Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
143 Truyện
Những Ngày Lộng Gió

Những Ngày Lộng Gió

170 32 3

"Dù Tường Vi không nói ra, thằng Paul biết con bé cũng thích việc đu lên cây phơi đồ và vờ như tụi nó là mớ quần áo mới giặt, đang chờ gió lộng thổi qua để hong khô mồ hôi đẫm trên lưng và cả những giọt nước mắt vương trên má." Những năm Bảy Mươi của thế kỉ Hai Mươi đem đến cho nước Úc một cơn sốt nhập cư. Những con thuyền chở người Á Đông di dân tràn vào cảng Sydney liên tục. Cuộc sống của thằng nhóc Paul ở vùng ngoại ô vốn yên bình hẻo lánh cũng bị khuấy động bởi sự xuất hiện của các cư dân mới này. Hay nói đúng hơn là sự xuất hiện của Tường Vi. Đối với Paul, những ngày cùng Tường Vi đung đưa mình trên cây phơi đồ xoay tròn trong gió lộng ở sân sau nhà nó là những ngày đẹp nhất.…

how I almost fucking died

how I almost fucking died

1 0 1

when I was atleast at age of a fucking 8 year old I was Just running and jumping around a fucking cliff so I didn't see that I can fucking fall I was a dumb fuck kid at age of 9 like who tf would be like that like my mind was just some piece of fucking https://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihW very cool for a story so I was so fucking blind and I didn't even see where I am as I fucking was at a rock I slipped and almost fell off the fucking cliff but I realised and then quickly runned away my parents didn't even fucking notice me this is all for this fucking story y'all …

Điểm không

Điểm không

42 0 13

"Có bao giờ bạn cảm thấy mình đang sống, nhưng thực chất chỉ là đang vận hành theo một bộ máy đã được lên dây cót từ rất lâu? Và nếu một ngày, bộ máy ấy bỗng dưng lạc nhịp, bạn sẽ chọn cách sửa chữa nó, hay sẽ can đảm để nó dừng lại hoàn toàn?"Bạn đang cầm trên tay không chỉ là một cuốn sách, mà là một chiếc đồng hồ đặc biệt. Nó không đo đếm bằng giây hay phút, mà đo đếm bằng những rung chấn của tâm hồn và những vết sẹo của trải nghiệm.Nhân vật chính trong câu chuyện này - Khai - là tôi, mà cũng không phải là tôi. Anh ta sống ở Điểm Không, một nơi mà không gian và thời gian chỉ là những khái niệm tương đối, nơi những nỗi đau không được cất giấu trong lòng mà hiện hình thành những chiếc đồng hồ rỉ sét, vỡ vụn hoặc chạy ngược chiều.Việc viết nên cuốn sách này giống như tôi đang thực hiện một cuộc phẫu thuật tâm lý cho chính mình. Tôi đặt "phiên bản khác" của mình vào một thế giới giả tưởng để trả lời một câu hỏi mà đời thực đôi khi quá tàn nhẫn để đối diện:"Nếu quá khứ là một hố đen bất biến, liệu chúng ta còn lại gì để thay đổi?"Mỗi chương truyện là một nấc thang, đi từ sự ngây thơ của kẻ tưởng mình làm chủ được thời gian, đi qua cơn bão của những ký ức không mời mà đến, để rồi cuối cùng, tìm thấy sự bình yên trong việc chấp nhận những vết nứt.Tôi mời bạn bước vào tiệm đồng hồ của Khai. Không cần phải vội vã. Hãy để tiếng tích tắc của những trang giấy này dẫn dắt bạn. Bởi vì suy cho cùng, chúng ta đều là những thợ sửa chữa đang miệt mài học cách hòa giả…