Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
!!ĐÂY LÀ TÁC PHẨM CÁ NHÂN VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI KHI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!.!!cp: nam cung độ huy and lâm tố bính!!Tình tiết có phần OOC và phi logic nếu xét theo tính cách nhân vật, hãy vứt não trước khi đọc và chỉ giữ lại cho mình một tâm hồn đẹp và một con chim cửng, vì hai đứa chúng nó sẽ địt nhau. củm mơn⚠️WARNING: CÓ HINT BẠCH THANH⚠️.mưa đầu mùa, trú chân dưới mái hiên gạch ngói đỏ, lục lâm và thương thiên........…
Cốt truyện ở phần văn án Chơi hệ Allmikey , Mikeybot nên dell thik thì clickback ở đây ko chứa .Dị ứng Bl ,ăn tạp => Clickback T/g hiện đang cụk súk nên đề nghị dell phát ngôn khiến t/g tưởng là tiếng chó .…
"Ngươi...không biết nói sao?"Kurokawa Izana ngập ngừng, ánh nhìn e ngại nhìn xuống bóng dáng trước mắt. Hắn thấy đứa trẻ ôm đầu, cả mặt xụ xuống mà rên rỉ***Lưu ý: -Đây là AllMikey, Mikey bottom-Không tiếp anti Sano Manjiro, anti Tokyo Revengers-Không tiếp nhà AllTake, shipdom khác đừng vào gây war-OOc nặng, lệch nguyên tác-Đặt đại tên thôi, đừng để ý-Toxic= cút…
Tulen Yandere của tôi đây kk, không biết ai còn nhớ tôi từng hứa làm nguyên một cốt truyện về Tulen yandere không nhỉ, gọi là Yandere nhưng không ngược quá đâu yên tâm, tại vì tôi xót bé Alei nhà tôi lắmTulen x Aleistertrích đoạn"Đừng đi em xin thầy đừng bỏ rơi em mà"Mặc cho cậu ta một vị thần toả sáng chói lọi đến vậy phải vì hắn hạ mình mà cầu xin, Aleister vẫn vô tình bước đi ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại,nhưng ở một góc cậu không nhìn thấy nước mắt của Aleister rơi không ngừng được, sau ngày hôm đó Tulen thầm thề từ bây giờ đến vĩnh viễn về sau cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn…
Ánh Kim vừa nhai miếng bánh quy dâu thơm lừng, vừa hỏi bâng quơ :- "Nguyên này, công nhận cậu khéo tay thật đấy. Chắc là nhiều người thích cậu lắm nhỉ ?"Nguyên dừng tay, khẽ liếc nhìn cô bạn đang nhai nhóp nhép miếng bánh trong miệng . Giọng cậu bỗng trầm xuống, pha chút hờn dỗi vu vơ mà chính bản thân cũng không hiểu nổi :- "Ừ, nhiều lắm. Vậy mà có người vô tâm đến mức chẳng thèm để ý đến tớ đây này."Ánh Kim không nhận ra sự thay đổi đột ngột này của Vũ Nguyên , cô vẫn vô tư chọc ghẹo cậu bạn cùng bàn .- " Thật à , ai dám ngó lơ cậu bạn vừa đẹp trai vừa đảm đang của tôi vậy?"- "Cậu thực sự không biết, hay là đang giả vờ thế?" - Nguyên đột ngột xích lại gần , hương vani nhè nhẹ trên người cậu bay thoảng đến mũi cô , một mùi hương dễ chịu và có chút thân thuộc bấy lâu .Ánh mắt cậu lúc này như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc vô tư của Kim, khó hiểu và đầy tâm tư đến mức Ánh Kim tưởng rằng cô đang đối diện với một cơn mưa giông cuối mùa hạ , chẳng biết khi nào dừng ...…
Chặng hành trình tưởng chừng như kéo dài vô tận bởi cơ số lần chẳng kể nỗi các điểm dừng chân, thoáng chốc bỗng thu nhỏ lại bằng cái tên gọi "Otonokizaka". Là địa điểm đẹp tạo nên mảng kỷ niệm đầy thơ mộng hay phải chăng do chính sự tác động của con người khiến ta dần cảm khoái thêm về miền hồi ức tuyệt diệu ấy.Vì nơi đó có cậu nên chắc chắn sẽ có cả... chúng ta.…