Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
chào mừng đến với 1900's confession ♡nơi các cậu có thể thoải mái cùng nhau giao lưu, học hỏi, tâm sự và trải lòng về những vấn đề trong cuộc sống cùng với Đài Phát Thanh 1900.⇝ link confession trên bio và bảng tin của chúng tớ!…
Một cơn gió qua; đèn chao nhẹ; tiếng ve hắt vào như bỗng xa thêm. Môi tôi chạm môi.Tôi nhắm mắt - ánh đèn vàng mờ dần, đổi sang ánh trắng xanh lạnh lẽo. Mùi phượng lẫn với mùi cồn sát trùng. Bậc thềm hóa hành lang bệnh viện; bức tường gạch hóa gạch men; tiếng nhạc tan vào tiếng monitor bíp bíp. Người đối diện không còn là Huy mười tám tuổi, mà là Hưng của hiện tại: ánh mắt trầm, vai áo blouse phản sáng. Môi tôi chạm môi Hưng.…
Ánh mắt của Long lia sang thứ đang đeo trên tay tôi,là 1 chiếc vòng đan bằng len thêu tên Phòng,đó là 1 món quà sinh nhật Phong đã tặng tôi kèm theo câu ns "nhớ ko đc quên ng ae này đâu nhé",chẳng hiểu s tôi vẫn có thể đeo nó đến bh mà ko tháo ra bất kể lúc nào.Trong chốc lát,dường như Long đã hiểu rõ vấn đề dù chx kĩ lắm chỉ bt là tôi từng có ng bn mà tôi thik nhg lại bỏ lỡ để ns lời tỏ tình.Cậu ko giận dữ bỏ đi mà nhẹ nhàng ngồi sổm xuống trc mặt tôi nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra và ns 1 câu ko đầu ko đuôi nhg bằng 1 cách nào đó tôi vẫn hiểu đc "đừng lo,tôi đợi cậu,dù bao lâu đi chăng nx" r rời đi để lại tôi thẫn thờ ngồi đó 1 mik,tôi hiểu ý cậu ns,1 câu ns ngắn nhg tôi vẫn hiểu đc hàm ý sâu xa rằng cậu đang tỏ tình vs tôi và sẵn sàng chờ tôi mở lòng quên đi quá khứ.Từ đó như có 1 sợi dây gắn kết buộc tôi và Long lại gần nhau hơn,hôm nào cx thấy trong gầm bàn đồ ăn sáng,hôm thì sữa hôm thì bánh mì,hôm thì 1 cái kẹo mút,..mỗi ngày 1 món như sợ tôi ăn ngán,dù rất cảm động nhg viết thương lòng quá lớn,tôi vẫn chx sẵn sàng mở lòng để đón nhận ai nx.Trong tiết văn tôi đang ngồi chống cằm gật gà gật gù thì 1 viên kẹo bạc hà dâu đc đẩy qua,tôi bt là của ai nhg ko ngờ cậu lại bt tôi ko ăn đc vị cay của bạc hà nên mua kẹo bạc hà vị dâu mà tôi thik,dù v tôi vẫn nhận lấy ăn và cảm ơn,cậu cười khẽ 1 nụ cười quá đỗi dịu dàng khiến tôi mềm lòng,chuỗi ngày sau đó những sự quan tâm nhỏ nhặt nhất cậu đều làm cho tôi như thức cả đêm chăm tôi ốm hay giảng toán cho tôi cả 1 buổi tối,có lúc thì bênh vực tôi vô điều kiện,yêu …
Cô viết về những học sinh của cô trong một năm học ấn tượng nhất mà cô từng có. Viết để nhớ lại, viết để thời gian nhanh đi, để thời điểm mà chúng ta gặp lại nhau nhanh đến…
Vô tình lạc mất anh giữa thênh thang do dự rối ren.Tác phẩm đầu tay chắc chắn không thoát khỏi thiếu sót. Làm ơn comment ý kiến riêng của bạn và mình sẽ dành nó vào những chap sau, cảm ơn ^^…