Những bức tranh tôi vẽ
Chỉ là những bức tranh mình vẽ thôi…
Chỉ là những bức tranh mình vẽ thôi…
Waring:OOC,SE Otp bè lá nên phải tự đẻ hàng để húp TwT…
Một cô gái với cái quá khứ cực bình thường đối với những người thích creepypasta, không ngờ lại để người khác giết chứ không phải bản thân.Sự hiếu thảo hiền lành của lòng người nay vỡ nát chả còn lấy một mảnh, mắt ráo hoảnh mà đi theo kẻ giết ba mẹ mình mà trực tiếp giúp đỡ kẻ đó giết người.Ngoảnh đi ngoảnh lại vẫn là cái cốt truyện nhảm rơi vào cái cửa lúc hiện lúc mất mà đến thế giới của những tên sát nhân máu lạnh, thần kinh.Vì cái lí do nhảm chóa mà lại được mời đến ngôi nhà hoang mà bọn giết người khùng điên ở bởi một tên không mặt mà éo le ngu người như thế nào đó mà cô i đồng ý.Cuộc sống của cô gái đó rồi sẽ ra sao...Nhân vật chính do mình nghĩ ra, làm ơn đừng đem đi đâu…
Fan cứ việc đấm đá còn tụi anh yêu thì yêu thôi…
↖(^▽^)↗.…
Vợ em đâu???…
đọc đi rồi biết.Tên fic : Anh Yêu Em, Công Chúa Băng Giá...!!Tác giả : Sindy'ss Clover'xxNguồn : Santruyen…
Tương truyền rằng:Trên đỉnh Hàn Vân, có một gốc đào ngàn năm, giữa tuyết trắng vẫn nở hoa như mộng.Năm ấy, dưới cánh đào phiêu lãng, hai thiếu niên giao phong, kiếm quang như trăng, ý chí như tuyết.Một người là chưởng môn tương lai của Vô Lượng Sơn - Trần Đăng Dương, kiếm tâm như băng lạnh lẽo, vô tình vô dục.Một người là thiên tài kiếm tu Nguyệt Tịch Cung - Lê Quang Hùng, ánh mắt như vầng trăng non, ôn nhu nhưng kiên định.Bọn họ vốn chỉ nên là hai đường thẳng song song trên con đường tu đạo dài vô tận.Thế nhưng, trận tỉ thí năm ấy đã khiến vận mệnh quấn chặt lấy nhau, không thể tách rời.Ba tháng ước hẹn, mười năm biệt ly.Một kiếm Vô Lượng Kiếp cắt đứt luân hồi, một kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần thắp lên chấp niệm.Trong biển máu mịt mù, giữa cơn mộng ngàn cánh đào, ai vì ai nhập ma, ai vì ai luân hồi bất tận?Chấp niệm một đời, vấn vương mấy kiếp, cuối cùng chỉ còn lại một câu hỏi:"Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn tìm thấy ngươi dưới gốc đào ấy...""Trong áng mây, đàn ai tấu vang nơi xa ngút ngàn""Trăng khuyết tàn, cảnh vật như giấc mơ vụt tan""Trong giấc mơ, vũ khúc dưới hoa, ánh nến lung linh đỏ""Hoa tuyết rơi khắp trời, đã qua bao năm tháng""Biệt ly hay tương phùng cần chi bận tâm, biết có qua kiếp này?""Phong hoa tuyết nguyệt chỉ là đoạn nhân duyên kiếp trước"…
Chuyện thật thật, giả giảMời bạn đọc giải trí hoặc suy ngẫm...(Nếu vô tình thấy bản thân trong này, thì... ừ, chắc không phải vô tình đâu.)…
Trả linh tinh:)…
"You know you love me." "Do I know that?""Yes, yes I do." từ một niềm yêu thích mãnh liệt với zootopia, bộ fiction mang theo câu nói trứ danh của Nick ra đời.…
Làm người yêu anh Jeon cảm giác sẽ thế nào?…
mck & wren evans one short…
Cảnh báo!! Ngôn ngữ tục tĩu."Anh cảnh sát đẹp trai đừng nhíu mày nữa, em sợ thật đấy."Chuyện về lần đầu trải nghiệm cảm giác bị bắt xe của em Hùng.…
Phần 2 là nối tiếp của phần 1 . Lần này sẽ có nhiều hình và hình cũng sẽ đẹp và kawaii hơn. Mong mọi người ủng hộ nhé ^^…
đừng ngăn tôi '-' hãy hỏi tội cái não tôi ý :) ehem etou có các yếu tố sau : đam mỹ , bách hợp và OOC '-' thật đấy à và xin đừng đục thuyền mị :3 nếu có muốn TG viết về một CP không có trong này thì Cmt dùm '-' sẽ cho nguyên một chap về CP đó nếu mị có hứng viết :)))…
Ricky có thật sự thích Jiwoong không?Đó cũng là câu hỏi mà Jiwoong luôn muốn tìm câu trả lời.…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất khẽ.Không ồn ào.Không phô trương.Chỉ là một lần ngồi cạnh ở bàn cuối lớp.Một ánh nhìn vô tình bắt gặp.Một buổi tan học đi chung đường.Trương Hồng Ngoại bước vào lớp 6A2 với tâm thế của một học sinh bình thường.Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lệch nhịp.Giữa sân trường năm 2008, những trò trêu chọc vụng về, những lần hỏi bài, những buổi chiều gió lướt qua hàng cây... dần dệt nên một mùa xuân rất lạ - rực rỡ, trong veo, và đầy những điều chưa kịp gọi tên.Đây là câu chuyện về tuổi mười hai.Về bàn cuối lớp.Về những rung động đầu đời.Và về một người... đến quá khẽ.…
Xoay quanh câu chuyện của 2 bạn nhỏ sắp chia tay, nhưng trong 1 tai nạn, Hl vô tình bị mất trí nhớvà từ đó một đống momentt…
:"lốp mà cứ tưởng mình là love mãi thôi"…