My favorite dramas and songs ♡
Tôi không sở hữu bất kì điều gì ở đây, chỉ là list phim và nhạc theo sở thích cá nhân, copy từ nhiều nguồn khác nhau.…
Tôi không sở hữu bất kì điều gì ở đây, chỉ là list phim và nhạc theo sở thích cá nhân, copy từ nhiều nguồn khác nhau.…
Em thụ là linh hồ hiếm có, suốt 300 đều ẩn trên tiên cốc hồ tộc, đơn thuần sống trong vòng tay cưng chiều của trưởng lão và người bạn chí cốt. Thiên kiếp sắp đến, trưởng lão lo sợ em gánh chịu không nổi, bèn đưa em tới thế giới của POT. Trước khi đi đương nhiên đã nhồi cho em 1 chồng anime manga tham khảo để khi tới môi trường mới khỏi lâm vào bỡ ngỡ.Em xuyên vào thân xác của Hạ Mộc Linh, học sinh năm 2 trường Seigaku, đúng lúc gặp tai nạn ngã lăn quay ra đường, được Oshitari và Atobe đi ngang qua dừng lại hỏi han. Nhớ lời trưởng lão nói người mình nhìn thấy đầu tiên sẽ là mẹ mình, nhầm, là ân nhân giúp mình tránh thoát thiên kiếp, em mang ánh mắt cảm kích bấu chặt lấy Oshitari không rời, anh bất đắc dĩ đành đưa em về ở tạm. Vốn có mối quan hệ xung đột với cả gia tộc lãnh huyết, khoảng thời gian này lại có em bên cạnh sưởi ấm, anh luyến tiếc giữ em lại, từ đây coi em như thân nhân duy nhất của mình.Tuân theo cuộc sống của thân thể mới, em bắt đầu đến trường đi học, lúc này ẻm mới biết “mình” cũng tham gia clb Tennis, hơn nữa còn là 1 thành viên rất nhiệt huyết năng nổ. Vốn chỉ định an ổn tránh thoát kiếp nạn, em rụt rè nộp đơn xin ra khỏi đội ngũ, lại bị ánh mắt băng hàn của Tezuka bức co rúm tay về, không còn cách nào khác đành ở lại nhận sự huấn luyện địa ngục còn đáng sợ hơn cả thiên kiếp.Tiểu hồ ly ngốc nghếch đáng thương, sẽ phải xoay sở thế nào trong thế giới đầy sói đói này đây?( nguồn: http://smileholic20.wordpress.com/2012/12/15/vong-vuong-ha-moc-linh-thien-thien-ly/)…
Xuyên qua Marvel, trên người Bạch Dạ chỉ có một vài bảng đáng giá cùng chư thiên group chat.Vốn cho rằng chư thiên group chat là bàn tay vàng của mình, nhưng bắt đầu liền bị Toàn Trí Toàn Năng Đại Tiên cấm ngôn.Ngược lại là không ôm hi vọng bảng số liệu càng là trọng lượng cấp!Thiên phú 1 【 vĩnh viễn không có điểm dừng 】: Không có hạn mức cao nhất, không có bình cảnh, không có nhược điểm, cố gắng có thể mạnh lên!Thiên phú 2 【 cường giả thừa thãi 】: Mỗi đề cao 1 điểm thuộc tính, ngoài định mức tăng lên 0.1 điểm thuộc tính đợi sử dụng.Chỉ cần rèn luyện có thể giống Saitama đồng dạng vô hạn tăng trưởng thể chất, chẳng qua... Cái này mỗi một điểm thuộc tính tăng trưởng lực lượng là không phải có chút không đúng lắm???1 điểm lực lượng bắt không được gà, nhưng 5 điểm có thể tốc độ siêu thanh di động, đuổi lấy Hulk đầy đường chạy.20 điểm có thể tích huyết trọng sinh, vỡ vụn tinh cầu?50 điểm một quyền đi xuống trực tiếp đem vũ trụ đánh nổ?Làm mỗi đề cao một điểm thuộc tính chỗ biểu hiện tố chất cơ thể không phải dựa theo tuyến tính, mà là lấy tỉ lệ phần trăm, chỉ số thậm chí giai ngồi đề cao, Bạch Dạ biết chính mình muốn giàu to!Bạch Dạ: Mặt này tấm sợ là giáo viên thể dục thiết kế a? Tốt tốt tốt! Xanh Đậm, cho ta hung hăng thêm điểm!Phục liên một New York chi chiến, Bạch Dạ một quyền đánh nổ hạm đội Chitauri, hao lấy khoai tím tinh da đầu nói:"Con mẹ nó tên ngươi là Thanos hả?"…
"Hỡi ôi Mnestia, nếu ngài thực sự là Titan của tình ái, làm ơn hãy chỉ lối cho thân thể trống rỗng của ta biết được cảm giác ấy...tình yêu là gì?""Hỡi ôi Cecres, nếu ngài chính là hiện thân của lý trí...trả lời ta đi, sự cháy bỏng đang đốt cháy đến cả huyết quản ta này mặc dù thân thể ta đã chẳng còn gì ngoài chiếc vỏ...có nghĩa lý gì?"Anaxagoras đã tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi ấy của gã, từ ngày mà gã dường như để ý từng hành vi, cử chỉ nhỏ nhất của nàng ta.Một người ngạo mạn. Một ả đàn bà chẳng có nhân tính. Kẻ hiện thân của lãng mạn và mộng mơ, thứ mà lý trí chẳng bao giờ hiểu nổi. Thế mà hắn ta lại sa vào bẫy của ả mất rồi.Nếu như ai đó hỏi Anaxagoras rằng, tình yêu là gì, hắn sẽ khịt mũi, sau đó giảng giải cho kẻ ngu dốt kia hằng đống thứ triết học cao siêu khiến cho kẻ ấy kinh hồn bạt vía.Nhưng giờ đây, tình yêu là gì, thì nó chẳng còn là thứ gì đó trừu tượng, mà đã trở thành một cái gì đó, một ví dụ cụ thể rõ hình hài mà đến cả hắn cũng chẳng muốn thừa nhận. Tình yêu có mái tóc vàng óng, có đôi mắt bích ngọc, có cánh tay trắng ngần của Mnestia.…
Chuyển từ noveltoon qua thử xem seo=)Lưu ý phải đọc‼️: cái này t đang chán nên nổi hứng viết thôi chứ chả có cái gì cả:))...nhân vật chắc đa số từ yohaji.... Không thích thì bạn có thể out vì cái này t không quyết tâm làm như hai bộ kia Còn sìn char x oc nên có thể nhiều người ghét cái này Nhân vật còn có thể ooc,và lần đầu viết tình yêu nên không quen tay.... Nếu ai có góp ý t cũng xin nhận tại t thik đọc cmt lắm...nhưng nhẹ nhàng thôi do trái tim t mong manh lắm... _________♪ Trăng soi lối mộng, nơi những giai điệu kể chuyện tình. Mỗi chương là một bản nhạc, hòa quyện cảm xúc trong thế giới ảo.♬ Dịu dàng và xa vời như ánh trăng, có những mối lương duyên như nốt ruồi son - hiện hữu đó, nhưng liệu ai có thể chạm vào và giữ lấy? ♭ Hãy để những khúc ca dẫn lối bạn vào thế giới của yêu và ghét, của những rung động chưa thành tên, nơi định mệnh được dệt nên từ những nốt nhạc không lời.…
-Tiểu thư, cô ổn chứ?-ỪĐôi mắt xanh tựa dòng bích giản nhìn lên bầu trời đang dần bị những đợt mây xám che khuất. Giống em nhỉ?-Không cần xe đâu.Em lê đôi chân nặng trĩu bước ra khỏi căn biệt thự triệu đô với hoa viên rộng lớn, khuôn mặt nhỏ khẽ nghiêng nghiêng nhìn vào vườn hoa hồng trắng đang dần úa tàn rồi lại lững thững bước đi tiếp.-Mày muốn ra bờ suối không?Chẳng biết từ lúc nào đã có một cậu trai trẻ mang vẻ mặt bất cần đời đi ngay cạnh em, miệng cậu ta còn ngậm một que kẹo mút.-Đi.Em vẫn nhìn thẳng về phía trước, phía con đường trải nhựa khang trang vắng bóng người đã vậy còn kéo dài tít tắp.Hắn chẳng nói gì cả, lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại. Hai người cứ vậy tay trong tay đi bộ cả một quãng đường dài.Nếu quản gia mà biết chắc chắn sẽ đau lòng mà không bao giờ cho phép chân em chạm đất nữa mất.Hai người đi hết con đường nhựa khang trang, sạch sẽ rồi lại vòng vào một con đường đồng bao quanh xanh mướt rồi lại rẽ vào một cánh rừng đại ngàn. Hai người vẫn tay trong tay bước tiếp trên con đường đất gồ ghề, bẩn thỉu nhưng suốt từ bấy đến giờ chẳng có ai nói câu nào.Đích đến của họ là một con suối xanh nằm khá sâu trong khu rừng. Nó xanh và trong như màu mắt của em vậy, lúc nào cũng róc rách, dạt dạt.-Có mệt không?Hắn khẽ vuốt mái tóc bạch kim dài phủ qua mông, đôi mắt hờ hững tràn đầy sự ấm áp chỉ giành riêng cho em.-Không, chúng ta đã đi quen rồi mà.Em kéo hắn ngồi xuống những tảng đá lớn. Hai đôi chân thả xuống làn nước suối mát lạnh. Tag: B…