Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm 16 tuổi Fourth thích anhNăm 17 tuổi Fourth thích anh Đến năm tiếp theo không còn nghe được lời tỏ tình,nhưng bỗng một ngày nắng xanh của mùa hạ Gemini lại nghe được câu nói đó rồi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào ? Thì đọc đi rồi biết ná…
" Cậu nói ai khùng, nói lại coi thử"Hai cậu ấy giằng co nãy giờ, không hiểu kiểu gì mà Gia Minh cứ trêu Ngân mặt vẫn tươi roi tói còn Ngân thì đỏ như con bạch tuộc trong rất giận, Tớ cũng chỉ biết cười cảm thấy hai người họ thật hợp nhau.Bỗng Gia Minh đang đùa với Ngân ở phía sau thì đụng phải khiến Hạ Nhi mất cân bằng.* Ôi mẹ ơi, mới đến lớp mới mà ngã sấp mặt có phải quê lắm không, không những thế khuôn mặt mình bay luôn thì xao. Trời ơi ai cứu tôi (┬┬﹏┬┬)* Tớ nhắm chặt mặt tưởng mình sắp tiêu đời rồi, bỗng dưng thấy người mình ngả vào trước ngực ai đó phía trước, mùi hương cơ thể thanh mát tựa như một cơn gió mùa hè dìu dịu khiến ai khi ngửi thấy cũng phải say mê trong đó có cả tớ. Tớ vô tình nắm chặt áo cậu ấy, từ từ mở mắt ra thì nghe thấy giọng bạn trai trầm ấm.Hạ Nhi vừa ngước lên thì " Cậu ôm tớ đủ chưa?"...Tên truyện: Ánh mắt chỉ hướng về cậuĐược viết bởi: Cún nhỏ…
Main CP: Triệu Viễn Châu/Trác Dực Thần/Ly Luân (eventually) ❗️ Chu Dực & Ly Dực endgame, Ly Chu là tình cảm đơn phương từ một phía nhưng họ sau này vẫn rất yêu nhau chỉ là không phải tình yêu kiểu kia thôi.Thế loại(?): Slowburn, Role-reverse, no beta we die like half of the main cast in canon, Hurt/Comfort, có bao gồm yếu tố lấy cảm hứng từ Sơn Hải Kinh và nhiều nguồn khác, mostly Ly Luân's POV.…
Fanfiction của StrangeIron - Truyện có yếu tố tang thi ( Tony Stark) , nam x nam , nuôi dưỡng , sủng , marvel , fanfictionStrange mình viết là một người yêu điên cuồng Tony , truyện viết ở thời điểm của Endgame , sau khi Tony búng tay khiến đội quân Thanos diệt sạch thì chết đi , nhưng đo đó khiến anh cũng chết theo . Strange thì yêu Tony sau khi anh chết , dằn vặt nỗi đau mất đi người mình thương nhớ , kết cục là đi đến đào mộ Tony ra và sau 4 năm nhọc sức , Tony được sống lại nhưng cơ thể thì bị hoại tử rất nặng , người không ra người ma không ra ma , bị biến thành một tang thi , còn tên Strange kia thì biến thái sủng Tony trên trời dưới đất .…
một học sinh cấp 3 bình thường. Đối mặt với môi trường mới cũng chã dễ dàng gì , sự ganh ghét , thi đua, đầy sự đố kị trong học tập . Những rung cảm đầu đời khiến cuộc sống trở nên vô cùng hỗn độn , nhưng thái độ sẽ quyết định thành công hay bại , thoải mái hay không . Cùng theo chân tôi khám phá những sự thật trần trụi của nơi mà được gọi là nơi chắp cánh ước mơ , nơi tươi đẹp của bao người ,những diễn biến tâm lý của 1 nhóm học sinh sẽ cho bạn thấy con người muốn nhìn thấu quả thực không khó xíu nào…
"Anh có thực sự yêu em không ?""Dừng lại đi, anh xin em đó....""Anh trả lời em đi, em không muốn nghe câu đó đồ hèn!""Anh xin lỗi. Nếu tiếp tục ta chỉ còn làm đau nhau thôi."Nước mắt rơi xuống. Nó ôm trầm lấy em như thể không muốn mất đi em. Đã "ghét" sao lại còn yêu, nó cũng chả giải thích được lòng mình nữa...Tình yêu tuổi học trò là những sự rung động trong sáng, nhẹ nhàng của tuổi trẻ. Bên cạnh đó là những sai lầm của lần đầu tiên được yêu. Sự ngây thơ, hồn nhiên và xúc cảm đầu đời.…
Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…
Nếu như trong 1 trận chiến nọ người bị đánh trúng k phải Emma mà là Takemichi thì sao trận chiến đó k có Takemichi thì sao mọi truyện sẽ diễn ra thế nào ?Tác giả : RuGoodGirl :)…
Một thiên tài Violin như tôi thế mà lại bị mù . Tôi luôn sống dưới áp bức của thiên tài mà bọn họ đặt ra . Uớc rằng sự tự do sẽ đến và mang tôi đi như một con gió mùa thu...…
câu chuyện kể về cô hầu gái và cậu chủ chủ tịch và cuộc tranh giành gia sản của một gia tộc lớn, cuộc tình đi vào chông chênh rồi liệu có cái kết tốt đẹp hay không…