Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Đã тừng có aι nóι мày vốn cнỉ là qυân cờ nнỏ тrong тay тao cнưa""vậy đã тừng có aι ĸể мày cũng cнỉ là мộт ván cờ nнỏ мà тao đang cнơι cнưa"Ngạo mạn công x xảo quyệt thụ тrạng тнáι 😌: on goιng ѕтarт 💔: 15062021aυ 🙀: мιĸυcнan…
Một thời cấp ba từng ngập tràn tiếng cười, hoài bão và cả những rung động đầu đời. Tất cả đối với em vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức - nhưng với anh, có lẽ chỉ là điều gì đó mờ nhạt, đã bị thời gian cuốn trôi. Một lời hứa, một câu hẹn giản đơn, vậy mà anh lại quên mất.Tình cảm em từng dành cho anh sâu đậm đến thế, vậy mà anh lại có thể vô tình, dễ dàng bỏ qua như thể chưa từng tồn tại. Chúng ta từng rất thân thiết, vậy mà giờ đây, khoảng cách giữa hai ta lại xa đến lạ - đến mức một lời chào cũng trở nên gượng gạo.Em từng kể cho anh nghe tất cả, những điều nhỏ nhặt nhất. Còn anh thì im lặng, giữ kín mọi chuyện trong lòng. Anh từng gọi em là Mặt trời mùa hạ - thứ ánh sáng ấm áp trong những năm tháng đầy giông bão của anh. Vậy mà giờ đây, anh chẳng thể đợi em, cũng chẳng đủ kiên nhẫn để ở lại bên cạnh hay tâm sự với em.Những dòng tin nhắn không có hồi đáp, những cuộc gọi không người bắt máy - chúng khiến em lo lắng, hoang mang, rồi cuối cùng là tổn thương. Nhưng rồi, định mệnh một lần nữa đưa hai ta gặp lại, thật bất ngờ và ngẫu nhiên.Liệu chúng ta có thể một lần nữa ngồi cạnh nhau, cùng nhau nối lại sợi dây tình cảm đã đứt? Có thể không, để em lại một lần được hiểu nỗi lòng anh, còn anh được lắng nghe nỗi đau em giấu kín bấy lâu hai ta hiểu được nỗi lòng của nhau và cùng tìm ra sự thật, công lý, được đồng hành cùng nhau đến đầu bạc răng long?Một truyện ngôn tình hiện đại đồng tác giả: @LilySmith357 và @VnNh321 (bút danh: Evelyn Miller và Nấm). Cảm ơn mọi người đã đọc và…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
"Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về chuyện của chúng tôi, ví dụ như trời mưa tôi sẽ nhớ hôm anh đưa đón tôi tan ca, anh lại chẳng có áo mưa mà nhất định bắt tôi lấy áo khoác của anh trùm lên người, ngày hôm đó trời có mười mấy độ, tôi không chịu, thế là cả hai đứng chờ tạnh mưa đến tận tối, cũng có khi lại nhớ về những ngày tháng chúng tôi mới đặt chân đến thành phố này, cái gì cũng không có, thiếu thốn đủ đường, cả cuộc sống dường như chỉ còn lại đối phương... Người ta thường hỏi " Khi tình yêu qua đi còn lại gì?". Tôi cũng không biết nữa...tôi vẫn biết chuyện chúng tôi thế là hết rồi, hết từ cái ngày anh nói xin lỗi tôi... nhưng mà... tôi lại chẳng thể ép mình quên sạch sẽ con người đó...Rốt cuộc khi tình yêu qua đi còn lại gì mà cứ khiến người ta vấn vương, khắc khoải...."******"Tớ vẫn là tớ nhưng lại chẳng phải tớ của năm đóCậu vẫn là cậu nhưng lại chẳng phải cậu của ngày xưaGiữa ước mơ và hoài bão, giữa nắm chặt và từ bỏ, giữa thời gian và khoảng cách, lạc mất nhau từ bao giờ đã không còn quan trọng nữa rồi...Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, quay lại năm đó, ước mơ của cậu vẫn là thứ quan trọng nhất, tự ti của tớ vẫn luôn là trở ngại lớn nhất...Thanh xuân năm ấy ngốc nghếch đến vậy, còn khờ dại tin tưởng vào những thứ chẳng thể nắm trong tay..."******"Không ai nói cho tôi biết em ở đâu, tôi tìm em ở đâu cũng không thấy. Thành phố này rộng lớn như vậy, em lại nhỏ bé như vậy, giữa biển người mênh mông kia em đang nép ở nơi nào?"…
🌤️ CỐT TRUYỆN:Tố Như và Duy Phong cùng học tại một trường quốc tế danh tiếng. Tuy là hai "gương mặt vàng" trong giới học sinh nhà giàu, nhưng họ lại gần như không nói chuyện với nhau - cô quá hoàn hảo, còn anh quá nổi loạn.Cho đến một buổi triển lãm ảnh học sinh, Tố Như tình cờ dừng lại lâu hơn trước một tấm ảnh chụp một người con gái đứng giữa sân trường vắng, nắng đổ dài trên vai áo. Không ai biết người chụp là ai.Vài ngày sau, cô nhận được tin nhắn ẩn danh:> "Bức ảnh đó là cậu. Chỉ là cậu không biết đã từng đẹp như thế nào trong khoảnh khắc ấy."Tò mò và bối rối, cô bắt đầu tìm hiểu - và phát hiện ra người đứng sau bức ảnh là... Trình Duy Phong.Từ đó, họ bắt đầu một mối quan hệ kỳ lạ. Không ai biết họ thân nhau, nhưng thỉnh thoảng lại thấy họ biến mất cùng lúc sau giờ học. Họ cùng chụp ảnh, nói về tương lai, chia sẻ áp lực khi sống dưới ánh nhìn của "dòng họ", "thương hiệu gia đình".Cả hai đều là ánh mặt trời trong mắt người khác - nhưng lại là "dư quang" của nhau, chỉ hé ra một phần nhỏ bản thân mình mà không ai thấy được.---💬 "Nếu có một nơi không ai biết đến chúng ta, cậu sẽ làm gì?"💬 "Tớ sẽ làm thời trang. Cậu thì sao?"💬 "Tớ sẽ mở một tiệm ảnh ở Kyoto. Nhỏ thôi. Treo ảnh chụp cậu lên tường."---Rồi kỳ thi đến gần, áp lực càng lớn. Tố Như đứng giữa hai lựa chọn: gánh vác trách nhiệm gia đình, hay bỏ tất cả để theo đuổi giấc mơ ở Ý. Còn Duy Phong cũng phải chọn: tiếp tục sống như cái bóng của anh trai đã mất, hay bước ra, sống là chính mình.Cuối truyện…
Tên khác: "Ta là Vương Phi" Tác giả : Vệ Sơ Lãng - 卫疏朗 Editor: Heidi & kan-yuki & MiuLinh --- ------ -------&&&--- ------ ------ ---- 《Giới Thiệu》 - Lúc 6 tuổi, hắn có đôi mắt đa tình giống như bậc thần tiên không nhiễm bụi trần, khuôn mặt luôn nở nụ cười xấu xa,lại giống như tên ác ma tới từ địa ngục. " Tiểu nha đầu, ta đã hôn nàng, nàng đã là người của ta, lớn lên phải gả cho ta!". Tô Mạt trừng mắt: " Ngươi thích " cỏ non", nhưng ta không có hứng thú với " trâu già" !" Chỉ số thông minh của nàng vượt qua 160 cơ mà. Ta đã xuyên không tới phải làm chủ cuộc đời mình, sao có thể để người khác chi phối? Nàng xinh đẹp, có trí tuệ chứ không phải là bình hoa di động. Nam tử chỉ có thể phục tùng nàng, đừng nghĩ đến việc chinh phục nàng.…
Một người không biết mình là ai, lưu lạc đến nơi kinh thành Trường An này bằng cách nào. Từ nhỏ được nhận nuôi bởi một người họ Tịnh, đến năm mười lăm tuổi được đưa vào cung tuyển tú trong lòng mặc dù kháng cự nhưng chẳng làm gì được. Một người là vị Vương gia phong tình, bản tính có chút phóng đãng. Mặc dù tính cách của hắn là vậy nhưng chưa một lần động chạm đến quy tắc của mình, đó là "đến chốn lầu xanh nhưng không tìm ong bướm mật ngọt, không cách vài ngày lại nạp tam thê tứ thiếp". Trải qua bao nhiêu khổ cực đắng cay cùng nhau. Giúp hắn lên ngôi Hoàng thượng một cách thuận lợi, được hắn tấn phong thành Hoàng hậu, cai quản một cung. Thế nhưng so với ba ngàn giai nhân trong hậu cung mà hắn nạp thì cuối cùng hắn cũng thay lòng. Vứt bỏ Quan Nguyệt vào chốn lãnh cung lạnh lẽo, cùng Hoàng quý phi bức nàng đến điên dại. "Chốn lãnh cung lạnh lẽo một mình thiếp ở đây, liệu Hoàng thượng còn nhớ những ngày tháng năm ấy?" "Hoàng thượng, người xem tuyết rơi rồi. Thật giống quang cảnh năm ấy thiếp và người lần đầu gặp gỡ..." "Con của chúng ta mất rồi, không còn ai bầu bạn cùng thiếp ở nơi lạnh lẽo này nữa..." Trung thu năm ấy Quan Nguyệt không biết trốn ra bằng cách nào, đứng trên tường thành với đầu tóc rối bời, y phục vừa rách lại bẩn. Quay đầu nhìn hắn rồi nở một nụ cười bi thương, sau đó thả mình rơi tự do xuống dưới chân thành. Thi thể Quan Nguyệt dần lạnh đi, có điều trước khi nàng nhắm mắt người ta thấy từ đôi mắt phượng u sầu ấy rơi giọt nước mắt cuối cùng, chẳng biết giọt nư…
Truyện Yêu Chậm Full phiên ngoại. Một câu chuyện tình yêu đầy cảm động và sâu sắc giữa hai nhân vật chính là Minh Phù và Trần Tự Chu. Câu chuyện bắt đầu từ thời cấp ba, khi Trần Tự Chu, một cậu ấm ngang ngược và kiêu ngạo, nhưng lại đặc biệt quan tâm đến Minh Phù, một cô gái nhỏ nhút nhát và hay nói lắp.Tác giả: Hai Lạng Cá Cuộn.Editor: Saki, Mây.Beta-er: Saki.Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Còn tem, Giới nhà giàu, Học đường, Lấy bối cảnh đô thị, Con cưng của trời, Duyên trời định, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Tinh anh trong nghề, Dốc lòng nhân sinh, Yêu sâu sắc.Số chương: 82 chương chính văn + 16 ngoại truyện.…
Ở hiện đại, Tiếu Mạch không được cha mẹ thương yêu, vì y là đứa con ngoài ý muốn, vì y họ buộc phải lấy nhau.Tiếu Mạch khao khát hạnh phúc, tìm kiếm hạnh phúc không mệt mỏi và Lâm là người cho y hạnh phúc, nhưng không bao lâu sau, y phát hiện Lâm phản bội y.Hạnh phúc tan vỡ, thất vọng tràn trề, Tiếu Mạch bị tai nạn xe cộ, linh hồn xuyên về cổ đại, nhập vào ngũ hoàng tử Ly Thanh.Ly Thanh cũng giống như Tiếu Mạch, bọn họ là kết quả của những cuộc say rượu, là những đứa trẻ không được hy vọng sinh ra.Ly Thanh là ngũ hoàng tử Nhật Diệu quốc, nhưng bị hoàng tộc khinh rẻ, bởi vì y không có năng lực của hoàng tộc, lại bị câm điếc, không được ai thương yêu, hạ nhân cũng chẳng kính trọng, nhưng y cũng khát khao hạnh phúc.Đồng cảm với Ly Thanh, Tiếu Mạch tự nói rằng, hạnh phúc không cần chúng ta thì chúng ta chẳng cần hạnh phúc.Nhưng thế giới riêng của Tiếu Mạch lại bị người phá vỡ.Người đó chính là Ly Nhật Diệu, đế vương Nhật Diệu quốc, phụ hoàng của thân xác Ly Thanh, chính Ly Nhật Diệu đã phá bỏ phòng tuyến của Tiếu Mạch, làm cho Tiếu Mạch mở cửa trái tim lần nữa.Tiếu Mạch lại lần nữa muốn có được hạnh phúc thân tình, và Ly Nhật Diệu nguyện ý trao phần tình cảm đó cho y, nhưng kết quả cuối cùng hắn lại thất hứa, hắn không muốn làm phụ thân tốt, hắn muốn làm hảo ái nhân.…