Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tuyển tập những fic về Cookie Run cũ của mình, bao gồm cả request. Vui lòng không repost ở bất kì nơi khác khi chưa có sự cho phép của mình. Mong mọi người thích chuyện câu chuyện này. Bìa: https://twitter.com/NAKDDIDI/status/1370697803182141448?s=20&fbclid=IwAR0y5DvupzNbiB30HOwtvKw7YEr0G4dOA_namFzcCTdD0atEI-hi7cDHp10Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100040539633242Twitter: https://twitter.com/keyleykey22…
Lâm Tử Diệp khi mới xuyên: Hứ!Lâm Tử Diệp sau khi ở được một thời gian: Ủa?Không phải chứ? Mọi người có bị lộn không vậy? Kịch bản em chọn không phải cái này cơ mà. Thế giới đúng là loạn hết rồi.…
Tên gốc: 【求助】419对象是我顶头上司怎么办?Thể loại: Diễn đànTác giả: Bồ Đào ĐậuChuyển ngữ: Thích Chơi ĐáTình trạng bản gốc: Hoàn thànhVắn tắt:【 Cứu tui với 】Đối tượng 419 là cấp trên trực tiếp của tui thì phải làm sao đây?Không phải bait không phải bait! Tui là nam. Sếp cũng là nam. Mấy hôm trước sếp của chủ thớt thăng chức, anh ta mời bọn tui đi liên hoan ăn mừng, kết quả chủ thớt sơ ý uống nhiều quá... Lúc tỉnh lại đã thấy tui với sếp nằm trên cùng một giường như vậy....... (O_O;) Giờ tui khóc không ra nước mắt, phải làm sao đây? Làm sao bây giờ!…
Thích Đào Mây lâu rồi nhưng bây giờ mới dám viết fic ::>_<::Nếu có sai sót về thời gian thì mọi người hãy nhắc mình nhé ❤Ai có ý định reup hãy thông báo cho mình 1 tiếng nhé. Mãi yêu 😙😙…
Làm sao xoay ngược dòng thời gian quay về lúc xưa. Nghiền nát những nỗi giằng xé để nở hoa. Dùng một đời để ghi nhớ một khoảnh khắc. Hoa trong gương, trăng dưới nước chỉ là hư ảo. Dùng ánh chiều tà sưởi ấm những vết thương một đời.…
-chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả- tác giả gốc: @thatpersonmustbeutruyện gốc: https://www.wattpad.com/story/263649264?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=ChcThanh049&wp_originator=GyJPDjEoNvkDOHg1nQKa%2BJDBtC1%2Br9qzhZinEhSu7%2BAaqRVBMvspGKByghQcZrvYdL2R5oSkgeMYO0lFfNhpqiymS%2Byns3gyO7UX4TUBKqIgWqUavL5ENsLHznzA%2BMi7…
Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…
-"Ta đã sai... đúng không A Yếm" Giọng Ly Luân vỡ vụn. -"Sai vì ta ngu ngốc nghĩ rằng, chỉ cần ta dốc hết tâm can mà yêu ngươi, ngươi sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nhưng ta quên mất... nhân loại các ngươi luôn đổi thay, còn ta thì mãi mãi đứng lại nơi này, như một gốc cây ngu ngốc chờ ngươi, Triệu Viễn Chu." Mỗi chữ của y đều như máu rỉ ra từ tim, mang theo nỗi đau sâu thẳm và sự tuyệt vọng. Triệu Viễn Chu nhìn y, đôi môi mấp máy nhưng không nói được gì. Hắn muốn bước tới, muốn nói một lời gì đó, nhưng đôi chân như bị trói chặt bởi nỗi day dứt và hối hận.Cả người Ly Luân khựng lại, đôi mắt đỏ hoe mở to nhìn hắn. Y thầm nhủ: Thì ra đây là nỗi đau mà nhân loại kia thường nhắc đến... Là cơn đau sâu thẳm, đục khoét đau đến tận xương tuỷ.…
Tất cả những ý tưởng này là của tôi nếu bạn muốn mượn ý tưởng này thì hãy nhắn với tôi ⚠️Warning ⚠ : Maybe Occ nặngThể loại : Xuyên không, Bạo lực và nhiều thứ khácLịch ra chapter : Chưa xác định được! Và có thể là mạch truyện chính hoặc ngoại truyệnHình nền tôi chưa tìm thấy tôi sẽ cố kiếm và creNhân vật đều thuộc Kishimoto Masashi và Horikoshi KoheiCảm ơn và xin hãy bình chọn🍅…
Tác giả: @番茄酱Tag: Oneshot, N16, HE, ngọt, đáng yêu. Couple: Tô Tân Hạo x Dư Vũ Hàm.Lưu ý: Fic có một chút yếu tố 16+ ở cuối, không thích vui lòng click back.Permission: Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
"Ngày xửa ngày xưa, có thằng tên Long và một thằng tên Lang"------•Thể loại: Huấn văn•Vui lòng biết huấn văn là gì trước khi đọc•CP: Drakey [Tokyorevenger] •Tác giả: TantichcuaJun•Chỉ đăng duy nhất tại wattpad, nói không với chuyển ver hay bất cứ hành vi bê tác phẩm đem đi nơi khác.•Truyện được còn đăng tải trên blog cá nhân "Jun là bé ngoan".•https://www.facebook.com/101091849168730/posts/101108205833761/…
"𝗗𝗲𝗺𝘂𝗲́𝘀𝘁𝗿𝗮𝗺𝗲 𝗾𝘂𝗲 𝗺𝗲 𝗮𝗺𝗮𝘀, 𝗺𝗶 𝗮𝗺𝗼𝗿" - Hãy để anh biết rằng em yêu anh nhiều đến nhường nào, tình yêu của anh._Chuyện tình với anh tiền bối🤷🏻by the creator: MZalen゜zzZ (truyện chỉ được đăng tải trên wattpad)…
|| Diệp Đỉnh Chi tâm sự nghiệp không dính tới tình yêu, toàn truyện là hành trình trả thù.||"Thiên Sinh Võ Mạch trăm năm khó gặp năm ấy lại xuất hiện hai người. Võ mạch trời sinh vừa là phúc vừa là hoạ, đến cuối cùng một người tự tử mà chết, một người cô độc thiên thu. Ước hẹn Tửu Kiếm thành tiên của đôi Trúc Mã theo Diệp Đỉnh Chi xuống dưới Hoàng Tuyền"" Diệp Đỉnh Chi ngươi có biết cái giá phải trả của nghịch thiên cải mệnh lớn tới mức nào không?"" Ta biết."" Vậy sao ngươi còn cố chấp đi vào con đường này?"" Ta muốn cứu Diệp Vân."Cứu Diệp Vân cũng là cứu bản thân ta.…