Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
chỉ cho người Việt đọc thôi (vì mị lười, ko viết tiếng Anh -_-)//CẢNH BÁO//Trong truyện này bao gồm ship/otp riêngĐây chỉ là làm cho vui, ko mang tính liên quan tới các đất nước hay lịch sử ngoài đời thậtAU riêngNếu ko cảm thấy thoải mái về việc này, xin đừng xem để tránh va chạm xung đột ko mong muốn…
- Truyện trẻ chow, có dùng teencode. Ko hứa có H nhưng hứa có đường. Thi thoảng có sad:((- Truyện được viết bởi một đứa trẻ chow- Các ý tưởng đều là tưởng tượng nên mong mọi người không áp dụng vào người thật- Nhận tất cả các ý kiến nhận xét và góp ý ạ- Cảm ơn mọi người đã ghé qua^^- Viết trẻ chow nhưng cũng cực lắm nên hy vọng mọi người sẽ không bứng đi chỗ khác ạ…
"tôi đã chờ em rất lâu rồi" giọng hắn đơn điệu và vô cảm, chậm rãi tiến về phía tôi khi tôi càng lùi lại khỏi hắn, cho đến khi sự lạnh lẽo của bức tường đằng sau chạm vào lưng tôi, rõ ràng, bây giờ tôi không còn đường lui nữa. cái nhìn chằm chằm chết tiệt của hắn như đang đốt cháy tâm hồn tôi. tôi nhắm chặt mắt lại, tự nhủ với chính mình rằng tất cả chỉ là một giấc mơ và người trước mặt đây là Jon, chồng của tôi."sao em không nhìn tôi?" trước khi tôi kịp giật mình vì giọng nói ở quá gần, bàn tay của hắn đã nắm lấy cằm tôi buộc tôi phải mở mắt nhìn vào hắn, đôi mắt trống rỗng và vô nhân đạo đó giống như hố đen mà chỉ cần một hành động nhỏ thôi.. nó lập tức sẽ nuốt chửng lấy tôi. tôi bị kẹt giữa bức tường và hắn, trong cái nhìn thiêu đốt của hắn, khoảng cách quá gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được sức nóng và hơi thở nặng nề của hắn trên mặt mình, trái tim tôi đập điên loạn trong lồng ngực với một cảm xúc kì lạ trái ngược hoàn toàn với sự sợ hãi trong đầu. biết rằng mình không thể chạy, tôi hít một hơi thật sâu trước khi bằng tất cả sự dũng cảm của mình, tôi nhìn thẳng vào hắn, giọng nói như một lời thì thầm chảy qua bờ môi hé mở pha chút run sợ"ngươi là ai"start: 10/2/2024end:…
Tên cũ: Là em tự đa tình...Một vườn trái cây đầyđau khổ. Một mô típ cơ bản hay gặp. Căn bản không phải không có chỗ khác nhau. Cốt truyện nội dung, câu chữ hay câu nói là hoàn toàn do tôi nghĩ ra và viết lại không hề ăn cắp của bất cứ aiNghiêm cấm hành vi cho tác phẩm của tôi vào mấy danh sách đọc có chứa All//M hay v.. v.. Tôi không ngại block bất kì ai đâu. Cho vô MiTake/MaiTake thì được.Nghiêm cấm hành vi , lời nói và cử chỉ mang tính xúc phạm nhân vật. Nghiêm cấm hành vi bế tác phẩm của tôi đi đâu hay copy nó và coi đó là của bạn. Nghiêm cấm mấy bạn thuộc nhà All//M, DraKey, Anti Takemichi, Anti MiTake/MaiTake vào đây đọc rồi chê bai, các cậu có thể né nó mà có nhất thiết phải làm vậy không ? Hân hạnh chào mừng tất cả độc giả! Nếu tác phẩm có chứa lỗi chính tả , xin cmt tại chỗ để tôi sửa lại. Xin lỗi nếu tôi soạn sai và làm các bạn mất hứng đọc truyện. Chân thành cảm ơn nếu bạn tiếp tục đọc mà bỏ qua nó. Vinh hạnh.…
Đang làm việc như mọi ngày thì takemichi gặp đc một cậu nhóc kì lạ đến mua bánh và muốn kết bạn với cậu cậu khá nhạc nhiên nhưng cx vui vẻ chấp nhận....Đây là lần đầu tui viết truyện có j thì mn cứ nói để mị sửa nha!!…
Một vài mẩu chuyển nhỏ về cp Xeno x Senku x Stanley.Or lẻ Stanley x Senku, Xeno x Senku tùyNotp thì làm ơn nhẹ nhàng lướt qua như cơn gió mùa đông chứ tôi không thích 36 oke?Xeno x Senku x StanleyXeno x Senku x StanleyXeno x Senku x StanleyCái gì quan trọng phải nhắc lại 3 lần như hình bóng Senku in hằn sau vào tâm trí Stanley và Xeno vậy, hì hì.Well comeee!!Lưu ý: - OOC hoặc không- Truyện đôi lúc sẽ có nhiều yếu tố bạo dâm, cướng bức cướng hiếp, "hành hạ thể chất or tinh thần, gore"( nếu mình có hứng đẻ:)) ),..v.v.. nên cân nhắc trước khi đọc.Cảm ơn các bạn đã đọc.Cre ảnh bìa: https://www.pinterest.com/pin/18014467254638446/…
Gia tộc Valehart đã biến mất khỏi thế giới phù thủy gần một thế kỷ.Không ai biết họ đã đi đâu.Không ai dám hỏi vì sao họ rời khỏi ván cờ quyền lực.Cho đến khi Astraea Valehart bước vào Hogwarts với mái tóc bạch kim trắng như băng và ánh mắt lạnh hơn mặt hồ đêm.Ở Slytherin, quyền lực luôn thuộc về kẻ mang cái tên nặng nhất.Và từ trước đến nay, cái tên đó là Malfoy.Draco Malfoy quen với việc cả nhà Slytherin nghiêng mình khi hắn bước qua.Hắn quen với sự tôn trọng.Quen với nỗi sợ.Nhưng Astraea không trao cho hắn bất kỳ thứ nào trong số đó.Cô không thách thức.Cũng không khuất phục.Cô chỉ đứng đó - như một vương miện băng giá không cần ai công nhận.Điều Draco không biết là:Gia tộc Valehart không biến mất vì suy yếu.Họ ẩn mình để canh giữ một thứ cổ xưa và nguy hiểm hơn cả lời nguyền.Một khe nứt ma thuật mang tên Ebon Veil - thứ có thể thao túng ý chí, bóp méo linh hồn và khiến người sử dụng đánh đổi cảm xúc để đổi lấy quyền lực.Và Astraea... là người duy nhất có thể kiểm soát nó.Khi chiến tranh bắt đầu len lỏi vào Hogwarts,khi các gia tộc thuần huyết buộc phải chọn phe,Astraea phải quyết định:Trở thành quân cờ.Hay trở thành bàn tay điều khiển ván cờ.Nhưng quyền lực luôn có cái giá của nó.Mỗi lần cô chạm vào Ebon Veil, trái tim cô lạnh thêm một chút.Mỗi lần cô đọc thấu nỗi sợ của người khác, cảm xúc của chính mình mờ đi một chút.Draco là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi đó.Và có lẽ... là người duy nhất có thể kéo cô trở lại trước khi cô trở thành thứ mà cả thế giới phải…
Cậu bé Nguyễn Quang Anh 14 tuổi phải đi bán vé số để mưu sinh thì gặp được một người đàn ông, tên Hoàng Đức Duy. Tưởng rằng Đức Duy sẽ là người bảo vệ Quang Anh trước thế giới tàn nhẫn này nhưng cậu đã nhầm...…
Cp chính: MikeyxMC (my character)Chỉ một khoảnh khắc, dường như đã thay đổi tất cả. Liệu đó có phải là định mệnh không?"Chúng ta đã định sẵn là sẽ ở bên nhau mà. Em là của tôi và em không bao giờ có thể rời xa tôi được."Truyện này chỉ được đăng tải duy nhất tại wattpad và tại nick này (@Yunn2004), nghĩa là khi bạn thấy truyện này ở nơi khác thì là tui bị "ăn cắp" và reup đó ạ :)…
Đóa hoa trắng sinh ra tựa như em mãi mãi thuần khiết ?..... .....................Và anh sẽ mãi cũng là của riêng em thôi~.........Và đôi khi lớp trong trắng bên ngoài cũng chỉ là một vỏ bọc được tạo nên chỉ để dành cho nhau thôi.…