Mot dem an sung (c50)
…
đây là truyện tự mik viết ra giấy hôm nay mới có dịp đăng, truyện nói về 1 country humans mà ít người biết tới...…
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện ngắn về tuổi trẻ. Thời niên thiếu chúng ta gặp nhau. Có người xem đó chỉ là một giấc mơ, có thể vui vẻ mà tỉnh giấc. Lại có người coi đó là bảo vật, dù đau thương vẫn cứ ôm khư khư trong lòng."Thanh xuân không thể đến lần thứ hai và mối tình đầu cũng thế."…
đây là một số bài topic tiếng anh hữu ích mình sưu tầm trên mạng (không rõ của tác giả nào. :D). hy vọng sẽ giúp ích cho các bạn :D. Bluecat_0504…
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Hương An, một cô gái nghèo ở cuối làng Đông Ô, phải sống trong những ngày tháng tối tăm. Mẹ hiền lành nhưng bất lực, cha chìm trong men rượu và cờ bạc, nợ nần chồng chất, còn cô thì bị coi là kẻ vô dụng. Đòn roi, những lời chửi rủa và sự xua đuổi đã khiến tuổi thơ của Hương An đầy rẫy bóng tối và tuyệt vọng.Một đêm hè, khi bị cha đánh đập và xua ra khỏi nhà, Hương An ngất lịm bên vệ đường. Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, trước mặt là một chàng trai cao ráo với ánh mắt lạnh lùng. Anh tên là Anh Đạt, người đầu tiên đưa tay níu cô lại khi cả thế giới đều quay lưng.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ thoáng qua nhưng lại trở thành bước ngoặt cho cả hai. Anh là làn gió mát giữa mùa hè oi bức, là người khiến cô nhận ra cuộc đời vẫn còn một chút ấm áp để níu giữ.Đây là câu chuyện về nỗi đau, về những giọt nước mắt tuổi học trò, nhưng cũng là hành trình đi tìm niềm tin và hy vọng. Bởi đôi khi, chỉ cần một người chịu dừng lại, mọi tuyệt vọng cũng có thể đổi thay.…
"Nữ nhân, ngươi đây là chơi với lửa." Nàng thiêu mi, mân bạc môi, trong mắt ẩn nhàn nhạt tức giận."Ngươi không thích sao." Nàng tại nàng bên tai hình như có nếu như vô hơi thở, đầu lưỡi nghịch ngợm tiến vào nàng nhĩ khuếch lý, dẫn tới nàng một trận run rẩy."Ngươi buông ra." Nàng thừa nhận đối với của nàng khiêu khích không có bất luận cái gì sức chống cự."Ta Không." Nàng hai tay xanh tại nàng bên cạnh thân, trên cao nhìn xuống xem nàng, trong ánh mắt cũng tràn đầy nhu tình cùng sủng nịch, "Cao ngất, ta yêu ngươi, giao cho ta, có thể sao? !"········Nữ vương đã từng vô vọng nghĩ tới, nghĩ nàng nói như thế nào cũng là cao cao tại thượng nữ Vương đại nhân, thế nào thì lưu lạc thành nhược bị đâu? !Ngây thơ công rất là phiền muộn, thế giới này thế nào cũng đều trái ngược, rõ ràng nàng là công, rõ ràng nên nàng tới chủ đạo mới đúng, trên thực tế cũng trát vững chắc thực "Thê quản nghiêm", sủng thê thành nghiện, làm không biết mệt ···Tạ nếu như ngư nghĩ bản thân nhất định là điên rồi mới có thể đối cái kia luôn nhạ nàng tạc mao nhâm úy huyên động tâm, nhâm úy huyên nghĩ kia chỉ rất dễ bị bản thân nhạ tạc mao tạ nếu như ngư kỳ thực có đôi khi cũng rất khả áiNội dung nhãn: Đô thị tình duyênTìm tòi then chốt tự: diễn viên: tiêu mộc ngôn, lạc ngôn ┃ phối hợp diễn: nhâm úy huyên, tạ nếu như ngư ┃ cái khác:…
Những câu chuyện méo mó có phần vô lý, phi logic và ngớ ngẩn. Quẹc quẹc…
Cô-Một đàn chị có tiếng của thành phố.Có tài đánh đấm nhưng đầu óc rỗng tuếch.Hắn-Người con trai đến từ một bộ tộc cổ xưa. Đối với gia đình cô thì rất hiền diệu.... Nhưng thật ra... Hãy đoán xem cặp đôi này có được hạnh phúc của mình hay không?…
Đôi khi tôi hay nghĩ quẩn, làm những trò khiến bản thân bị tổn thương, à thì cả về thể xác lẫn tinh thần. Một khoảng thời gian sau đó tôi lại tự trách mình vì không giữ cho mình một nhân cách hay một cơ thể hoàn hảo. Những vết sẹo trên cơ thể cứ thế ngày càng nhiều, tôi cũng chẳng màng. Cuốn sổ tôi thường dành để viết những điều linh tinh mỗi khi break down vẫn cứ còn dở dang những trang giấy trắng. Ở mặt giấy cuối cùng, dòng những ánh cam in hằn trong đầu tôi, nổi bật hơn hẳn những nét vẽ nguệch ngoạc trong đó."Tôi sẽ để mình sống tới 25!"…
"...em không nhớ tôi sao?". Câu nói thều thào vọng lên trong không gian tĩnh lặng rồi chìm đi mất. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy thật đau trong tim như để quên 1 điều gì đó lẽ ra tôi phải nhớ. Tôi cố gắng nhìn vào khoảng tối trước mắt của người đàn ông bị che khuất bằng những nét vẽ nguệch ngoạc đang chuyển động nhưng vẫn không tài nào nhìn thấy được. Vẳng vọng bên tai câu nói nghe như muốn khóc ấy là hình ảnh người đàn ông kì lạ đó mất hút vào khoảng đen tĩnh lặng. Tôi như muốn bậc khóc. Những gì tôi có thể nhớ là nhắn nhủ bản thân tôi khi tỉnh lại xin hãy đừng quên giấc mơ này. Tôi đã không biết nó có phải ác mộng. Tôi đã thật sự sợ hãi. Nhưng tôi không muốn quên.…
Ngày bé, một lần bị bắt cóc và may mắn thoát chết nhưng lại đánh mất hai người bạn bị bỏ lại. Nhiều năm sau, để tránh bị bắt cóc và che giấu thân phận thật của mình nên thay đổi rất nhiều tên rồi vô tình gặp lại hai chàng trai năm ấy. Họ đều yêu cô, thương cô, chăm sóc cô hết mực và vì thế, tình bạn ngây ngô năm nào thay thế bằng tình yêu và hận thù. Trong tình yêu đẹp bao giờ cũng có người thứ ba xen vào, tình địch xuất hiện, mọi sự đẹp đẽ bỗng chốc tan thành mây khói. Câu chuyện xoay quanh 4 nhân vật chính. Cuộc sống tưởng chừng yên bình khi rời khỏi nhà ai ngờ là những va chạm không mấy tốt đẹp ngoài xã hội! Liệu sẽ giúp con người ta học hỏi thêm nhiều điều bổ ích hay càng ngày càng xấu đi?!_____________❤❤❤_____________ Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ, nhớ vote và coments ý kiến cho Káo nha! Các chap sẽ ra nhanh hơn nhờ vào lượt vote và view của mọi người đó!…
Tác giả : Gumm / Kookmin :)))) Rating: 14+ 🎉…
Cầu Lọt Hố!!!!…
Nguyệt Ánh là một thầy pháp cao tay nhưng không muốn cho mọi người xung quanh cô biết vì vuệc này liên quan đến mạng sống của họ nhưng khi gặp Minh Khang cuộc sống của cô bị đảo lộn. Anh đốt đi bộ bài đã đi theo Nguyệt Ánh 10 năm khiến thân phận thầy pháp của cô bị lộ và cũng được mọi người biết tới, những chuyện không hay lần lượt ập tới hai con người này nhưng tình yêu từ đó lại nở rộ giúp cho hai người có thể chiến thắng được cái ác.…
Trần dung mang theo tòa thành người mặc đến cổ đại loạn thế.Tòa thành là thời Trung cổ kiểu dáng, nhưng mang theo không thể tưởng tượng công nghệ cao.Vì ăn được kem ly nhỏ bánh gatô, dùng tới bồn cầu tự hoại, trần dung cố gắng khuếch trương lãnh địa cùng nhân khẩu, trợ giúp tòa thành thăng cấp.Ngày nào đó, một người thư sinh tìm tới chạy trần dung.Hắn nói: Trần bảo chủ, tiểu sinh Lý Ngôn, đọc mấy năm sách, bất đắc dĩ trong nhà sinh hoạt khốn đốn, không thể không vì sinh kế bôn ba, không biết quý bảo có thể thiếu cái tiên sinh kế toán?Trần dung nhìn đối phương trên đỉnh đầu khoanh tròn, bên trong viết "Yến lê Tề vương thế tử "Trần dung: ... Ngươi nhưng dẹp đi đi!Yến lê: ? ? !…