TỰ CHUYỆN CỦA MỘT THẰNG CON TRAI
TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ.…
TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ.…
Năm năm trước, Sở Hàn Thanh lặng lẽ rời đi. Không ai biết cậu đã đi đâu. Năm năm sau, cậu trở về với thân phận CEO Đông Lâm, đứng đối diện Tần Dịch trên bàn đàm phán.Một người không còn tin. Một người chưa từng quên.Giữa thương trường đầy tính toán, ai cũng nghĩ đối phương muốn thắng mình.Chỉ có Tần Dịch biết rõ- thứ hắn thật sự muốn đoạt lại, từ đầu đến cuối... chỉ có Sở Hàn Thanh. "Anh chưa từng quên em.""Nhưng ...tôi đã học được cách ...không tin anh nữa, Tần Dịch."…
chúng ta sẽ còn gặp lại nhưng là vào 10 năm nữa ...…
End of show, new journey, new life. And new Happy with hiphop lover.…
"này Bill tỉnh dậy đi ngươi ngủ lâu lắm rồi đấy."…
Đôi khi hạnh phúc của một cuộc đời thật ngắn ngủi. Khi con người ta cảm nhận được hơi ấm của hai tiếng "hạnh phúc", như một giấc mơ, nó biến mất và trả lại chỉ còn là bóng đêm. Giấc mơ sau cùng cũng chỉ là những gì mà người ta hằng ao ước.Càng lớn lên, con người ta càng phải nhìn vào thực tế nhiều hơn và thôi đi những mơ mộng của mình. Giấc mơ cũng vì thế mà trở nên thật xa vời. Người ta quên đi cách mình từng mơ mộng, từng ao ước, từng cười đùa và hạnh phúc. Còn lại là gì, chút mong manh của những tia sáng leo lét trong một màn đêm vô tận, hay là một trái tim trở nên chai sạn bởi cảm xúc. Cho đến một ngày, khi chợt tỉnh giấc, người ta hoàn toàn mất đi khái niệm về một giấc mơ. Không còn mục đích, không còn khao khát, chỉ còn một mình lẻ loi giữa cõi đời vô hạn, hay lạc vào một vùng đất vĩnh hằng tựa hồ như là bóng đêm.…
........ "Chị không giống như cậu...không đủ mạnh mẽ để chịu đựng những điều này...nếu cậu không quên được cô gái trong quá khứ thì ngay từ đầu đừng có đồng ý làm gì...cậu ...cũng đừng khiến chị nuôi hy vọng chứ ...để bây giờ chị cảm giác như cậu đồng ý là vì thương hại chị vậy...do thế mình dừng lại tại đây thì tốt hơn...chị...chịu đủ rồi..."- giọng cô cứ nghẹn ngạo trong cổ hộng,khó khăn phát âm ra từ câu,từng chữ. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười Cô....chịu đủ rồi. Cô biết chứ! Ngay từ đầu là cô vào đầu vào chuyện này. Là cô ngu ngốc nghĩ rằng cậu thích mình. Là cô mù quáng....nghĩ rằng là cậu đã từ bỏ cô gái trong quá khứ. Là cô nghĩ cậu theo dõi cô từng,từng ngày một. Cô tỏ tình với cậu. Cậu đồng ý ...cô vui mừng vì nghĩ rằng cậu đã chấp nhận cô. Nhưng hôm nay,cô biết rằng mình là mình đã sai,sai ngay từ lúc mới bắt đầu. Do một mình cô tự suy tự diễn trong giấc mơ màu hồng của mình. Và ngay giờ phút này đây....cô mệt lắm rồi.kết thúc tại đây là quá muộn rồi. Nhưng thà rằng muộn còn hơn là lún sâu thêm vào vũng bùn này. Đau đã đau, buồn đã buồn, tổn thương đã tổn thương,giả câm đã giả và....mù cũng đã mù. Trải sử thế này là đủ rồi....nên quay đầu lại thôi. Bấy giờ ước cô chỉ ước mình có thể Vùi mình trong căn phòng lạnh,cuộn người trong chăn và khóc thì tốt biết mấy. "Tôi..."-cậu không biết nên nói gì vào lúc này cả .......…
"Tôi yêu em, yêu cả cuộc đời vốn chẳng hạnh phúc, yêu cả tâm hồn đã bị khuyết đi tình thương. Tôi yêu em, yêu cả tháng ngày trắc trở, yêu cả thời gian đau đớn trong tình yêu. Tôi yêu em, tình yêu của tôi dành cho em chính là Vĩnh Cửu."…
truyện đề cập tới vấn đề tận thế và siêu nhiên …
Cô ấy 19 tuổi , đã quản lí 1 tập đoàn kim cương , kiêm luôn tổ chức mafia hung mạnh có tiếng trong thế giới ngầm và còn quản lun cả nghề " trông trẻ "…
THỂ LOẠI : NGÔN TÌNH, SỦNG , HE 18+TÁC GIẢ : ĐÀO NGỌC PHỤNG NAM CHÍNH : LỤC MINH THẦN NỮ CHÍNH : HÀN THIÊN NHI VĂN BẢN :CHÍNH ĐÊM HÔM ĐÓ "ANH" ĐÃ PHẢN BỘI CÔ"NHỮNG HẠT MƯA NẶNG TRĨU RƠI XUỐNG 💧 CÓ LẼ, ÔNG TRỜI CŨNG THƯƠNG CHO SỐ PHẬN CỦA CÔ... BÍP..BÍP " CHÍNH "NGƯỜI ĐÓ" -"MINH THẦN ANH LÀ ĐỒ SẮC LANG"CHÚ Ý: ĐỪNG MANG TRUYỆN ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
Đại ca giang hồ kiêm chủ tịch tập đoàn Vũ thị lạnh lùng nhẫn tâm, vô tình chơi một trò chơi khiến hắn tìm được nóc nhà của đời mình…