/kth/ Onlyouu
tên người yêu cũ đáng ghét nàyyy…
tên người yêu cũ đáng ghét nàyyy…
'tình yêu của chúng ta như những đóa tú cầu đầy màu sắc.'lowercase. written by trucnky from WHOteam.beta by @_tantuy_ (nhie) from WHOteam. bookcover by @smileseokiee (jung) from WHOteam.…
Giữa Seoul rộng lớn, ta gặp nhau, yêu nhau, cùng cười với nhau, khóc cùng nhau, chia sẻ trái tim cho nhau...Và rồi mây mù đến che lấp Seoul, che lấp đi khung cảnh mà ta ngày ngày nhìn ngắm, chiêm ngưỡng, cảm thán... Mây che Seoul, và mây còn mang em đi theo phiêu linh đến nơi xa xôi mà anh mãi mãi cũng chẳng thể tìm đến...Gửi em một đoá hướng dương, yêu em ánh ban mai tuyệt diệu...Don't re-up😊…
Preview:"Còn cái này là cho tính mạng của Taehyun bị đe doạ! Đồ độc ác, anh dám giết cậu ấy trước mặt tôi hả?? Tôi biết hết tất cả rồi, chia tay đi đồ tồi!!!"..."Sợ cái mả cha nhà cậu Kang Taehyun, tôi chính thức DỖI cậu!!!"..."Cậu nghĩ xin lỗi bằng nụ hôn này là xong à Choi Beomgyu?"..."Anh có gan thì nói lại vế sau tôi nghe xem nào?"…
Giữa một đêm tháng Tám lạnh lẽo, một vụ án mạng đã xảy ra trong bức màn tối tăm của phố Whitechapel. Mặc dù đã cố gắng hết sức, Scotland Yard vẫn không thể bắt được tên tội phạm và hắn vẫn tiếp tục giết bốn người phụ nữ nữa trước khi đột ngột biến mất vào tháng Mười hai năm 1888. Vụ án vẫn chưa bao giờ được phá.Đó là vụ án bí ẩn và lôi cuốn nhất lịch sử, vụ án tên Jack Đồ tể. Những nhân vật ưu tú của Scotland Yard - thanh tra Claramenthe Lestrade, bác sĩ pháp y Harriette Smitheford và nhà trinh thám tư Sherline Victoria Holmes - bước chân vào cuộc điều tra theo lệnh của Nữ hoàng.Liệu Sherline Holmes có tìm ra được chân tướng tên hung thủ? Bí mật nào ẩn đằng sau vụ án một trăm năm tuổi này?Đấu với Jack the Ripper, trận chiến huyền thoại giữa Scotland Yard và thiên tài tội phạm.*Original edition of "Đấu với Jack the Ripper - Nguyên tác.*Revised and remastered - Bản này đã được sửa đổi và cải thiện từ nguyên tác cũ.…
Kim Taehyung × T/bCâu chuyện tình yêu to bự của hai bạn trẻ :>…
Couple KookTaeThể loại Boy love Không đọc có thể lướt qua…
Từ những kẻ bị cô lập đến người hùng của thế giớiBộ này về sau có hơi ảo ảo tí nên có thể không hợp gu của một số người, ai không thích thì bỏ qua nhee…
Tình bạn hay tình yêu?Truyện được viết theo một số tình tiết có thật!!!Bộ truyện đầu tiên mình viết nên tất nhiên sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người góp ý.Mình thích đọc cmt mọi người lắm ý nên mong mọi người cmt nhiều nhe🥰🥰🥰À mà mọi người nhớ đọc theo số chap nhé😽💜28/7/2021💜…
Thế giới này vận hành bằng tiền, nhưng quy tắc của tôi vận hành bằng sự phục tùng. Em có thể là con tốt thí trên bàn cờ của kẻ khác, nhưng khi rơi vào tay Kim Taehyung, em là quân Hậu duy nhất được phép đứng cạnh Vua.----------© BẢN QUYỀN THUỘC VỀ GEMTHV. Vui lòng tôn trọng tác giả, KHÔNG REUP - KHÔNG CHUYỂN VER. Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad.🚫 Truyện là tài sản trí tuệ độc quyền. Mọi hành vi sao chép hoặc mang ra khỏi Wattpad đều là xâm phạm.…
"Có thể anh đã từng phụ bạc em, làm em đau lòng nhưng bây giờ từ tận sâu trái tim anh rất yêu em, dù em có ra sao đi chăng nữa thì Jeon Jungkook này vẫn yêu em"CP chính: KookTae [JungKook x Taehyung]CP phụ: HopeGa, NamJin [Hoseok x Yoongi] ; [ NamJoon x SeokJin]Thể Loại: Hiện Đại, Boy x Boy, Fanfic, ShortficLưu ý: • Đây là ý tưởng của mình nên yêu cầu không lấy đi• Đây là fanfic nên dựa vào trí tưởng tượng chứ nên mong mọi người không quá khắt khe áp dụng thực tế vào• CP chính là KookTae nên các CP phụ sẽ ít được nhắc đến hơn, và trong tương lai mình sẽ viết hẳn fanfic riêng dành cho CP phụ• Trong đây không có CP liên quan đến Jimin, lý do vì mình đã viết về 1 CP chính và 2 CP phụ nên không ai có thể ghép CP với Jiminie nhưng trong tương lai mình sẽ viết riêng fanfic có CP của Jimin nếu mọi người có hứng thú!…
---"Taehyung, 10 năm, em mệt rồi. Em yêu anh, nhưng không thể nào là mãi mãi nữa"....."Jungkook, Je t'aime. Pour toujours"---Author: ---LeahTruyện được đăng duy nhất trên wattpad.Đây không phải một chuyện tình hoàn mĩ, nhưng là một chuyện tình đẹp.…
còn kịp không để cứu vãn lấy thứ tình cảm mong manh của đôi ta?…
Tên gốc: all浩:余情惘惘Tác giả: 南有残朔 (Nam Hữu Tàn Sóc)Ủng hộ tác giả tại: https://www.ihuaben.com/book/8870580.htmlLƯU Ý:1. Đây là bản QT (Quick Trans), tức là bản dịch thô chứ không phải bản edit.2. Mình chỉ edit lại tên nhân vật và địa danh cho dễ đọc.3. Đăng tải nhằm mục đích lưu trữ cá nhân, vui lòng không mang đi đâu.…
Đây không phải truyện,Đây chỉ là nơi cất giữ những ký ức của tôi…
liệu mọi thứ có thể bắt đầu lại một lần nữa ...…
Tên gốc: [AII27]你的名字是温柔的回声Tác giả: 夜翎飘雪 (Dạ Linh Phiêu Tuyết) - LOFTER.-----Đọc phải biết:1. Tsunayoshi trung tâm, chủ Byakuran, Reborn, người thủ hộ2. Này tuyến vì Tsunayoshi tử vong bị Byakuran mang theo trọng sinh triển khai3. Bằng cảm giác viết, OOC trước dự phòng châm!!4. Trở lên cũng không có vấn đề gì, thỉnh đọc kế tiếp.LƯU Ý:1. Đây là bản QT (Quick Trans), tức là bản dịch thô chứ không phải bản edit.2. Mình chỉ edit lại tên nhân vật và địa danh cho dễ đọc.3. Đăng tải nhằm mục đích lưu trữ cá nhân, vui lòng không mang đi đâu.…
Kim Taehyung và Y/n đã quen nhau từ nhỏ vì trong 1 lần tình cờ cô đã bảo vệ anh khỏi 1 đám côn đồ và rồi học làm bạn, nhưng chưa được bao lâu thì anh phải theo bố mẹ qua Mĩ định cư và không gặp lại cô nữa. Nhưng bây giờ anh đã về lại Hàn Quốc, liệu họ sẽ ra sao?…
Thể loại:GL (Girl Love/Bách hợp): Tình yêu nữ x nữ.Bối cảnh học đường (Lớp 10 đến lớp 12).Tình cảm từ từ, nhiều dằn vặt và tiếc nuối.Hiện thực đời thường.Tóm tắt (Dành cho người đọc ):Người yêu: Một nữ sinh lớp chọn dịu dàng, hướng nội (tóc dài) yêu đơn phương một cô gái lớp thường cá tính, phi giới tính (tóc ngắn).Kết nối: Những dòng tin nhắn gọi nhau "cưng, bé, em" trong kỳ nghỉ hè lớp 10 là sợi dây duy nhất. Nhưng khoảng cách giữa kẻ đi chơi - người làm thêm, kẻ thức đêm - người đã ngủ, dần đẩy họ xa nhau.Nút thắt: Lớp 11, sự trốn chạy của cô gái lớp thường để lại vết hằn khó phai. Lớp 12, một câu hỏi về lòng tin bị đáp lại bằng sự im lặng.Tái ngộ: Sau kỳ thi THPT, định mệnh đẩy họ chạm mặt tại một quán bar giữa lòng thành phố, nơi cô gái năm xưa giờ là một bartender lạ lẫm.Lời nhắn: Khi mọi thứ kết thúc bằng dòng tin nhắn "không còn nữa", liệu thời gian có thực sự chữa lành, hay chỉ làm vết hằn ấy thêm sâu đậm?…