Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vào một buổi đi săn cùng mọi người, Jeff đã gặp được một anh chàng đeo mặt nạ màu xanh và anh ta tên Eyeless Jack...Đây là tác phẩm đầu tay của tớ ạ , có gì mong mọi người ủng hộ.Có gì thì góp ý cho tớ ạ 🥹( Đừng đọc nếu không thích , vui lòng không đục thuyền ạ hoan hỉ ✨).…
với tư cách là bác sĩ nhân dân, chị xin được trân trọng thông báo rằng tim em đập nhanh không phải vì em yêu chị đâu mà có thể là do rối loạn nhịp tim và có nguy cơ dẫn đến đột quỵ đấy.…
những câu chuyện nhỏ, yên bình, không ngược, ngọt ngào-----------------nếu tình ta được so với một loại đàn thì sẽ là guitar. Đôi ta yên bình, nhẹ nhàng như giai điệu du dương êm tai của guitar.…
Cái này tớ viết từ 2017 rồi, hl là đương nhiên. Nhưng đây là wall của tớ, tớ tôn trọng các cậu, nên hãy tôn trọng tớ. Đừng văng phụ khoa lung tung, đừng chỉ tớ những cái tớ biết, lí do tớ để lại fic này là để xem tiến bộ của mình trong từng năm. Các cậu tôn trọng tớ, tớ tôn trọng các cậu.…
Khi còn nhỏ, Minjeong không nhớ chính xác khoảnh khắc đầu tiên mình bước lên sân băng. Em chỉ nhớ cảm giác khi lưỡi giày trượt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo, những bông tuyết nhân tạo lấp lánh dưới ánh đèn trần, và tiếng cười khúc khích của những đứa trẻ khác vang vọng khắp không gian.Lúc đó, em không biết mình giỏi đến mức nào. Chỉ đơn giản là mỗi khi huấn luyện viên hướng dẫn một động tác mới, em đều nắm bắt rất nhanh. Khi các bạn đồng trang lứa còn đang loay hoay với những bước cơ bản, em đã có thể thực hiện một cú xoay tròn hoàn hảo. Các cô chú trong sân tập thường dừng lại nhìn em, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên."Con bé đó có tố chất.""Nhìn xem, mới bao nhiêu tuổi mà đã làm được thế này?"..."Chị có bao giờ nghĩ, nếu em biến mất, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn không?"Khoảnh khắc ấy, thế giới của Jimin như sụp đổ.Cô mở to mắt nhìn Minjeong, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng như bị ai đó bóp nghẹt."Em vừa nói gì?"..."Ba mẹ không chấp nhận chuyện của hai đứa."Minjeong cứng người, tay em nắm lấy vạt áo của chính mình, cố gắng kiểm soát hơi thở."Con...""Đặc biệt là trong thời điểm này!"...Minjeong đứng giữa căn phòng tăm tối, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng trong tay.Bàn tay em siết chặt, những ngón tay lạnh buốt lướt qua bề mặt thô ráp của sợi dây. Sợi dây này em chắp và từ những miếng vải, độ chắc chắn của nó không chắc chắn nhưng em vẫn dùng nó. Trước đây, em chưa từng nghĩ đến chuyện này....Jimin bước chậm rãi đến trước tượng Chúa, rồi quỳ xuống.Cô làm dấu thánh giá, đ…
Sẽ ra sao khi hầu hết tất cả mọi người đều có tình cảm thật với Build sau hậu trường.Không áp đặt diễn cảnh của truyện lên người thật .OOC.- Yêu Build và mọi người nhiều.…
Sau khi chết đi Kim Minjeong mới biết, hóa ra người mình ghét nhất lại yêu mình nhất, người mình yêu nhất lại ghét mình nhất.Bị hại đến sống dở chết dở, chịu mọi đăng cay, mang theo phần uất, mang theo tuyệt vọng tự tử.Lần nữa mở mắt tỉnh dậy, có thể gặp lại người yêu thương mình, Kim Minjeong không thể nhắm mắt làm ngơ.Yu Jimin, cô ấy yêu tôi hơn sinh mệnh.Tác giả: auvuongnghi0308[Truyện này đã được tác giả cho phép cover]…
Không phải cái bệnh viện tâm thần nào cũng có thể chứa được một tên điên.Nhất là khi, hắn ta là Sát nhân huyền thoại...--------------------0o0-------------------- Author: Đại Phong Linh (Mèo'x Takumi)Rarting: 15+*Cảnh cáo: Không được phép đạo, cắp các kiểu. Không tự nhận là của mình. Không mang đi chỗ khác mà không có sự cho phép của tác giả. Truyện ở bất cứ trang nào ngoài Wattpad đều là ĐẠO.*Và các thí chủ có tâm thì khi đọc truyện đừng tiếc một like, cảm ơn các vị.…
Cuốn sách tổng hợp Creepypasta x Reader. Từ chương một đến chương hai mươi tư là của AlishaDaWofl, tôi không muốn bạn nhầm lẫn.Vậy thì bây giờ hãy bắt đầu câu chuyện của bạn nào !…
"Em nghe bảo chị có nhận phí bảo kê, vậy... chị có thể bảo vệ em được không?"Sau này, chỉ vì 1000 won nhàu nát, người ấy bên cạnh em 10 năm, đến cuối cùng vẫn ấp ôm lấy tờ giấy đã phủ đầy bùn đất-------------Rêu xanh mềm nằm dọc theo hai bên con đường nhỏ lát đá. Cuối đường là một ngôi nhà nhỏ hai tầng, bức tường cũ loang lổ đã được sửa chữa, quét sơn trắng sạch sẽ. Trước nhà là một cây hoa quế đang tỏa hương, không khí thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ.Em nghĩ mình đang mơ Minjeong ạ, bàn tay em cứ như vô thức chạm vào làn sương mỏng tênh vào buổi hừng đông của ngày hôm ấyThật sự không thể biết rõ đây là nơi bắt đầu, hay là nơi kết thúc.Chị... có về không?…