Under the mistletoe [yj×sb]
Giáng sinh năm ấy em đã có món quà tuyệt vời nhất trong cuộc đời...…
Giáng sinh năm ấy em đã có món quà tuyệt vời nhất trong cuộc đời...…
Khỏi mô tả , cứ lao vào đi, đừng mang con nó đi đâu hết, pls.…
Là những câu chuyện tản mạn, góp nhặt của tui và tên kia. Vậy thôi.…
Một câu chuyện ngắn, rất ngắn, sến sẩm, nhạt toẹt.…
t viết chơi thôi do ông thầy kêu về viết văn mà t thèm bú cỏ nên viết văn + truyện dâm rrên đây chứ ai rảnh mà viết ngoài đời. Và t sẽ ra thêm vài mẫu truyện dâm nữa chỉ cho con bạn bị ám ảnh thôi hê hê 🥰…
Nhà người ta có những câu nói đầy, hay thậm chí là dư mứt. Nhưng nhà tôi vô cùng nhạt nhẽo, nên chỉ toàn những câu nói nhạt toẹt =))))…
! Lưu ý !-Truyện nhảm, tục, cờ ring.-Chính tả sai tùm lum.-Truyện được đăng tải ở Noveltoon và Wattpad. -✧˚ ༘⋆✧˚ ༘ ⋆-…
Đến gần là bật nhau tóe lửa. Đường trộn thủy tinh…
Những stories vụn vặt của GyuHan ~~Văn phong của mình không hay, ý tưởng thì nhạt toẹt, chỉ có tình yêu cho hai con người này là to lớn nên mới bắt đầu viết về họ. Không có mục đích nào khác ngoài cho thỏa nỗi thương nhớ của mình và cả các bạn, những người yêu thương và ủng hộ Gyuhan👏💖💋…
Thiếu gia tập đoàn IT hàng đầu, Trần Hải, là người lạnh lùng, mạnh mẽ và luôn mang dáng vẻ của một "chủ tịch bá đạo" dù chỉ mới 25 tuổi. Một ngày nọ, cậu được sắp xếp gặp vị hôn phu tương lai - thiếu gia Phạm Kha của tập đoàn đối thủ. Phạm Kha trái ngược hoàn toàn: 22 tuổi, ngốc nghếch, luôn bám dính người khác, nhưng lại có một nét đáng yêu khiến người khác không thể ghét nổi. Trần Hải vốn không hứng thú với hôn nhân sắp đặt, nhưng khi gặp Kha, cậu nhanh chóng nhận ra mình không chỉ phải bảo vệ công ty khỏi "bên thông gia" mà còn phải bảo vệ trái tim của mình trước sự chiếm hữu đầy "trẻ con" của Kha.____________________________________Trần Hải ngồi trong phòng làm việc, tập trung vào tài liệu, thì cửa bật mở. Phạm Kha lao vào với nụ cười toe toét, cầm theo một túi đồ ăn."Hải ơi! Nghỉ tay chút đi. Em mang trà sữa đến này!""Anh đang bận," Trần Hải lạnh lùng đáp mà không thèm ngẩng đầu."Nhưng mà em nhớ anh!" Kha bĩu môi, đặt túi đồ lên bàn, sau đó vòng ra sau ghế, ôm chặt lấy cổ Trần Hải."Kha, buông ra. Đây là công ty, không phải nhà.""Nhưng anh là của em! Em muốn ôm!"Trần Hải thở dài. Cậu biết rõ nếu không dỗ dành, Kha sẽ làm ầm lên. Cuối cùng, Trần Hải đứng dậy, quay lại đối diện với Kha."Chỉ một chút thôi. Đừng quậy nữa."Kha lập tức nhón chân hôn lên má Trần Hải, nụ cười lém lỉnh hiện rõ trên gương mặt. "Em biết mà, anh cũng thương em!"…
Phan Nhật Minh - bad boy chính hiệu, mặt lúc nào cũng như mất sổ liên lạc - vô tình "đụng độ" Trần An Nhiên - cô nàng quậy ngầm, giỏi cà khịa, thích gây chuyện nhưng điểm thi lúc nào cũng top đầu. Từ một lần "đấu khẩu tóe lửa" trong lớp, hai người bước vào một hành trình "cà khịa nhau cho tới già".Giữa những pha "đấu não" trong giờ học, "chiến tranh lạnh" ngoài sân trường và mấy lần "đấu võ mồm" trước thầy cô, Nhật Minh và An Nhiên dần phát hiện ra: hình như mình thích... ghét nhau hơi nhiều. Bên cạnh là hội bạn thân không bình thường tí nào: đứa mê trai, đứa mê ăn, đứa mê học (chắc hiếm lắm), và giáo viên cũng "mặn mòi" không kém học sinh.Học đường chưa bao giờ "mặn mà" như thế này!…
Tên hotboy của trường: Bị cô ấy gọi là "Giá Để Kính", chả có hứng thú gì với gái. Tự dưng ông già hiệu trưởng cho xây lại ký túc xá và xếp chung phòng với cô ấy.Toeto: Cái tên đấy do hắn ta đặt. Thích ôm gối của hắn mỗi khi hắn không có ở trong phòng, và chưa bao giờ bị hắn phát hiện ra việc đó.Hai đứa chúng nó chành chọe nhau suốt, toàn tạo ra mấy tình huống dở khóc dở cười, chả má nào ngăn nổi, đến cả con tác giả cũng phải lạy.Câu chuyện về hai đứa chúng nó và những người xung quanh sẽ như thế nào?---Tác phẩm đầu tay của con tác giả :) Mong mọi người ủng hộ!…
''An bình em mong mỏi,...chỉ thuần những hư vô''…
Fic ngọt có rồi thì phải có Fic ngược chứ nhỉ?…
Mèo meo méo meo meo mèo…
Lương Sâm - Lý Tuấn Hào Những gì tui viết không có thiệt đâu nhé ! Tui viết chỉ do một phút bốc đồng thôi đó. Cũng tại cái mau hủ lên mới ship hai ông này. Có gì sai sót mong các vị bỏ qua cho. Tui cảm ơn !…
câu chuyện tự bản thân tớ đã trải nghiệm và viết ra chỉ để làm kỉ niệm, bản thân chỉ nghĩ đơn giản là viết lại câu chuyện khiến minh nôn nao ngày tháng đó để lòng nhẹ nhàng hơn, nên có thể khiến mọi người khó chịu, đọc vui vẻ hoan hị nhá…