Hoa dung
…
_Truyện Bách Hợp: Đồ Bất Thường_ câu truyện ngẩu hứng _______ cre: Reiwoi-TT Woi Woi phiên bản không cần ai thích cũng không thích ai nếu có thích thì cũng thích trong phút ngắn ngủi lại có lý do ghét người ta đối với ả ta ghét thì đáng giá thôi chả có gì là sai cả. Ả ta đã bỏ học chỉ vì "học không vô không hiểu" ả ta cảm nhận rồi quyết định không suy nghĩ nhiều cũng có lúc muốn đi học lại ả nhận ra là rất thích học nhưng đó chỉ là muốn. từng bị nói thất học bây giờ Woi Woi đang điều hành công cty bánh được ưu tiên ở trung quốc papa mama cũng không tầm thường…
Phương Anh: Giáo viên Anh VănThùy Tiên: Giáo viên Chủ nhiệmThùy Linh: Giáo viên VănNgọc Thảo - Tiểu Vy - Kiều Loan: Học sinh 11A4Đỗ Hà: Học sinh 10A9 là em út của mọi ngườiTại sao cô không hiểu? Tất cả là em dành cho cô…
Chúng ta có lẽ sẽ bất ngờ ở một lúc nào đó gặp được một người là rung động, là ánh sáng cả một đời. Nhìn kiêu ngạo kì thật lại đậu bỉ lại ngạo kiều công x nhìn lãnh đạm kì thật muộn tao thụTui không thế nào sẽ viết truyện, văn vẻ cũng không hay nên có gì mọi người góp ý nha :33Nhân vật Thụ là lấy cảm hứng từ bạn nữ phụ của "Anh Chỉ Thích Em" tên gì mình cũng chẳng nhớ nữa, tự nhiên nhìn liền muốn viết nên viết thế thôi. Mình miêu tả không giỏi nên các bạn cố gắng tưởng tượng dùm nhé nói vậy thôi chứ chả biết có người đọc không nữa :v…
Tác giả:Bé Dâu (zih)Tên Tác phẩm: LỚP HỌC CỦA YÊU VÀ HẬN [Nó]Trương Thị Minh Anh:17t,vẻ ngoài xinh xắn cao m60,tính tình hiền lành, có chút tinh nghịch ,con của chủ tịch Trương Thị 1công ty lớn vương tầm thế giới ,là công chúa nhỏ của gia tộc nhà họ Trương là cô bé duy nhất của Nhà họ Trương,cưng như trứng hứng như hoa. [Cô]Phạm thị Ngọc Ân:25t,sở hữu gương mặt của một mỹ nhân lạnh lẽo, nhưng cười lên thì là mỹ nữ ngọt ngào,nhưng cô lại rất ít cười, cô cao m73,dáng người chữ S quyến rũ ,từ năm 10t cô đã học về kinh doanh 18t đã có công ty riêng ,là cổ đông lớn của cô ty PTN Ân công ty ba cô ,vào trường nó dạy đc 5năm cx có nhiều tiếng tâm như "Ác Nữ Mặt Lạnh","Tảng Băng Động","Hoa Hồng".(cô có chút bệnh sạch sẽ)☞Một số nv khác zih gọi tên nhé!☜☛Chúc mọi người đọc chuyện vv☚…
LUNAR - MUVMUV - ANY tới rồi Khun Yai ơiNhững câu chuyện đáng yêu của những đứa trẻCùng tận hưởng vẻ ngây thơ, hồn nhiên của ba đứa trẻ Lunar, Muvmuv và Any của nhà NamtanFilm, MilkLove và EmiBonnie nhé các Khun Yai ơiiii :))*Không có ngày update chương cố định🌤️___________Start: 20/05/2026Done:…
Tên truyện: Dệt Một Áng Thơ Thể loại: Duyên gái, tình trai ( phụ ), ngọt ngào, 1×1, Việt Nam thời xưa.Ngày đăng tải: 18/1/2024Tác giả: Phương Nghi Duyên gái: Như Quỳnh × Vân Kiều Lưu ý: Tác giả còn bồng bột nhưng đam mê viết lách, non tay, lời văn tớ không có trao chuốt đâu, đại loại là đụng đâu viết đó.----Trong những ngày An Thạch đi lên Sài Thành giải quyết công việc và gặp người mình thật sự yêu, tội nghiệp người vợ bị ép gả cho mình ở Định Tường nên vừa về đã hỏi con hầu thân cận rằng: "Mợ hai ở nhà có ổn không Yến?" "Mợ ổn lắm cậu ơi, bà có ức hiếp mợ hai thì có mợ út cũng bảo vệ mợ à, với lại tối nào mợ hai cũng qua phòng mợ út hát ru cho mợ út ngủ hết.""Mày nói cái gì????" ....…
Đặng Hoài Thương là sinh viên sư phạm vừa tốt nghiệp chưa lâu, sau kỳ thi công chức, cô được điều chuyển công tác lên vùng cao, nơi núi rừng bạt ngàn, dòng suối mát tinh khiết. Mang tâm lý đi dạy chỉ để lấy thành tích quay về dạy nơi phố thị, cô ấy dần bị con người ở đây cảm mến, cụ thể là một người con gái khác cũng giống cô nhưng mang một tấm lòng cao cả, cùng nhiệt huyết.Hoàng Ngọc An là bác sĩ tại trạm xá trong bản, chị đã gắn bó ở đây rất lâu, bản làng giống như ngôi nhà thứ hai của chị. Họ gặp nhau, dù có cách một quả đồi, hình ảnh người con gái trong trang phục dân tộc Thái, giọng nói thanh thoát, cùng giọng đọc lại đầy non nớt của các búp măng non vẫn in hằn trong tâm trí chị.Người con gái ấy giống như tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân.Cột khói trắng từ xa bay lên cao vút, đứng từ ngọn đồi bên này vẫn có thể nhìn thấy cột của khói ngọn đồi bên kia, báo hiệu hơi thở của sự sống, hoặc một lời chào đón thân thương từ núi rừng với lữ khách phương xa. 'Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua'Nhân vật chính: Bác sĩ x Giáo viên, chênh lệch 7 tuổi.…
Tống Hề Âm là sinh viên ưu tú ngành nhiếp ảnh, để bước chân vào thành phố Kinh Đô phồn hoa này học tập như hiện tại, thật sự không dễ dàng. Căn trọ nhỏ cũ rích, chỗ nào cũng bốc mùi xi măng và cái nghèo, vậy mà nàng đã ở được 5 năm, đúng là kì tích. Một đêm tối nọ, nàng nhặt được một cô gái ngất bên lề đường vì lạnh. Em xinh đẹp, da trắng, cả người toát ra sự đoan trang quý phái mà chỉ nhà giàu mới có. Đó là lần đầu tiên nàng được tiếp xúc gần với người như vậy. Hôm đó em sốt cao, nàng đã phải chật vật cả đêm, sáng em mới hạ sốt, nhưng có lẽ thân thể em hơi yếu, nên tầm gần chiều em mới tỉnh, may mắn thay, nàng cũng mới đi làm về.Cuộc gặp gỡ của cả hai bắt đầu như vậy. Hai con người, hai số phận khác nhau, vốn sẽ chẳng có điểm giao thoa, vậy mà nhờ đó, cuộc đời của bọn họ điểm sang một trang khác..Châu Ánh Chi: Tống Hề Âm thường hay cười, nhưng chỉ cười dịu dàng với mình tôi.Tống Hề Âm: Em ấy luôn bảo 'Em sẽ' , và tôi tin điều đó. " Em sẽ. Chị muốn gì, em cũng đều sẽ làm cho chị."…
11 NĂM TRƯỚC : - Phương Thư : Nhanh lên đồ Ngốc, không thì trễ học bây giờ.Cô nàng đỏng đảnh đeo 1 chiếc Balo màu hường cá tính gọi tên nào đấy đang ngủ trên phòng dậy. - Nam Anh mở cửa sổ giơ đồng hồ báo thức còn hiển thị 5h30 sáng * : Duma bà, Còn sớm mà bà kêu tui dậy làm chi ??? HIỆN TẠI :- Phương Thư : Ưm,... sáng rồi hả ? Xuống dậy nấu bữa sáng cái nào... Oaa !!Phương Thư tỉnh dậy định chống hông xuống giường nhưng bị kéo vào lòng ai đang ngái ngủ kia.- Phương Thư : Đồ Ngốc, bỏ em ra để đi xuống làm bữa sáng tình yêu nào ~ Nam Anh trán đầy hắc tuyến bật dậy vồ lấy Phương Thư đè cô xuống. - Phương Thư : Oaaa, huhuhu... đại ngốc, hôm qua tới bây giờ còn đau aaaa... Huhuhuhu... - Nam Anh : Vậy, em xem Đồ Đại Ngốc này có cho em xuống giường nữa không ??…