[ScaraKazu] The valuable that cannot be refused
Title: the valuable that cannot be refused"Vật quý giá không thể khước từ"-Tag: ScaraKazu, song tính, Bá Tước quyền lực thích chèn ép công x Xinh đẹp cam chịu thụ…
Title: the valuable that cannot be refused"Vật quý giá không thể khước từ"-Tag: ScaraKazu, song tính, Bá Tước quyền lực thích chèn ép công x Xinh đẹp cam chịu thụ…
Ánh mắt của tôi chỉ dành cho riêng cậu, ngày đông dành cho cậu, ngày xuân cũng cho cậu, ngày hạ vẫn là của cậu, ngày thu vẫn như thế, dù này ngày nào đi nữa thứ tôi đặt vào mắt chỉ có cậu…
"Có kẻ bán rượu muốn bạn tình cai rượu."Be inspired by: Only Friend the seriesAuthor: @Sillycrab…
Chúng ta chỉ có một hạnh phúc trong đời, đó là yêu và được yêu. Có người yêu và có một người được yêu, ta yêu họ, họ yêu ta. Trọn vẹn đến hoàn hảo, không dám nhận bản thân là người hạnh phúc nhất thế giới, nhưng hiện tại, bây giờ, và chính thời điểm này tôi là người hạnh phúc nhất.P/S: đây là fiction viết chào mừng ngày 17/5 - ngày của cộng đồng lớn (LGBT), vì mình viết gấp nên không được chỉnh chu, và mình đang thử sức với màu văn mới. Nếu mọi người thích mình sẽ tiếp tục với màu văn này, còn không thì mình sẽ trở về lại cách viết cũ nhé ạ.…
Vì yêu mà đau khổ vạn năm…
21+…
lại mĩ phụ Hoàng Dung nhưng lần này là trẻ trâu Dương Quá nhé. Các tình yêu thưởng thức…
Một bạn học sinh mới (First) có khả năng "nhớ lại" những ký ức mà người khác quên.Một bạn học sinh cũ (Khao) tưởng chừng vô lo, nhưng thực ra đã quên mất điều quan trọng trong quá khứ.Hành lang tầng thượng là nơi kết nối giữa hiện tại và những "ký ức chưa hoàn thành".Mỗi đêm trăng tròn, những điều kỳ lạ lại xảy ra.Có các tờ giấy lạ, nhật ký cũ, đồ vật quen thuộc và cả những bí mật chưa từng được nói ra...Và đằng sau tất cả, là một câu chuyện tình cảm học trò nhiều năm trước... chưa bao giờ được kết thúc.…
đêm hát bùng vỡ như dải ngân hà xoáy tím, tiếng reo cuồn cuộn quanh vòm mái; giữa quầng sáng ấy, hai dòng giai điệu đan nhau tinh tế đến độ mọi nhịp tim ngoài kia đồng loạt lặng đi. phút lặng chớm nở, một nụ hôn đậu hờ lên trán-mỏng tựa cánh bụi sao, mà lan hơi ấm sâu như mạch đất. từ sân khấu rực bonfire đến hành lang sau cánh gà lặng gió, họ mang theo vệt lân tinh nhỏ ấy, để mỗi bước tiếp về sau đều lung linh trong quầng mờ của nhớ nhung. câu chuyện bắt đầu bằng một "forehead kiss": thứ ánh sáng dịu êm, bền bỉ, vẫn ngân khi đèn đã tàn, vẫn hát khi tất cả đã thôi ca.…