà thành công vượt vòng phỏng vấn tiết mục tuyển tú đang bạo hồng, đứng đầu trong tất cả các tiết mục.Người đại diện: Ngươi ấn theo kịch bản phế vật bình hoa mà biểu diễn, xong cầm tiền chạy lấy người, hiểu?Phương Tầm Du vỗ vỗ ngực: Yên tâm giao cho ta, ta rất chuyên nghiệp.Phương Tầm Du cẩn thận cố gắng diễn vai bình hoa phế vật, cuối cùng vẫn lộ tẩy.Fans nháy mắt tăng bạo, đạo diễn gấp rút sửa kịch bản suốt đêm, thậm chí giới giải trí hiệp hội nhạc cụ truyền thống giới giải trí luôn luôn không trèo tới cũng phát thư mời tới.Xong rồi xong rồi, OOC rồi, này còn có thể lấy được tiền sao?Phương Tầm Du tự sa ngã dứt khoát không diễn, vì thế mọi người liền hoảng sợ phát hiện ----Phương Tầm Du ca hát không xong cũng là diễn, vũ đạo không theo kịp nhịp cũng là diễn... Chỉ có dung mạo cậu mới là thật.Xuất đạo trong một đem, lông mi Phương Tầm Du khẽ run, lòng mang áy náy nói: "Xin lỗi, ra không diễn tốt vai bình hoa phế vật, nhân thiết sụp đổ mất rồi."Người đại diện trợn mắt há hốc mồm: ..... *thảoAnti-fan khóc lóc thảm thiết: Ô ô, hiện tại thành fan còn kịp sao?Đỉnh cấp nam thần giới giải trí Sở Hoài Cẩn, vô dục vô cầu, cao lãnh tuyệt trần, không dính khói lửa phàm tục.Thẳng đến khi mọi người phát hiện, nam thần ở sau lưng điên cuồng truy tinh mới xuất đạo Phương tầm Du.Kia chân tình thực cảm khiến fan hổ th…
"Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm mình trong đó một lần nữa. Thứ đáng giá nhất trong những năm tháng cuối cùng của thời học sinh chính là một giấc chiêm bao lộng lẫy.Nhất niên như mộng - một năm sống dưới cùng một bầu trời, hít thở cùng một bầu không khí, hóa ra lại trôi qua nhanh đến thế. Họ đã dành cả mùa hạ để nói lời chia tay, nhưng lại dành cả đời để nhớ về những điều chưa kịp nói. Giấc mộng ấy tan đi khi tiếng ve vừa dứt, để lại những mối tình dở dang và những kỷ niệm vĩnh viễn nằm lại ở ngăn bàn năm ấy."…
Lan Tâm chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bước chân vào phủ Tứ a ca Dận Chân. Bởi danh tiếng mặt lạnh của vị Tứ a ca này vốn truyền khắp kinh thành, khiến các cô nương ai nấy đều chùn bước.Thế nhưng, ôm tâm trạng bất an vào phủ rồi nàng mới vỡ lẽ, Tứ gia hóa ra lại là người ngoài lạnh trong nóng đến vậy."Lan Tâm, nàng gầy thế này, sao không ăn nhiều thêm một chút?"Tứ gia vừa nói vừa đưa tay ôm lấy eo Lan Tâm, khẽ xoa nắn.Lan Tâm bĩu môi đáp:"Tứ gia đã thích đẫy đà hơn, sao không sang chỗ Lý trắc phúc tấn?""Nàng muốn gia đi, gia lại càng muốn ở lại đây!"Tứ gia chẳng thèm để tâm lời nàng, lập tức bế ngang người Lan Tâm rảo bước về phía giường.Sáng sớm hôm sau tỉnh giấc, nhìn Tứ gia đang say ngủ bên cạnh, Lan Tâm không kìm được khẽ chạm vào râu chàng. Nàng vẫn khó lòng tin nổi, đây lại chính là vị Tứ gia mặt lạnh vô tình trong lời đồn đại. Sao có thể bề ngoài lạnh lùng, mà bên trong lại nồng nhiệt, kín đáo đến nhường này!…
Kiếp trước lang bạt kỳ hồ, từ vị thế đích nữ tôn quý của Võ An Hầu phủ sa cơ thành phận quan kỹ ai cũng có thể làm chồng. Đến khi vất vả lắm mới thoát khỏi cảnh ngàn người gối vạn người kỵ nhơ nhớp ấy, nàng cũng bất quá chỉ là vừa rời khỏi miệng cọp lại bước thẳng vào hang sói.Từng bước một như đi trên băng mỏng, Thủy Bích hao tổn tâm tư mới rốt cuộc vươn lên trở thành người nắm giữ quyền lực thực tế chốn hậu trạch Lưu phủ. Đáng tiếc thay, thân thể nàng cũng đã sớm vỡ nát, kiệt quệ sau nửa đời chịu đựng đủ đường đau khổ, đày đọa. Vào cái khoảnh khắc hấp hối, kéo dài hơi tàn trên giường bệnh, nàng mới bàng hoàng nghe tin kẻ thủ ác ngọn nguồn dẫn tới tấn bi kịch thảm khốc của đời nàng, nay lại vẻ vang được đặc xá, bước ra khỏi lãnh cung.Ai mà ngờ được, vừa mở mắt ra lần nữa, Lâm Huyên Nghiên thế nhưng đã thần kỳ quay trở về cái độ tuổi nhị bát niên hoa mười sáu tuổi trăng tròn, thời điểm mà mọi tai họa khủng bố kia vẫn còn chưa kịp xảy ra... Đời này, nàng dứt khoát đưa ra quyết định tiến cung làm phi, nàng phải dùng mọi thủ đoạn để trở thành người phụ nữ tôn quý nhất trên đời này, để từ nay về sau tuyệt đối không một ai có tư cách định đoạt hay chi phối vận mệnh của nàng thêm một lần nào nữa.…
Dưới trời mưa, Liễu Huệ Di khóc lớn, nước mưa cùng nước mắt hòa vào nhau rơi xuống mặt đất ,vỡ tan và trôi đi không để lại chút dấu vết. Cô hét lên:- Chú, tôi thích chú.Khang Dụ đưa chiếc ô ra che cho cô, hắn vẫn bình thản như vậy:- Ừ, ta biết.Cô giống như phát điên hất mạnh cánh tay đang đưa về phía mình, chiếc ô rơi xuống vũng nước. Tiếng va chạm giữa vật thể và mặt đất đẫm nước, nhẹ nhàng mà bi ai. Âm thanh như vang dội trong tim cô, mãi không dừng. Cô lại gào lên:- Chú cảm thấy thích thú à? Chú thấy vui à? Đùa giỡn với tình cảm người khác, chú vui sao?Khang Dụ nghĩ cần kiên nhẫn lôi cô ra khỏi vũng bùn này, hắn không muốn bỏ mặc cô. Nhưng hắn lại không nhận ra, sự đối xử khác biệt này càng khiến cô lún sâu, càng khiến hắn trở nên xa lạ với hắn của trước kia. Hai người lại càng không vui vẻ gì.- Ta hiểu tình cảm nông nổi của tuổi trẻ, sau này cháu sẽ hiểu. Điên cuồng sẽ không có kết quả. Đoạn tình cảm này vẫn nên chặt đứt thôi. Huệ Di sững lại, cô không khóc nữa, chỉ im lặng và nhìn sâu vào đôi mắt hắn. Đôi mắt như nhìn thấu tâm can cô, giống như vực thẳm chôn vùi mọi thứ. - Tạm biệt.Cô đứng đó hồi lâu, cuối cùng chỉ biết cười cười cúi xuống nhặt chiếc ô lên. Đứng dưới ô vẫn ấm áp hơn thật.Ngu quá!Thể loại: Ngược tâm.…
"Cậu có nghĩ có những việc bạn bè sẽ không bao giờ làm với nhau không?"…
------------------"Hoan Quý Phi, xin tha mạng cho thiếp""Hoan Quý Phi, ta hận ngươi""Hoan Quý Phi, làm ơn, tha cho ta, tha cho ta và hài tử, làm ơn""Hoan Quý Phi, ác phụ nhà ngươi sớm sẽ có báo ứng""A, báo ứng? Bản cung chờ báo ứng"-------------------"Nương Nương cẩn thận!!!! ""Diệp Lật Tề, coi chừng té"-------------------"Diệp Lật Tề, làm ơn giúp ta""Diệp Lật Tề, cứu ta""Diệp Lật Tề, ta đau quá""Diệp Lật Tề""Cô là ai? ""Đẳng Ỷ Thước"--------------------"Ta...là ai? ""Bẩm, nương nương là Hoan Quý Phi""Ngươi nói, ta là ai? ""Dạ... Bẩm... Nương nương danh Đẳng Ỷ Thước"--------------------"Hoàng Hậu Nương Nương, vạn phúc kim an""Hoan Quý Phi, hồi phục rồi sao? Dung mạo lại thêm phần xuân sắc"--------------------"Hoàng Hậu, thận trọng , đừng lại đây, ta và người đều cùng hầu hạ Hoàng Thượng, nếu để ngài biết ta và người.... Sẽ... Ưm.. ""A Thước, đến y phục cũng không có, nói gì là giữ phẩm hạnh, nàng nói thế nào ta không động được đây, chi bằng bồi bản cung""Không được!"--------------------"A...a...hah... " Thân thể mỹ nhân đã đỏ ửng dựa sát trên bề ngọc sàng, ngọc thủ vịn chặn uốn éo khó khăn rên rỉ cúi thấp khuôn trăng như nhung lụa ép chặt. Hướng trên, nữ nhân vùng đồi căng mọng đung đưa khẽ chạm ma sát lên tấm lưng trần của nàng, khiến nàng run rẩy vịn lấy y. Giọng nói của y trầm khàn :"Đẳng Ỷ Thước, ta không cho phép nàng rời bỏ ta." Dứt lời, ngọc thủ càng gay gắt vịn chặt hoa huyệt ướt át, từng đồi thịt chật hẹp bó buộc lấy từng tấc ngón tay thon mịn, dịch mật nhớp nháp theo đó mà chảy tràn xuống da thịt mát lạnh.…
Truyện FxS Fine : mái tóc cùng đôi mắt đỏ. Cô là người duy nhất khác xa với mọi người trong vương quốc Lam Lục, nha hoàn của Rein Shade : mái tóc tím than cùng đôi mắt xanh. Anh là hoàng tử của vương quốc Ánh Nguyệt Rein : mái tóc xanh cùng đôi mắt lam lục. Cô là công chúa của vương quốc Lam Lục Bright : mái tóc nâu vàng cùng đôi mắt đỏ. Anh 1 trong 2 vị thần canh giữ sổ thiên mệnh…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, HE"Đây không phải một cuốn tiểu thuyết hư cấu, mà là mối tình đầu chân thực thuộc về chính bản thân chúng ta, là thời thanh xuân thuần khiết đến mức khiến người khác sinh lòng ghen tị. Tình yêu trong trẻo ngây ngô như vậy, khiến chúng ta mỗi khi nhớ về đều có cảm giác như được tắm mình trong ánh nắng lung linh giữa bầu trời xanh biếc.Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào."Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy n…
Tác giả: Không Tưởng Chi LongĐây là một bộ Đồng Nhân Naruto (Xuyên việt vào thế giới Naruto), Đồng Nhân thì trên mạng truyện convert khá nhiều nhưng truyện dịch thì chả thấy ai làm cả, kiếm ra một bộ tạm được cũng khá khó. Đây là một bộ đồng nhân mình thấy rất hay, thậm chí đứng top cả năm trời ở thể loại này bên qidian.Thể loại Đồng Nhân là một thể loại hơi kén người đọc vì không phải đọc giả nào cũng fan bộ truyện nguyên tác. Đồng thời nó cũng là thể loại hiếm siêu phẩm nhất, vì tác giả xuất sắc thì không ai dám bay vào thể loại này do bị bó tay bó chân bởi nguyên tác, không tự do sáng tác được. Ngược lại tác giả nghiệp dư hay fanfic khá nhiều, vì khá dễ viết do đã có cái sườn sẵn của nguyên tác, tuy nhiên viết vậy chất lượng thường không cao.Bộ truyện này là cực phẩm hiếm hoi xuất hiện ở thể loại này. Main ko não tàn, không ngựa giống, không thiên tài, không hệ thống, cái gì muốn có đều phải nghiên cứu, phải thí nghiệm. Main không vô đối, suy nghĩ có lập luận và chính kiến, mạch truyện cực kỳ logic, sức mạnh nhân vật cũng phát triển dần dần ko một bước lên trời.Nói chung tất cả những thứ Main có chỉ là biết trước cốt truyện và một cái huyết kế của tộc Hyuga, còn lại là tự làm tự ăn. Nếu bạn là fan truyện Naruto, từng tiếc nuối cho số phận Phân Gia Hyuga, tiếc nuối cho sự suy tàn của gia tộc Uchiha, tiếc nuối cho sự hi sinh của Jiraiya. . . thì siêu phẩm đồng nhân này chắc chắn sẽ giúp bạn lấp đầy tất cả tiếc nuối đó.**********Truyện đăng với mục đích phi thương mại.…
CON NÀO THẰNG NÀO VÀO THÌ ĐỌC HẾT PRO FIC PHÍA DƯỚI , ĐỪNG ĐỂ BẢN THÂN LÀ 1 KẺ SÂN SI MUỘN => GÂY WAR VỚI TAO :))) Bạn nào vào tới đây vui lòng lật chap cuối để biết thêm chi tiết rằng richkidboy địt thèm anti gạ địt mồ mả bố con đứa nào nữa cả :)) con lồn thằng buồi nào đọc vài chap teencode đầu tiên rồi gáy to bla bla add vào danh sách đọc xàm buồi mẹ mày bla bla thì xéo :D. Tao đút cu vào mỏ chúng mày hay làm đéo gì liên quan miếng ăn ảnh hưởng miếng nước nhà chúng mày à? Đéo động thì làm ơn cũng đừng động tao, ít ra mấy bạn bị tag từng nói trước đây thì tao ok, còn chúng mày đéo liên quan out giúp tao, vì khi chúng mày chửi tao nghĩa là chúng mày ghét tao lắm nhỉ :)? New rules : Con nào ghét tao cút khỏi fic tao, mở mồm: "Quyền tự do ngôn luận, fic đăng trên watt để đọc,... " hay gì đại loại thì tao xẻo lồn mày ☺️. Ý kiến đầu buồi, sân chơi của tao và luật của tao :D…
Đây là một giai đoạn có thật trong lịch sử Trung Hoa, nhưng vì các quốc gia trong truyện tồn tại chỉ khoảng 100 năm, nên có phần mờ nhạt. Ở thời đại này, giai cấp được phân biệt rất nặng nề, và có rất nhiều lễ nghi, và cũng có khá nhiều nhân vật được lịch sử chú ý.Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai vùng, xuất hiện phồn hoa yên bình hiếm thấy.Nữ chính có dung nhan cực đẹp, còn có trí nhớ hỗn loạn vô cùng ở đời trước, sống lại trên thế gian phồn hoa. Nàng nghĩ, đời này, nàng không phải là yêu nghiệt, nàng nhất định phải ở cái nơi có vẻ bề ngoài đẹp đẽ, nhưng thực chất lại đầy gai góc này, cầu xin một điều mà những người cao quý nhất, ưu tú nhất không dám cầu: kiếp này an ổn, năm tháng bình yên.…
~ Những lúc bất ngờ ~" Tránh ra anh hai, Anh sờ trúng ngực em rồi ?!? "" Có à ?!? Vậy mà anh cứ nghĩ đang sờ cái lưng em chứ ! " "Anh... " ~ Những cuộc tranh giành "đầy kịch tính" ~" Thằng nào đây? "" Tôi là người yêu của cô ấy "" Không ngờ cô ấy lại chọn bạn trai mình là 1 thằng bệnh hoạn "" Ơ! Thế mà tôi nghĩ bạn của cô ấy là 1 tên thiểu năng đấy chứ " ~ Những câu chuyện lãng mạn thú vị ~" Này, nàng làm hoàng hậu của ta nhé ! "" Nếu ta từ chối? "" Thì làm phi tần của ta "" ...." ~ Sự chia rẽ hài hước ~ " Nhóc con, chúng ta thôi làm anh em của nhau nhé"" Sao vậy? Anh có vấn đề à? " " Tại anh sợ chú mày lợi dụng anh mày cướp bồ anh"" Cô ấy không phải bồ anh!!! Mà sao anh biết hay thế ??? " " ... Chấm dứt tình cảm anh em, NGAY và LUÔN"…
Nguồn lofter…
Sau khi chia tay, Trình Cảnh Từ và An Nhiên ai về thế giới của người ấy. Anh về với giới thượng lưu của anh, cô trốn đi với một khoản nợ khổng lồ được truyền lại từ người bố mình.Chia tay chính là kết thúc, là không dính líu dù cho có bất kì điều gì phát sinh. Một sinh mạng trong bụng? Một tình cảm giấu kín và một trái tim sẽ không mở lòng với bất kì ai? Không, chia tay là chia tay, sẽ không gặp lại.An Nhiên đã nghĩ vậy, nhưng một ván cược đã đưa cô trở lại thành phố Hứa Xán, gặp lại Trình Cảnh Từ. Tình cảm dang dở thời xưa sẽ được kết nối lại như thế nào?Sứ mệnh của cô bé Ánh Tuyết là mang lại hạnh phúc cho mẹ mình hay mang lại hạnh phúc cho chính mình?Lưu ý: Câu chuyện diễn ra tại một thành phố hư cấu ở Trung Quốc. Mọi con người, sự kiện và lịch sử đều không có thật.Ngoài ra, câu truyện Cảnh Tuyết này chung thế giới với một tác phẩm khác của tớ, một tác phẩm chưa công bố, vậy nên sẽ có những đoạn nối tiếp bộ truyện ấy, tớ sẽ giải thích sau nhe.Và một điều... từ chương 1 đến chương 25, mình định viết theo dạng truyện ngắn nên tiến độ sẽ được đẩy khá nhanh, sau mình mới viết thêm các ngoại truyện, phụ chương, nên lời văn có vẻ hơi khác (chắc là chắc tay hơn nhỉ...?).Trích đoạn:"Ngoài ra, ý nghĩa chính và cũng là lý do em chọn cái tên 'Cảnh Tuyết' là vì nó là sự kết hợp của hai con người mà em yêu nhất trên đời.""'Cảnh' trong 'Cảnh Từ' và 'Tuyết' trong 'Ánh Tuyết'."Có thể đọc bên Rookies: https://rookies.vn/truyen/canh-tuyet…
Sau khi nhận thức được bản thân bị người thân dứt tình vứt bỏ, cuộc đời của Mộc Tiểu Thanh dường như cũng được lập trình sẵn từ dạo đó. Mau chóng trưởng thành, tìm một công việc ổn định, tiết kiệm chi tiêu, vui vẻ sống qua ngày.. Như vậy, đủ để cô mỉm cười mãn nguyện.Nào ngờ, người bạn thân mình tin cậy hai mươi năm qua lại vướng vào một mớ bòng bong không thể tháo gỡ, việc này nhất thời còn liên luỵ đến cô.Không có cách giải quyết, lãi mẹ sinh lãi con, giới hạn có-thể-chi-trả-được loáng cái trở thành không-bao-giờ-trả-nổi, Tiểu Thanh đành chọn lựa con đường: Trốn Chạy.Cũng từ đây, lời tiên đoán vô căn cứ của lão thầy bói bên vệ đường năm nào bỗng nhiên ứng nghiệm.Tiểu Thanh gặp tai nạn giao thông trong khi cố gắng thoát khỏi đám chủ nợ. Nhưng, cô không chết, linh hồn rời khỏi thân xác lại được ai đó dẫn dắt vượt qua mọi quy luật thời không để rồi nhập vào thân thể của một người xa lạ.Tất nhiên, việc đường đột xuyên không thế này đúng là bất ngờ thật. Nhưng, nhưng, thân phận của người bị nhập hình như có chút.. hơi phô trương.Đại khái, cô bé này là một Tiểu công chúa, vừa bước qua tuổi thứ chín thì chẳng may mắc phải 'bạo bệnh' mà thăng thiên.Trong thân xác một đứa trẻ, Tiểu Thanh không những phải tìm cách quay trở về mà còn phải cố gắng thích ứng với xã hội cổ đại.Thế sự cứ thế xoay chuyển không ngừng, đối diện vô vàn biến cố mình gặp phải Tiểu Thanh dần dần phát hiện ra toàn bộ bí mật, cũng như kẻ đứng sau câu chuyện xuyên không này.…
Đại nạn bất tử đích ma vươngTác giả: Trầm luân đồ mĩEditor: Tiểu hắcBeta: vẫn đang kiếmChính văn: 130 chương hoànTình trạng edit: lết ...♦VĂN ÁN♦Nếu lại cho hắn cơ hội lần nữa, hắn tuyệt đối sẽ không đem chính mình cắt thành năm sáu bảy tám lát loạn ném khắp nơi.Mỗ ma vương nhìn cấp dưới trong lòng vô hạn cảm khái. Nhớ ngày đó bản thân não tàn đem chính mình như đồ ăn thái lát, lãng phí bao nhiêu năm a ~~~Năm 1981,một đạo lục quang qua đi, đại nạn không chết ma vương bắt đầu yêu [?] hữu tình [??] có lý tưởng [==] có khát vọng [@-@] có tương lai [-o- !] nhân sinh ~~Mỗ ma vương: trước 11 tuổi, có linh hồn hoàn chỉnh, sau 11 tuổi , có thể không hề cố kỵ phấn đấu. Nhưng vì cái lông mao gì còn muốn ta đi đối phó một mảnh phồn phiến hai phiến ba bốn năm sáy phiến trước kia cắt ra a~~~ Avada Kedavra Duddy Duddy (Dobby)! Nói lại lần nữa xem, ta là hắn ma vương, không phải cứu thế chủ!LƯU Ý: - Bản edit là phi thương mại, do sở thích của chủ nhà. Thỉnh chư vị không đem đi mà không xin phép, nếu có thỉnh ghi rõ nguồn, đa tạ. - Bản update trên wattpad duy nhất tại 'nguyethamynhan' ! - Chương set pass (chương có số cuối 0,5,7) sẽ không được up, thỉnh đến gia trang để xem!LInk: https://phlox2503.wordpress.com/ https://hacbachsongxa1208.wordpress.com/2015/10/08/ml-dai-nan-bat-tu-dich-ma-vuong/…