Lưu Manh Lão Sư C1-15
…
Hãy chia ly đi.... Nhưng nó giúp.. Chúng ta... Gần nhau hơn💜…
Cuộc sống của một cô gái và ước hẹn hồi nhỏ sống chung một làng cùng một chàng trai như lúc chàng trai 10t thì cả nhà chàng trai đó phải lên thành phố lm ăn lúc 17t thì hai ng gặp nhau như ko biết nhau chàng trai hồi đó đã trở thành thiếu gia nhà giàu và là hot boy của trường rất nhiều tiểu thư và nữ sinh bao quanh , cô ngồi cùng bn với chàng trai hồi nhỏ ấy như ko hề biết nhau . đến một ngày cô bị bn nữ trong lớp rể thì quyển sách nhật kí của cô đã dơi chúng chân của chàng trai đó , chàng trai đó mở quyển xổ ra và ngạt nhiên cô gái hồi nhỏ mà chàng trai tìm bao nâu nay đã rất gần ở bên cậu…
Đây là một trong số những câu chuyện xảy ra ở Vũ Hán Trung Quốc trong trận đại dịch Corona (Covid-19). …
Câu chuyện kể về một chàng trai đến từ tương lai - Chu Duy Quân vô tình trở về quá khứ thông qua một trò chơi game diệt quỷ liên kết với bối cảnh quá khứ và bị lỗi, khiến cậu bị mắc kẹt lại. Quân gặp gỡ quen biết những người bạn pháp sư và gia nhập hội sát quỷ pháp sư. Qua đó, cậu phát hiện thêm nhiều điều kì bí mà bản thân mình chưa biết và thực hiện ước mơ trở thành pháp sư của mình.…
Hạ Huyền quay đầu, ánh mắt đẫm lệ, một chút sợ hãi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết. Cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chìm vào khoảng không ồn ào:"Tớ và cậu như hai ngôi sao lạc lõng trong vũ trụ mênh mông, tuy mờ nhạt, nhưng vẫn luôn chiếu sáng cho nhau trong đêm tối."Đêm lễ hội pháo hoa bao phủ toàn bộ bầu trời, từng chùm sáng lấp lánh rực rỡ, kéo dài trong không gian như những lời thì thầm của thời gian. Hạ Huyền và Dương khải Thiên đứng bên nhau, đôi mắt họ ngước lên nhìn từng đợt pháo hoa nổ tung, phản chiếu những sắc màu lên làn nước biển đen mênh mông phía dưới.Giữa những tiếng nổ lớn vang vọng, chỉ có tiếng thở nhẹ của họ, như một sự đồng điệu trong khoảnh khắc này. trong ánh sáng pháo hoa cuối cùng rực rỡ, họ cùng bước xuống bờ biển, không quay đầu lại. Làn nước đen sâu thẳm đón lấy họ như một vòng tay, và tất cả những gì họ có thể làm là cùng nhau chìm vào trong, để tình yêu này được giải thoát khỏi những ràng buộc của hiện thực.Ánh sáng từ những quả pháo hoa cuối cùng phản chiếu trên mặt nước, như những ký ức đã qua, như những gì họ đã từng yêu và đã mất, nhưng cũng như một lời hứa - rằng dù họ có mất đi mọi thứ, tình yêu này vẫn sẽ mãi tồn tại, trong những vệt sáng cuối cùng của bầu trời đêm.…
Viết truyện thêm cảm hứng =)))…
Hành trình của Xerath và cô em gái Iris…
" Nếu có một ngày tôi phá hủy cậu... Liệu...Cậu có tha thứ cho tôi không? "Rating : HE, ngược Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình nhưng số phận là do mình quyết định.…
"Khi nhớ về những tháng năm thanh xuân, điều hiện lên rõ nhất trong ký ức tôi là hình bóng của em...Em từng là một cô gái nhỏ bé ngồi bệt dưới đất, chịu những cú đánh vô tình của cuộc đời.Em từng có những khoảnh khắc lạc lõng giữa nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, khi những dòng máu khẽ chảy qua vết cắt, mang theo chút an ủi mỏng manh.Mà là ánh trăng sáng trong đêm...Là khoảng trời đầy trong sáng.Là khoảnh khắc có anh và tôi, chẳng màng thế giới ngoài kia,Cùng bước dưới lòng thành phố, với những nụ cười vô tư và ánh mắt thầm trao.Khoảnh khắc ấy, như khắc vào thanh xuân chúng tôi một mảnh ký ức chẳng thể phai mờ..."*…
Hành trình chống tội phạm của đội mật vụ Interpol…
Một câu truyện đơn giản, pha lẫn cả vị ngọt và đắng như món bánh Flan ngon đắng.Phong() Một con ngườiSa() Một cô nàng Vampire lạnh lùng và tàn độc. Sẽ có những canh máu me be bết dành cho các bạn đọc giả thích rùng rợn, cũng sẽ có cảnh hài hước, tất nhiên cũng phải có phần lãng mạng.Một con người thì không thể nào sống chung một đội trời với Vampire nhưng Phong và Sa đã mặc kệ tất cả để đến bên nhau. Do Định mệnh hay do duyên trời?Một câu truyện có kết thúc buồn nhưng đẹp tuyệt vời có khiến bạn khắc sâu vào trong lòng? đây là truyện mình đã làm bản thảo từ năm lớp 4 bây giờ là lớp 7 rồi. Mình đã để trong lòng từ rất lâu rồi.Truyện của mình chỉ mong các bạn đọc và thích, không cần phải vote hay gì đọc chùa cũng được. Love all.( Mà rảnh quá thì cũng vote cho mình nha hi hi)…
Chẳng có con đường nào là trải đầy hoa hồng. Chẳng có thành công nào mà không phải vượt qua gian khổ. Chẳng có một ai mà không mắc những sai lầm. Chẳng có tình yêu nào bền chặt nếu thiếu niềm tin cho nhau.Trong tình yêu điều quan trọng nhất là gì? Là niềm tin của đối phương dành cho nhau, một khi đã không có, tình yêu này sớm muộn cũng không có kết quả tốt đẹp.Hai người đã giữ cho mình quá nhiều bí mật, và chính những bí mật đó là khởi đầu của đau thương. Rốt cuộc tại sao phải chôn dấu, rốt cuộc tại sao không muốn nhắc lại, rốt cuộc tại sao không có can đảm để sẻ chia cho nhau? Quá khứ ngày đó rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Khi từng chuyện được phơi bày ra ánh sáng, liệu hai ta có còn cơ hội?Quá khứ, do sự rụt rè của tuổi trẻ mà lạc mất nhau, hiện tại đã là những con người trưởng thành, chẳng lẽ hai ta lại một lần nữa chia xa?Bắt đầu bằng sự lừa dối, kết thúc bằng những hiểu lầm. Sau cùng, Câu Trả Lời Của Định Mệnh sẽ là gì? Bên nhau trọn đời hay xa nhau mãi mãi?…
Vẫn luôn cố gắng viết gì đó cho cặp đôi này…