Đâu ai dám hứa|DuongKieu|
Trần Đăng Dương thích thầm Nguyễn Thanh Pháp,nhưng em lại thích người khác.…
Trần Đăng Dương thích thầm Nguyễn Thanh Pháp,nhưng em lại thích người khác.…
một vài mẩu truyện ngắn có yếu tố creppy Truyện được đăng với tốc độ rùa bò =))))Môi chapter truyện đều có nội dung khác và không hề liên quan đến nhau trừ khi đó là 1 serri ngắn tập được mình đánh dấu. Vd: [1],[2]DO NOT REUPauthor:zipp_ple…
!!WARNING!!Đây là fanfictionĐây là fanfictionĐây là FANFICTION!! Vì thế nên sẽ không liên quan đến mạch cốt truyện chính trong game. Đây cũng là lần đầu tôi viết và đăng truyện nên sẽ còn nhiều chút sai xót và truyện vẫn sẽ còn một vài tình tiết phi logic khó mà giải thích được.Đây là về fanshipchild otp tôi Doublezipper (1xAzure) nên nếu bạn không thích thì xin đừng đọc rồi ném đá vào đầu tôi. Truyện có chứa một vài yếu tố gây khó chịu như selfharm hoặc máu me, cân nhắc trước khi đọc. (Selfharm, blood/gore warning)>>>>><<<<<<-Một đứa trẻ, sẽ thế nào nếu được tạo nên từ những nỗi hận, sự căm ghét sâu sắc đến từ bậc cha bậc mẹ của chúng? Một đứa trẻ tội nghiệp được sinh ra, sinh ra để trả thù, để giết chóc.…
Tác giả: Lizilizipang - Truyện dịch đã có sự đồng ý của tác giả.Giới thiệu:Điền Hủ Ninh đã sống quen những ngày tẻ nhạt nhưng chuẩn chỉnh, tuần tự khi làm CEO tập đoàn lớn của gia đình . Cho đến một ngày, trong căn biệt thự trên núi, anh gặp Tử Du, idol tuyến 18 khéo léo, biết giả vờ, nhưng đồng thời cũng là bạn trai xinh đẹp đáng yêu của cháu mình.CEO Điền 30 tuổi × Idol Tử Du 22 tuổi.…
Mau xuyên ba tuổi rưỡi: Đoàn sủng tiểu nãi bao ngọt lại mềmTác giả: Ngận Thị Kiểu TìnhTình trạng: Còn tiếpThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Xuyên nhanh , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Thị giác nữ chủ , Manh bảo*****Nam Chi vẫn là cái bảo bảo, nhưng nàng muốn đi như vậy nhiều thế giới, cứu vớt bởi vì nhỏ yếu, bị tùy ý thương tổn, bị vứt bỏ hài tử.Đại nhân thế giới phức tạp lại rộng lớn mạnh mẽ, ái đến tê tâm liệt phế, rung động đến tâm can, bắt lấy bả vai diêu chặt đầu, yêu ta hay không, yêu ta, đem mệnh cho ngươi, chính là mặc kệ bên cạnh tiểu bảo bối.Hận đến hủy người hủy mình, trời sụp đất nứt, không chiếm được ngươi liền hủy ngươi, đặc biệt là ngươi kia nghiệt chủng.Lại hư đến huy quyền hướng kẻ yếu, đánh không lại cường, liền đánh vô pháp phản kháng......Hài tử, là yếu nhất!Nam Chi: Các ngươi thanh tỉnh một chút, chúng ta bảo bảo, chỉ nghĩ an an tĩnh tĩnh lớn lên.Tác giả tự định nghĩa nhãnNhiệt huyết hệ thống lưu manh hệ loli…
Thanh xuân giống như một bản nhạc. Có nốt trầm, có nốt cao, có đoạn bị ngắt quãng,... nhưng chính tất cả những yếu tố đó, đã tạo nên một bản hòa tấu muôn điệu. Người đàn nên khúc nhạc ấy, không ai khác chính là nỗi người chúng ta. Và đôi khi, chúng ta say sưa thưởng thức bản nhạc đến mức khi nó kết thúc rồi, chúng ta mới bàng hoàng thức tỉnh, giật mình tiếc nuối.Nguồn bìa: internet…
Xin chào mọi người ở đây mình sẽ nêu ra ý kiến cá nhân của mình về những tác phẩm mình đã đọc và cũng như gợi ý cho các bạn có nên đọc hoặc mua nó hay không? Mình mới chỉ đọc, mê tiểu thuyết và bắt đầu viết lách từ cách đây 3,4 năm thôi. Mình sẽ dùng kinh nghiệm mình có được từ việc đọc qua rất nhiều tác phẩm của các tác giả từ nổi tiếng đến bình thường để đưa đến cho các bạn những nhận xét, đánh giá tốt nhất. Và khi các bạn quyết định đọc tác phẩm đó sẽ không thấy thất vọng.…
Đây là series những mẫu oneshot nhỏ khác nhau và với nội dung cũng đơn giản, nhẹ nhàng dành cho NoRen của mình. Mình không biết sẽ có tổng cộng bao nhiêu chương cũng không biết sẽ cập nhật đến khi nào, chỉ biết là lúc nào có oneshot sẽ đăng hết vào đây hehe ╰(*'︶'*)╯♡Cảm ơn mọi người vì đã nhìn thấy nó, đã dành thời gian ra để đọc nó. Chúc mọi người một ngày tốt lành ♡︎…
warning: lowercasecâu chuyện về hai thiếu niên vốn đã tan vỡ nhưng vẫn cố chữa lành nhau.…
trước kia Nhục Cẫn luôn lơ đễnh tự hỏi rốt cuộc ý nghĩa sống là gì? hắn cứ thế từ năm 14 tuổi đã rất nhiều rất nhiều lần tự tử không thành, hắn lạc lõng không biết nên sống thế nào, không có tương lai, trước mắt đều mù mịt luôn tự hỏi không có ý nghĩa sống vậy còn sống để làm gì, nhiều lần tự tử không thành hắn tuyệt vọng sau 1 năm nữa, hắn lại muốn chăm chỉ học, học thật nhiều, học tốt học giỏi hơn, hắn chỉ muốn học và học không muốn kết bạn gì cả, học rồi lại làm gì thì hắn cũng không biết nhưng bây giờ học là thứ duy nhất khiến hắn sống tiếp, đầu năm tháng 2 thời tiết thay vì ấm áp lại oi bức lạ thường, năm đó thời tiết đặt biệt khó chịu hơn mọi năm, lại có một học sinh mới chuyển vào lớp, hắn không để ý, chỉ là khi người này chuyển vào lớp, ngồi cạnh hắn, kết bạn với hắn, làm thân với hắn, hắn lại thấy thời tiết cuối cùng cũng không còn oi bức âm ĩ nữa rồi, lại có thêm một lý do sống mới. "Hạ Chu Nhan, sau này lỡ như tớ chết đi, cậu sẽ thế nào?""Tớ sẽ cùng chết với cậu, nếu không, để cậu một mình tớ không an tâm."…
TAO ANTI…
Doãn Bạch Dương vừa cùng mấy chị em bước ra khỏi KTV, Tưởng Di Hoà liền lên tiếng trước: -Dương Dương tớ có người đón rồi, tới đi trước nhá. Tưởng Di Hoà cái con người này thật sự là quá không có nghĩa khí, cả bọn cùng nhau uống, cùng nhau say, lại chỉ có cậu ta là có bạn trai đến đón tận nơi. Doãn Bạch Dương nhìn theo bóng lưng hai người họ đã lên xe đi mất, thở một hơi ngao ngán rồi bắt đầu gọi xe tiễn các chị em xong còn chưa vội về. Trong người còn chút men, tuy không say nhưng rượu cũng chẳng nhẹ khiến Doãn Bạch Dương mệt mỏi chẳng có chút khí sắc nào. Lê đôi chân mệt mỏi vừa đi vừa ngắm cảnh đêm, nhiệt độ tháng 10 tuy mát mẻ, dễ chịu nhưng vào đêm lại có chút se lạnh. Trên người Doãn Bạch Dương cũng chỉ có một chiếc váy lụa dài đen mỏng manh, đôi vai trần điểm thêm hai sợi dây váy đen mảnh càng tôn lên làn da trắng nõn không chút tì vết kia khẽ run lên một chút. Đưa bàn tay ôm lấy cánh tay vuốt ve vài cái, Doãn Bạch Dương khẽ thở dài một hơi "hôm nay lại bỏ bữa nữa rồi, có chút đói". Nhìn thấy trước mặt không xa có một cửa hàng tiện lợi, Doãn Bạch Dương liền quyết định tiến tới đẩy cửa bước vào. Chọn bừa một chai nước khoáng, tiện tay lấy thêm một cái sandwich rồi ngồi bên cạnh cửa vừa ăn vừa ngắm xe cộ.-Sao chị lại ở đây, chẳng phải lúc chiều chị bảo hôm nay phải về nhà mẹ sao? Nghe giọng điệu vừa như hỏi vừa như trách vấn, Doãn Bạch Dương quay sang nhìn thì phát hiện Dạ Nguyệt đứng bên cạnh từ lúc nào. Doãn Bạch Dương nhớ ra chết rồi lúc chiều vì sợ bị làm phiền mà …
Tambiet…
Đọc đi rồi biết…
Hạ Vy và Chu Thành An là bạn bè thân thiết từ nhỏ. Hai đứa trẻ thân thiết đến mức đã từng tự chơi trò chơi hôn ước với nhau. Đến khi Hạ Vy 5 tuổi, cô cùng gia đình của mình chuyển lên Đại thành học tập và sinh sống. Ngày cô đi, Chu Thành An cũng không có mặt để tạm biệt cô lần cuối. Vì nhớ nhung người bạn thân thiết nhất của mình, cô bé Hạ Vy rất chăm chỉ viết thư, kể về cuộc sống của mình để gửi cho Chu Thành An. Ngược lại với Hạ Vy, từ khi cô đi, Chu Thành An khép mình hơn trước, tất cả các bức thư của Hạ Vy,cậu bé cũng không đáp lại một bức thư nào của cô. Mấy lần Hạ Vy về quê thì Chu Thành An cũng mất tăm mất tích chẳng thấy đâu. Cứ như thế, hai đứa trẻ từ thân thiết lại trở nên xa lạ.Chuyện bất ngờ là vào năm 16 tuổi, Hạ Vy đỗ vào một trường có tiếng cả nước tại quê nhà, cô cùng gia đình dọn về quê sinh sống và học tập. Tại nơi yên bình thế này, cô gặp lại Chu Thành An, anh cũng đỗ vào ngôi trường cấp ba mà cô sẽ theo học. Thậm chí hai người còn là hàng xóm của nhau.Thời gian dài tiếp xúc với Chu Thành An, Hạ Vy chợt nhận ra mình quan tâm anh hơn tất cả những người con trai khác. Cô cũng cảm thấy khó chịu và có phần hờn dỗi khi anh quá thân thiết với người con gái khác. Tại ngôi trường cấp ba này, họ cũng có những người bạn thân thiết, họ lập thành một nhóm. Nhóm nhỏ này cùng nhau trải qua bao nhiêu vui buồn, khó khăn, hạnh phúc trong khoảng thời gian cấp ba đẹp nhất. Họ cũng nhau trải qua những mùa hè khó quên, những kỉ niệm khó tìm lại. Thời gian cấp ba đẹp đẽ của họ cũng trôi qua. Nam…