Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, không còn non dại, cũng chửa hết xuân.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, thả mình rơi xuống đầm tình ái, để hương sen gieo vào tận lồng ngực, vấn vít nơi làn tóc xanh.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, say sưa ngụp lặn trong men yêu nồng nàn, mặc miệng đời lắm lối đa đoan.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, lần đầu khoác lên mình tấm áo cưới lụa là, theo người về nhà mới. Thị lấy kẻ không nên lấy, và đem lòng yêu người không thể yêu.Năm ấy, thị còn xuân, chơi vơi giữa những lằn ranh nhập nhằng chẳng tài nào phân định được.…
Tình yêu của họ giống như một khu vườn.Có những đóa hoa vừa chớm nở, có những đóa hoa rực rỡ dưới nắng, cũng có những đóa hoa phải trải qua giông bão mới có thể khoe sắc.…
VĂN ÁN :Mạc Yên Nhiên không thể nào ngờ rằng, chỉ nhờ giả vờ giả vịt mà đã chiếm được tấm chân tình của Thẩm Sơ Hàn, lẽ nào nàng xuyên không thật sự chỉ vì yêu đương với Hoàng Đế?Có nằm mơ cũng không ngờ Hoàng Đế là người thế này: "Khanh Khanh mau tới đây, để lang quân hôn một cái."Bệ hạ, khí phách cao quý lạnh lùng mười phần đã nói lúc trước đâu rồi?Sau này lại phát hiện Hoàng Hậu nương nương cũng là người thế này: "Di Phi mau tới đây, bản cung muốn nghe ngươi kể mấy câu chuyện cổ tích kia."Nương nương, đoan trang hiền lành, tươi mát thoát tục đã bàn lúc trước đâu rồi?Đừng để ý đến ta, ta muốn lẳng lặng, cũng đừng hỏi ta "lẳng lặng" là ai.*Khanh: cách gọi thân mật giữa vợ chồng.…
Sáng Tác : Ruby LêSao bao nhiêu ngày vắng mặt thì bộ truyện Nhu Nguyệt Hoàng Hậu đã quay trở lại và hứa hẹn đầy drama và mưu kế hơn nữa.Các Nhân Vật :Nguỵ Anh Lạc ... Tuệ Nhu Nguyệt | Dương Quý PhiPhạm Băng Băng ... Phạm Ly Ái | Nhược PhiTrương Hinh Dư ... Tô Di Dược | Tôn TầnĐàm Trác ... Phúc Quý PhiChâu Tấn ... Kế Hoàng HậuVà Một Số Nhân Vật Khác…
Văn án : Tiến cung trở thành phi tử này ba năm, Hứa Truy hiểu được rất nhiều người sinh triết lý.Thứ nhất, đừng hợp lại cha, hợp lại cũng hợp lại bất quá.Thứ hai, đừng tranh thủ tình cảm, tranh cũng tranh không được.Đệ tam, đừng nhạ hoàng tang cái kia cao lãnh đế, biệt xưng thâm tỉnh băng thứ nhất đế.Nàng nghĩ đến nàng hội vững vàng tại đây trong cung sống đến tử, lại không nghĩ rằng có một ngày mạc danh kỳ diệu thành sủng phi.Từ nay về sau liền bước trên một cái phú [bei] quý [cui] vinh [dao] hoa [di] không về lộ.Nàng ôm hắn đùi một chút cuồng diêu, nước mắt giàn giụa:“Bệ hạ, không cần buông tha cho trị liệu được?”Tống Diễn Tông kéo nàng đứng lên hôn một cái:“Tuyệt bích không thể!”Chú:*, bài này song xử,1v1, nghe nói này rất trọng yếu.1, nữ diễn viên chính kĩ phái, chỉ số thông minh ổn thỏa, tình thương số âm.2, nam chủ mặt than xà tinh bệnh, ám trạc trạc thích nữ chủ rất nhiều năm.3, tam cung lục viện đều là mây bay, ngọt sủng mới là trọng điểm.4, bài này mất quyền lực, cái thực không, khảo chứng đảng thận - nhập!Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước cung đấu tình hữu độc chung ngọt văn Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hứa Truy, Tống Diễn Tông ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Ngọt sủng, ấm manh…
Câu chuyện bình thường về 12 chàng trai với tình yêu vừa chớm nở....Lưu ý: Trong truyện có thiên vị, nhưng vẫn sẽ viết đầy đủ từng câu chuyện của mỗi cung ạ…
lee heeseung là nhà văn trẻ và chỉ xuất bản sách khi những ngày xuân gõ cửapark sunghooon là thiết kế gia và chỉ ra mắt bộ sưu tập mới vào những ngày đông lạnh buốt…
Tên tác phẩm: Thái giámTác giả: Lê Hoa Yên VũThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang cung đình văn, Hoàng đế cường công, thông minh, nhược thụ, công sủng thụBản gốc: Hoàn (47 chương)Dịch: Tịt (https://phongnguyetlau(...)wordpress.com)Văn ánNgự hoa viên đêm hôm ấy, dung mạo mơ hồ dưới ánh trăng, thân thể mê người yếu ớt giãy dụa, tiếng khóc xin trầm thấp cố gắng kiềm nén trong miệng, khiến Hạ Vô Ưu cảm thấy thật vui vẻ. Vốn dịnh phong người ấy làm quý nhân, giữ lại bên người tận tình hưởng dụng, ai ngờ, đột nhiên lại trốn không thấy bóng. Đã không biết cảm kích đến rơi lệ thì thôi đi, vậy mà đến tên cũng là giả, là vì không muốn để hẳn tìm thấy sao?Hừ, y nghĩ mình là ai chứ hả, chẳng qua chỉ là một tên thái giám thấp hèn mà thôi.Nhưng mình có phải bị trúng tà rồi không, vậy mà lại nhớ mãi không quên y, cứ luôn nhớ về hương vị của đêm xuân mê người ấy. Không được, tên thái giám to gan này, hắn nhất định phải tìm ra y.Y chỉ là một một thái giám trong cung thích "trồng hoa chăm cỏ", sao mà ngờ được hoàng thượng lại bị hương vị "hoa cỏ" trên người y hấp dẫn, lập tức vội vã trải qua "đêm xuân nồng" tại ngự hoa viên, làm một lần thì thôi đi, vậy mà còn muốn lần hai, lần ba. Mặc dù y đã cố hết sức trốn chạy, nhưng cái tên giả mình dùng cuối cùng cũng sẽ bị hắn phát hiện, chẳng lẽ là ông trời thấy y sống những ngày quá yên bình, cho nên mới để cho y sống chung với nam nhân vô tình này cả đời sao?…
Tin đồn nói rằng Chiêu Vinh Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, đến cả Hoàng hậu cũng chẳng để vào mắt, nửa đêm còn dám đại náo tẩm điện của Hoàng Quý phi, quả thực là vô pháp vô thiên.Hoàng hậu: "Để vào mắt? Bổn cung là phải được Trà Trà đặt ở trong lòng."Hoàng Quý phi: "Bổn cung chỉ là muốn cùng Ngọc Trà tâm sự một chút mà thôi, ai biết được Hoàng thượng cư nhiên lại muốn tranh giành người với bổn cung chứ."Hoàng thượng: "Đấy là sủng phi của trẫm! Là của trẫm!"Tin đồn lại nói, Chiêu Vinh Quý phi thích tra tấn người khác, không bắt các phi tần tự mình xuống bếp thì cũng bắt bọn họ phải đấm chân cho nàng.Hiền phi (rút đao): "Tới đây, kẻ nào đồn đại bước ra nói lại lần nữa xem."Tin đồn run bần bật...Khi vị Hoàng thượng có khả năng nghe được tiếng lòng của người khác, sau một hồi tranh giành người, lại lần nữa bước chân vào hậu cung:Hoàng hậu: "Uầy, Hoàng thượng lại tới nữa à? Thật là rảnh rỗi quá nhỉ!"Hoàng Quý phi: "Tên cẩu hoàng đế này không có việc gì tự mình làm hay sao?"Hiền phi: "Đao của ta đâu rồi?"Hoàng thượng nước mắt lưng tròng đi tìm Khương Ngọc Trà cầu an ủi. Dẫu sao thì đây cũng là người duy nhất mà hắn không thể nghe được tiếng lòng. Cho nên dù Ngọc Trà có mắng thầm hắn ở trong lòng đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả, vì hắn có nghe thấy gì đâu.…
Giữa triều đình Đại An thời phong kiến, nơi lễ giáo là gông cùm và lời vua là ý trời, việc một nữ nhân cầm quân đã là điều khiến thiên hạ đàm tiếu, thì việc hai nữ nhân nảy sinh tình cảm lại là chuyện kinh thiên động địa, trái với luân thường đạo lý.Ngày Diệp Chỉ Dư khải hoàn, nàng mang theo khí thế hào hùng của sa trường về lại kinh thành, chỉ mong được bình yên giữ vững biên thùy. Thế nhưng, nàng lại chạm trán "khắc tinh" của đời mình - Dương Tiểu Cửu. Một Quận chúa bướng bỉnh đến cực đoan, kẻ coi việc trêu chọc vị tướng quân lạnh lùng là thú vui tiêu khiển mỗi ngày.Ban đầu, họ là hai thái cực đối đầu: Một bên nghiêm nghị, chính trực; một bên tinh quái, ngông cuồng. Những màn chạm trán nảy lửa, những lời mỉa mai cay nghiệt nơi cung đình khiến họ coi nhau như nước với lửa. Chỉ Dư xem thường sự ngông cuồng của Tiểu Cửu, còn Tiểu Cửu căm ghét sự cứng nhắc của Chỉ Dư.Thế nhưng, giữa những âm mưu cung đấu tàn độc của Thái tử và áp lực nặng nề từ những hủ tục phong kiến khắt khe, họ nhận ra mình chính là chỗ dựa duy nhất của đối phương."Yêu nàng là hoang đường? Vậy bản Quận chúa nguyện cùng nàng đi vào con đường hoang đường nhất thiên hạ này!"Kẻ muốn đoạt binh quyền, kẻ muốn giữ đạo lý, còn Dương Tiểu Cửu chỉ muốn thu phục trái tim của vị nữ tướng quân lạnh lùng này thôi. Dẫu cho cái giá phải trả là chống lại cả thế gian hay phản nghịch lại cả luân hồi."Diệp Chỉ Dư, nàng đánh thắng cả thiên hạ, nhưng nhất định sẽ thua trong tay ta."…
Laville phát hiện ra mình đã có tình cảm với anh chàng dạ ưng trong tiểu đội. Cậu đã thổ lộ nó nhưng lại bị từ chối một cách thậm tệ. Anh còn hiểu lầm vì teeri, cô bé mới chuyển tới đội là người anh thích. Cả tháp quang minh đều biết và có một số người còn trỉ trích, ghê tởm cái thứ tình cảm đồng giới đó. Cậu nhận ra, tháp quang minh cũng có mặt trái của nó. Bên ngoài trong mắt mọi người là một nơi tuyệt vời và có rất nhiều vị thần tốt bụng sẵn sàng bảo vệ đất nước này. Nhưng mặt trái của nó thì thật sự đáng sợ, cậu không muốn nhớ đến nó nữa. Cậu mong rằng mình sẽ quên nó đi... Laville dù vậy vẫn rất lạc quan nhưng đó cũng chỉ là lớp vỏ bọc để che giấu tâm hồn yếu đuối và rất dễ bị tổn thương của cậu. Rouie biết nên cũng luôn an ủi cậu nhưng cậu chỉ ậm ừ qua loa rồi không nghe nữa. Laville sau những tháng bị dày vò, sỉ nhục thì như suy sụp, cậu muốn chết. Trong căn phòng nhỏ, cậu cầm một mảnh vỡ thuỷ tinh nhỏ rồi nhìn vào cổ tay mình. ...-"đồ cặn bã..."-"cậu ghét tôi đến vậy sao ?"-"đúng, ghét đến tận xương tận tuỷ !"(Vì là viết trong lúc đột nhiên nghĩ ra ý tưởng và tâm trạng không tốt nên có hể drop bất cứ lúc nào vì thiếu hoặc không muốn viết tiếp)Chuyện có yếu tố boyxboyAi kì thị thì tôi mong người đó sẽ lướt đi hoặc không đọc. Nhưng đọc được đến dòng này chắc sẽ không phải người đó đâu nhỉ ? Vì đây là một tác phẩm sơ sài và cũng chỉ viết vì tâm trạng nên ko hay đâu, chắc cũng thuộc dạng là truyện bình thường.Truyện chỉ đăng tại Wattpad !Xin nhắc lại ! Chuy…
Đọc thì xin vui lòng bỏ não . Tay nghề còn kém nên chưa chắc đã chia đều đất diễn cho tất cả . Các bạn có góp ý gì thì mong các bạn nói cho tui để sửa nha . Cảm ơn nhiều…
Đây chỉ đơn giản là một câu truyện bình thường về những học sinh năm cuối Trung học tại một ngôi trường tương đối đặc biệt, trong một thế giới không phải thế giới của chúng ta. Nếu các bạn đã quen với những cốt truyện sặc mùi hell ending của Ann rồi thì hãy yên tâm, Năm Cuối sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.…