[TRANS] [ONESHOT] Half Heart and Hidden's - 93line - MinJeong (AOA)
Thấy trên đây ít fic AOA nên trans cho mấy bạn Elvis đọc với lại mới trans lần đầu hơi sai,xàm xíu mong m.n đọc đỡ nha :))…
Thấy trên đây ít fic AOA nên trans cho mấy bạn Elvis đọc với lại mới trans lần đầu hơi sai,xàm xíu mong m.n đọc đỡ nha :))…
"chỉ những người có ngôi sao ở trong mắt mới có thể vào được công viên này......cậu có cả dải ngân hà trong mắt kia mà".--------------author: rieveluvgenre: lãng mạn, kì ảobackground: zimzalabim of red velvet…
Lân lờ đờ mở mắt, tay quờ quạng định ôm cái eo quen thuộc của Long như mọi khi.Nhưng mà...Ủa? Eo đâu? Sao toàn lông là lông thế này?…
Tác giả: money_boomSummary:Hiện đại bối cảnhBạch ách x vạn địch x hắc áchVì phương tiện phân chia hắc ách liền kêu "Hắc ách" ~Đơn giản nói chính là cuối cùng phát hiện gian phu lại là ta chính mình...Hảo đi, ta ngả bài, kỳ thật vốn là vì lái xe mà viết ~<( ̄3 ̄)>( lái xe nhất thời sảng, vẫn luôn lái xe vẫn luôn sảng )…
1 câu chuyện thích thầm thì liệu sẽ có 1 cái kết thúc đẹp ? Mời các bạn hãy đón đọc " Cà phê không đường" nhé Lưu ý: không reup khi không có sự cho phép…
- '' Loạn Luân là tình yêu cấm kị chúng ta sẽ qua khỏi thôi không sao đâu Rinrin của anh '''' Bị cưỡng hiếp là một tủi nhục lớn trong đời tôi '''' t..t..tạ..i sao chứ chẳng phải là hắn sao chính hắn là người đã cưỡng hiếp tôi trong đêm ấy '' - _ truyện này của tôi chỉ đăng tại Wattpad đừng lấy ý tưởng của tôi khi chưa xin phép và sự đồng ý của tôi _ OTP chính là :Ran Haitani+ Sanzu Haruchiyo x Rindou Haitani... _ Quyển 1_ tác giả : Ayame_ phiền không crepost hay mượn idea và không mang truyện tôi sang nơi khác_ Kết (?) chưa cập nhật…
Câu chuyện chăm con của ông bố bỉm sữa cung Xử Nữ…
Anh khó nhọc nói:- Em lộ...Người nào đó vội vã giơ tay bịt miệng vị giáo sư đáng thuơng rồi cất giọng giận dữ:- Thầy Hành, không phải em đã nói rồi hay sao? Đừng gọi em bằng tên họ như kiểu " em Lộ", "cô Lộ" hay là "Lộ bạn học" như thế nữa!!!Vị giáo sư kia nở nụ cười hiền hậu gỡ tay cô ra rồi lập tức giở giọng lưu manh:- Hình như em hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là em đã quên kéo khóa quần, lộ rồi kìa. Lộ trong lời của tôi nghĩa là lộ hàng, không phải là tên họ của em.Người nào đó mặt đen như miếng cơm cháy mà hôm trước con chó tên Bỉm Sữa ở nhà lão Hoa hàng xóm tha về...…
Tổng hợp những truyện rất đáng đọc trong lòng mình, gồm nhiều thể loại vì mình là động vật ăn tạp =)) Đa phần hay đọc: xuyên nhanh, hệ thống, xuyên thư, trọng sinh, vô hạn lưu,... Nói trước, mình là team nhà ngoại, gu mình là công chiếm hữu nhưng đô nhẹ, biết kìm chế và yêu thụ. Hoặc truyện công ôn nhu dịu dàng, chó săn. Thụ mình thường chọn thì các bé sẽ có 1 mặt đáng yêu, IQ/EQ nhạy hoặc đủ dùng đều được, mình hay đọc về cường thụ hơn, hoặc lương thiện hẳn, không thì nửa chính nửa tà. Truyện sẽ chia thành đề cử, rất hay, hay, đọc ổn tùy vào nhận xét cá nhân về cách xây dựng cốt truyện gây ấn tượng với mình và cách xây dựng tính cách nhân vật hợp gu hay không. Gu truyện sẽ thay đổi theo từng thời điểm mình đọc. Đây đều là những truyện để lại ấn tượng trong lòng mình, nếu ai cùng sở thích thì theo dõi chung với mình nà, love u~ Gửi đến những bông hoa xinh đẹp đáng iu~~ Cùng đọc truyện nào!…
winderstSummary:Niên hạ hiện pa gương vỡ lại lành HECa sĩ ách / tổng tài địchNếu tình yêu không phải đồng thoại, kia nó nên là cái gì?Câu chuyện này không phải "Bọn họ từ đây quá thượng hạnh phúc sinh hoạt" thuận buồm xuôi gió, mà là hai cái người thường, ở nhân sinh từng cái ngã rẽ, kiên định mà lựa chọn lẫn nhau.Nguyện ái cuối cùng đem ngươi dẫn hồi đến cái kia bổn ứng dắt tay, nguyện các ngươi lại lần nữa ôm nhau.Notes:Toàn văn đã kết thúc, yên tâm đọc! LOF cùng tên văn tập, thích nói có thể cũng qua bên kia duy trì một chút!…
Truyện ngắn trên zhihu…
Cái hố thứ 7 của tui (con bff xúi nhưng cũng làm vì thấy hay hay)Hứa hẹn cực kì bẩn bựa và dìm hàng nhau :))Author: @HotarubiSherry @HotarubiMiya @Yatobisha @HotarubiToshiyo…
VĂN ÁNGiang Ly là hòn ngọc quý trên tay Giang Tướng quân, cả đời sống trong nhung lụa, chưa từng biết đến mùi vị của khói súng hay máu tanh. Nàng ngây thơ như tờ giấy trắng, nhưng lại đủ thông minh để nhận ra trái tim mình thuộc về ai.Sở Phi Diễn là con sói hoang được Giang gia nhặt về từ đống xác chết. Hắn là lưỡi dao sắc bén nhất của cha nàng, là Phó quan lạnh lùng, tàn nhẫn khiến kẻ thù khiếp sợ. Hắn sống trong bóng tối, đôi tay nhuốm đầy máu tươi để đổi lấy sự bình yên cho nàng.Giang Ly theo đuổi hắn, nàng nói: "Sở Phi Diễn, anh chỉ là Phó quan của cha em, anh phải nghe lời em. Em ra lệnh cho anh phải thích em!"Sở Phi Diễn lùi bước, hắn nói: "Tiểu thư, thân phận khác biệt, xin người tự trọng."Nhưng không ai biết, vào những đêm đông lạnh giá, khi Giang Ly còn say ngủ trong chăn ấm, Sở Phi Diễn đã đứng gác ngoài cửa sổ suốt đêm, chỉ để chắn gió tuyết cho nàng. Hắn yêu nàng từ khi nàng còn là một cô bé thắt bím tóc, nhưng hắn là kẻ mồ côi, mạng sống treo trên đầu súng, hắn lấy tư cách gì để yêu nàng?Chiến tranh nổ ra, thành trì sụp đổ. Cha hy sinh, gia tộc tan nát. Giang Ly mất đi tất cả, chỉ còn lại Sở Phi Diễn. Hắn trở thành bức tường thành cuối cùng che chắn cho nàng trước bão táp.Đến cuối cùng, khi bức tường ấy sụp đổ, đóa hoa ngây thơ ngày nào đã đưa ra lựa chọn dũng cảm nhất cuộc đời mình. "Chàng đã dùng cả đời để bảo vệ ta chu toàn. Giờ đây, ta dùng mạng sống này để cùng chàng đi xuống suối vàng. Phi Diễn, đường xuống hoàng tuyền tối tăm, đừng sợ, em đến với anh đây."…
Có bao giờ bạn nghĩ làm thế nào để tìm một tình yêu thật sự? Nếu biết trước những cảm xúc ngang trái trong tình yêu liệu có giúp ta vượt qua được nó. Bài văn sẻ nói về Nghịch cảm tình yêu!!!…
Bao gồm ảnh đẹp, ảnh dìm...…
https://archiveofourown.org/works/18953662Warning: Madara O, Izuna A, Tobirama A, sinh tử, rape, r18Giới thiệu:Sau khi thành niên Izuna một mực giúp đỡ Madara giải quyết vấn đề phát tình.Sau đó. Izuna đã chết.Madara động dục kỳ thời điểm chỉ có thể chính mình đi không ai địa phương cứng rắn vượt đi qua.Thẳng đến có một lần bị Tobirama phát hiện.------------------TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẠI WP HOẶC WATT CỦA TOI, VUI LÒNG KHÔNG REUP!!!…
Tác giả: kashomNotes:Toàn văn ở lục bạch cùng Weibo đều ở còn tiếp trung owwo, đặt ở nơi này thứ nhất là lưu trữ, thứ hai là bộ phận cốt truyện càng nối liềnCùng với tuy rằng bổn văn là đại đại ách địch hướng, nhưng là sẽ có hạ nhã nguyên tố ouuo…
otp hãy hạnh phúc nhé 🌻…
Nhật Hạ : con bé với hình ảnh 2 bím tóc dài ngang lưng quen thuộc. Nó có nhiều ước mơ, nó giỏi và ngoan. Luôn giữ vị trí đầu của lớp, mang nhiều giải thưởng về cho trường và là niềm vinh hạnh của gia đình, bạn bè. Nhưng...liệu đó có phải là Hạ ?Nhật Hoàng : Hoàng được biết đến là 1 chàng trai mạnh mẽ, hình ảnh thể thao tràn đầy. Lúc nào người cũng ướt sũng sau mỗi lần tập thể thao. Hoàng thích thể thao, thích du lịch, thích những thứ mang đến cho nó sự thoải mái. Bình Minh : chàng trai còn lại trong nhóm 3 người bạn này. Bình Minh hiền lắm, nó chăm học nhưng học không giỏi, nó luôn ít nói vì thật lòng cũng chẳng biết nói gì. Nó thích lắng nghe, thích nghe thằng Hoàng kể chuyện thể thao, thích nghe nhỏ Hạ nói về các bài văn và bài thơ nhỏ viết. Mình nó chỉ thích ca hát, guitar và lắng nghe.…
Hải An không biết mình có nhầm hay không, nhưng nhìn anh như đang cười trên nỗi đau của người khác vậy. Kì lạ là điệu cười này làm cô cảm thấy rất quen thuộcCô nhìn xuống ngực người này, trên đó gắn một chiếc bảng tên nhỏ "Trưởng khoa Thần Kinh Thừa Minh Hạo"... Thừa Minh Hạo! Khi nhìn thấy cái tên này, cảm giác lạnh sống lưng đã không xuất hiện từ lâu bây giờ mới quay về. Nếu nhắc đến quá khứ của cô và Thừa Minh Hạo chắc phải dài bằng Truyện Kiều của Nguyễn Du, nhưng nội dung thì lại như 81 kiếp nạn của Tôn Ngộ Không. Nghĩ đến thôi cũng đủ làm Hải An đau đầu. Giờ thì hiểu rồi, mỗi lần cô dẫn đàn ông về nhà là hôm đấy lại phát ra mấy tiếng động kia, chẳng phải là trùng hợp, chắc chắn tên điên này cố tình! Trên đời này có gì hắn không dám làm chứ!"Nhớ ra rồi à?" Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Hải An, Minh Hạo nở một nụ cười gian xảo rồi ngồi xuống ghế dành cho người nhà bệnh nhân bên cạnh giường "Nhớ rồi thì tốt... Nếu chỉ một mình tôi nhớ, thì tôi sẽ buồn lắm." Minh Hạo khựng lại, nhìn khuôn mặt Hải An, không ai biết được anh đang nghĩ gì, ánh mắt như nhìn bệnh nhân, như nhìn người thương, cũng như nhìn con mồi…