umutsuzluk
aşk laftan anlamaz…
aşk laftan anlamaz…
- Tớ đến đây chỉ để khoe những bức tranh fail lòi của tớ :d…
Vốn tính không làm nhưng cuối cùng......(٥↼_↼)Mô tả:Kim Rok Soo, không , là Cale gốc . Người trải qua chiến tranh 20 năm của thế giới TBOAH . Anh có một buổi nghỉ ca đêm vì anh tính hôm nay trốn đi uống rượu. Và rồi khi vừa mua được chai rượu từ một nhà hàng. Anh đã bị dịch chuyển đến đây ******* Trong giấc ngủ trưa thoải mái trên chiếc giường của mình, Cale không nhận ra rằng anh đã bị dịch chuyển đến một nơi khácNhững người khác cũng tập hợp ở đây, họ bối rối vì bất ngờ và cảnh giác. Choi Han cùng mọi người lo lắng đi tìm Cale Một bất ngờ tiếp theo là một đoàn người lại xuất hiện, kì lạ là họ giống hệt nhau Nhưng bên kia thì tả tơi, mệt mỏi hơn. Choi Han có thể nhìn thấy bản thân mình trong thế giới khác[ Chào mừng đến với nơi đây ].....TBOAH gặp TCF trong một căn phòng đen_______TBOAH: Chuẩn bị cho chiến tranh ở Lãnh Thổ Henituse TCF: End Phần 1 , sau khi phát hiện Billos là thợ săn…
Tác giả: Đằng Ngạn TriTập hợp vài hình vẽ mình đã vẽ: tự vẽ, vẽ theo yêu cầu, vẽ cover,...v.vLời khuyên chân thành: Mình vẽ không được đẹp lắm a, cho nên xem từ mục cuối cùng cho đỡ hư mắt nha.😂…
Cảnh báo : Có thể làm hư mắt nên vô xem rồi đừng chửi :v…
cầm thuốc nhỏ mắt chưa mấy cậu?…
Rảnh rỗi nên vẽ thoi~ :)))…
Chỉ là ảnh vẽ thui~…
lại là câu chuyện về quần đùi áo số…
một số bức tranh của tui mong được ủng hộ😅…
Nhạt vlc (๑و•̀ω•́)و…
Mắm draws, that's it…
Hụ.... Có ai chịu vào xem không ....…
Những tranh vẽ từ hồi nhỏ đến lớn của tớ ❤ mong các cậu ủng hộ 👼…
rảnh rỗi thì ngồi vẽ chơi Đừng ném đá tui :)))))…
⚠️❌đây là art book của tôi nghiêm cấm lấy ảnh dưới mọi hình thức ❌⚠️…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…