Ngục Tù
Nếu Thịnh Thiếu Du mang bầu lần thứ hai.…
Nếu Thịnh Thiếu Du mang bầu lần thứ hai.…
Kết thúc cũng chính là mở đầu đi?…
Đây là một câu chuyện cổ trang, lấy bối cảnh chính ở thời cổ đại xa xưa, khi vị vua của đất nước Leo đã đến tuổi xế chiều, cần người nối ngôi. Một cô gái từ thế giới hiện đại bỗng xuyên không về quá khứ. Cũng ngay chính lúc này, những vị hoàng tử cao quý đứng lên giành giật ngôi báu. Cuối cũng, vị hoàng tử nào sẽ giành được ngôi báu hay rơi vào tay giặc? Mời mọi người theo dõi câu chuyện!…
Bầu trời bao la ôm trọn lấy tất cả, nhưng vượt ra ngoài bầu trời đó là thiên hà mênh mông"Cậu không cần nghĩ ngợi đắng đo gì cả, Tsuna. Nếu cậu muốn, tớ sẽ giúp cậu bằng bất cứ giá nào"Lưu ý: Truyện có thể sẽ hơi giống nồi lẩu thập cẩm một chút nhưng vẫn sẽ tập trung trọng tâm vào KHRTruyện không ship OC x Char…
Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nghe nói: Đạo nào cũng tốt. Mặc dù vậy, nhưng chỉ có Phật giáo lại được một vinh danh vô cùng cao quý là giải thưởng "Tôn giáo tốt nhất thế giới". Đạo Phật có xứng đáng được tất cả các vị lãnh đạo tôn giáo khác bao gồm Thiên Chúa, Tin Lành, Do thái, Hồi giáo .... bầu chọn như thế không; điểm ưu việt nào để có được danh hiệu cao quý đó?…
Trong bóng tối không lối thoát, Như Trang chỉ còn đôi tay lần tìm hi vọng mong manh. Tình yêu đến như ngọn lửa nhỏ, thắp sáng một đời tăm tối, rồi vụt tắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi hạnh phúc hóa thành tro tàn, cô lặng lẽ bước vào hoàng hôn cuối cùng, mang theo ký ức không bao giờ trở lại.…
Cậu như chú bướm còn anh là nhành hoa. Chạm được nhau trong giấy lát rồi lại vội lìa xa.Cậu là vì sao sáng trên bầu trời bao la. Anh là kẻ cô độc giữa chốn đông người qua.Anh là một vết sẹo khắc sâu vào tim cậu. Cậu là nỗi nhớ nhung làm tim anh đau nhói.Chúng ta là một mối tình. Có bắt đầu, nhưng không bao giờ kết thúc.Tình yêu ta vẫn mãi trường tồn dù một trong hai chẳng còn ở lại.Tình yêu này là ngọn lửa đời ta, cháy bỏng và nhiệt huyết.…
Tên truyện : Chờ anh đến vào một ngày đầy nắngTác giả : Vân TangCố Miểu không biết từ khi nào mình thích Lục Bắc Dã. Anh giống như một vì sao sáng trên bầu trời đêm, cô ao ước, si mê, nhưng cũng chỉ có thể ngắm nhìn mà không cách nào với tới.Cố Miểu càng không biết Lục Bắc Vũ luôn theo sau mình từ bào giờ, mọi khó khăn, khổ cực, buồn vui đắng ngọt đều chỉ có một cái tên" Lục Bắc Vũ"." Tiến sĩ Cố, chị lại mất tập trung rồi." Lục Bắc Vũ vứt điếu thuốc trong tay, kéo khẩu trang chỉ để lộ cặp mắt đào hoa hơi híp lại nhìn Cố Miểu.…
Đào Khánh Y từ nhỏ đã luôn mang trong mình những suy nghĩ mơ mộng. Năm cô tròn 17 thì thích thầm Trần Huân Bảo, ngày đêm tương tư cậu bạn cùng lớp, cố gắng kéo gần khoảng cách cả hai. Đến một ngày bầu trời nắng đẹp, không khí dịu êm, cô chọn một chỗ thật đẹp đẽ để tỏ tình, tiếc thay cậu lại không có tình cảm với cô, thế nên liền từ chối. Sau hôm ấy, mối quan hệ của hai bạn trẻ có phần gượng ngùng, Đào Khánh Y phải làm sao đây? Liệu cô có từ bỏ tình cảm của mình...…
🌌 Tên truyện : "Con trai tôi là nhân vật phản diện!"🌌 Tác giả : Hannah.🌌 Tình trạng : Đang tiến hành.🌌 Thể loại : Lãng mạn, xuyên không, sủng🌌 Nội dung : Anna là nữ giám đốc 45 tuổi của một tập đoàn nổi tiếng ở Việt Nam. Vì bị nhân tình của chồng đẩy xuống nước nên xuyên không vào cuốn tiểu thuyết trên mạng có tên là "Nhật kí của Amarente". Vừa xuyên không, con trai của cô lại nhân vật phản diện chính của cuốn tiểu thuyết! Rồi cô gặp phải tình cảnh Patrick de Faber - người chồng hiện tại của mình dẫn người tình của anh ta - Aurelia Bauer cùng con trai của họ - Frederick đến sống tại dinh thự nam tước ngay trong ngày đầu xuyên không! Diễn biến câu chuyện này rồi sẽ ra sao?🌌 Đừng up nơi khác khi ko ghi nguồn "Vũ Tịnh Khuê" và hỏi ý kiến của mình.🌌 Mong mọi người ủng hộ truyện. Mình viết còn non tay mong mọi người cho nhận xét chân thành để truyện cùa mình ngày càng hoàn thiện hơn.…
Lời mở đầuBước chân dồn dập, ta lôi kéo hắn tay, nơi nơi tìm kiếm tránh thân chỗ. Ở nồng đậm rừng cây đi nhanh, rốt cuộc nhìn đến một chỗ phòng ốc, hắn trong mắt phảng phất tràn ra quang, tay run đến càng thêm lợi hại, chần chờ nửa giây, chúng ta vẫn là đi vào, chúng ta cũng không còn có ra tới.Quỷ sơn lấy mạng √Ta: Chúng ta khi nào ở bên nhau? Nói tốt cả đời huynh đệ?Hắc hóa nhân thê thụ ( Cao Kỳ ): Ở Viên trên núi khi, ngươi sợ hãi đến run bần bật, phi ôm ta không buông tay.( nhỏ giọng bb lừa gạt ngươi, dù sao ngươi đã quên. )Dân quốc kỳ ngộ ingTa: Ta chỉ nghĩ làm tiền.Dính người chiếm hữu dục cường thụ ( Lý Diêm Thụy ): Ta siêu có tiền.Ta: Cái này mộ chủ nhân hảo có tiền a.Chờ đợi ngàn năm si tình thụ ( Viên Vụ Nguyên ): Bệ hạ, ngài như thế nào đào chính mình mộ???Loạn thế xưng báTa: Ngô dục xưng vương! ( nội tâm cuồng phun tào ta thật cường. )Trung thành và tận tâm tướng quân thụ ( Viên Vụ Nguyên ): Dưới bầu trời này, đất nào mà không phải là đất của Thiên tử. Ở trên đất này, dân nào mà không phải là dân của Thiên tử.Ghi chú ~ ngôi thứ nhất chủ công, thụ sủng công vănThụ từ cổ đại vẫn luôn đang đợi công thẳng đến hiện đại, công tự nhiên chết già sau từ hiện đại xuyên đến dân quốc lại đến cổ đại, mỗi cái thế giới có mặt khác thụ, bất quá mỗi cái thế giới công chỉ biết cùng một người ở bên nhau, không nhất định là chính quy thụ ngao.Tag: Linh dị thần quái khủng bốTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ta ┃ vai phụ: Viên Vụ Nguyên, Cao Kỳ, Lý Diêm Thụy ┃ cái khác:…
" Ta xin lỗi , ta không thể cùng nàng ngắm giang sơn " Câu nói ấy được nói ra từ miệng của người ta không bao giờ quên được." Đừng sợ , nàng còn ta , nam nhân ấy không để nàng trong lòng , đó là điều hối tiếc của cả đời hắn " Người ta nợ chữ tình đã ôn nhu nói như vậy với ta." Chỉ cần nàng hạnh phúc , không có nàng ta vẫn không sao " Người ta mắc nợ cả đời buông câu nói đau lòng nhất của hắn để làm ta an tâm.----Author : Thảo VyNhân Vật là của Chieko Hosokawa và Fumin , còn nội dung là của tôiĐừng mang truyện đi đâu khi chưa có sự CHO PHÉP của tôi.…
F6 Tân Ninh - "Chúng tôi lớn lên giữa những tòa nhà kính và ước mơ trong trẻo như bầu trời sau cơn mưa."- Ngô Hạ Du: Tinh nghịch, tươi sáng, có chút nổi loạn- Lâm Kỳ Nguyên: Cá tính, hài hước, đôi khi hơi "khùng"• Triệu Nguyệt Linh: Hơi mộng mơ, tin vào những điều nhỏ bé• Lý Trình Dương: Trầm ổn, thông minh, học giỏi.* Trương Tuân Hạo: Có chí tiến thủ, đáng tin cậy* Hoàng Tịnh Yên: Trầm tính, hay viết lách, thích sự yên tĩnh…
williamest - niên hạ - socola vườn trườngoocintro:thành viên clb bơi lội - tiên cá xinh đẹp của f4 - est supha vốn là người không tin vào tình yêu.vậy thì ai đó làm ơn giải thích cho 3 người còn lại f4 "sủi ma lơi" là tại sao ảnh lại xuất hiện ở chùa với tấm bùa cầu tình duyên trên tay được không ạ?…
Thể loại: Thâm tình trung khuyển công & Mặt trời nhỏ thụ. (Thẩm Kỳ Hựu (Cố Niệm An)xTống Nguyên). 1. 1v1, sc, HE2. Hỗ sủng, chữa lànhVăn án: "Cậu Tống, đừng lo lắng, tôi chỉ là rất thích giọng nói của cậu mà thôi."Mọi người đều nghĩ Tống Nguyên là chim hoàng yến bị kẻ điên Cố Niệm An giam cầm. Chỉ có mình cậu biết, người này mỗi đêm đều an giấc trong tiếng hát của cậu, khuôn mặt hắn chưa từng có một chút hung dữ hay nham hiểm nào. Bọn họ là tri âm, là bạn thân.Ba năm sau Cố Niệm An mất vì bệnh tật, Tống Nguyên vừa mở mắt đã quay trở về mười năm trước.Mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, cậu phải bảo vệ thật tốt cho người nhà của mình, và phải tìm lại Cố tiên sinh - người dịu dàng nhất trên đời này.Thanh niên mặc quần áo cũ kỹ, yên lặng ít nói. Cả người anh u ám giống như một dòng suối khô cạn.Trong con ngõ nhỏ dơ bẩn rách nát anh nhìn xuống thiếu niên xinh đẹp hoàn toàn không ăn khớp với nơi này, trong lòng lần đầu tiên gợn sóng.Vẻ mặt Tống Nguyên nghiêm túc nói: "Bởi vì em muốn anh sống lâu trăm tuổi."Thẩm Kỳ Hựu giấu đi sự độc chiếm và cố chấp điên cuồng trong ánh mắt, giọng nói khàn khàn."Vậy em phải ở bên anh."Thiên trường địa cửu đến lúc bạc đầu.Anh cô độc đi trong bóng tối nhiều năm, rốt cuộc có một ngày anh có thể bắt lấy ánh mặt trời của riêng anh.Ở thế gian nhàm chán này có em bầu bạn mới không uổng phí kiếp này.Quy tắc nhỏ xíu xiu:- Do not re-up and do not change ver (Không re-up và chuyển ver chuyện dưới bắt kỳ hình thức nào.- Only posted at @yyz08240311 wattpat and truyenHD Bé c…
_Đúng là tôi và em rất hạnh phúc, nhưng tôi có bảo vệ em thật kĩ như nào thì cũng không thể bảo vệ em khỏi tay của thần chết. Em ra đi để lại tôi nỗi thương nhớ không nguôi. Đứng nhìn mộ phần của em nước mắt tôi vô thức rơi trên khuôn mặt. Nhìn lên bầu trời, thấy có vẻ sắp mưa rồi, bây giờ tôi xin kiếu ba lạy biếu cố nhân, sau đó quay gót ra đi. Để lại cho em một bó hoa hồng trắng cùng với hoa cúc trắng còn nhét một tờ giấy nhỏ bên trong đó, mong em ở thế giới bên kia sẽ có thể đọc được nó._Đây là một tác phẩm của một người có văn phong bình thường, Vì đây là tác phẩm đầu tay nên truyện không được hay, tác giả vẫn sẽ cố gắng rèn luyện con chữ của mình để tác phẩm của mình ngày càng hay hơn, cũng mong rằng tác phẩm sẽ được nhiều người biết đến. Nếu có gì không ổn, mong được góp ý.Tác giả: gemusservi(gl), YnGia43thể loại truyện: phiêu lưu, ngẫu nhiên, hư cấuviết theo ngôi kể thứ nhấttác giả xây dựng nhân vật Nhàn(nhân vật chính) là một người nhàm chán, ông không chú ý nhiều đến những việc xung quanh, tính tình thất thường, cảm xúc khó đoán. Ông là người thích hành động hơn là lời nói. Thuộc kiểu người suy nghĩ nhiều, thích suy nghĩ những thứ không đâu nhưng nói không với những kiểu suy nghĩ hường phấn, thứ ông suy nghĩ nhiều nhất chính là em.LƯU Ý: nội dung truyện và nhân vật trong truyện chỉ nằm trong trí tưởng của tác giả, tất cả chỉ là hư cấu. Nếu có bất cứ tình tiết nào đã thực sự xảy ra ngoài đời thật thì chỉ là sự trùng hợp…
Diệp Châu Anh - cô gái 17 tuổi lười học, mê ngủ, tinh nghịch nhưng tốt bụng - vô tình "gây họa" khiến Ôn Vãn Nam, học bá lạnh lùng, phải dọn lại bài kiểm tra bị ướt. Tưởng cậu sẽ tức, ai ngờ Vãn Nam lại bình tĩnh nhận lỗi thay, mở đầu cho một mối quan hệ đầy bất ngờ.Từ hôm đó, hai người bị ép học chung. Những buổi học ở thư viện trở thành chuỗi ngày vừa ồn ào, vừa hài hước: Châu Anh thì làm rơi bút, làm đổ snack, ngủ gật; còn Vãn Nam thì kiên nhẫn, tỉ mỉ giảng bài. Giữa những trang sách, cả hai dần nảy sinh cảm xúc nhẹ nhàng: vài ánh mắt vụng trộm, vài lần chạm tay ngại ngùng, vài nụ cười khiến tim rung lên khác lạ.Tuổi 17 của họ ngọt ngào, hồn nhiên, đầy tiếng cười. Cho đến một ngày, Vãn Nam phát hiện mình mắc ung thư giai đoạn cuối. Cậu chọn giấu tất cả, sợ Châu Anh đau lòng. Nhưng việc cậu lạnh nhạt dần, né tránh dần chỉ khiến cô càng lo lắng và tổn thương.Khi sự thật bị phơi bày, Châu Anh như sụp đổ. Cô không tin người con trai từng luôn bên mình mỗi chiều dưới mái trường lại sắp rời xa mãi mãi. Dù đau đến nghẹt thở, cô vẫn quyết định ở bên cậu đến cuối cùng.Hai người cùng nhau tạo nên những ký ức cuối: đi dạo, ăn kem, ngắm hoàng hôn, chụp ảnh, cười và khóc. Vãn Nam nói rằng tuổi 17 của cậu trở nên đẹp nhất chỉ vì có cô.Đến ngày cuối, cậu ra đi bình yên, mang theo nụ cười và những lời chưa kịp nói hết. Châu Anh ôm chặt ký ức về cậu suốt đời - đẹp đẽ nhưng đau đớn, ngọt ngào mà đầy luyến tiếc.Cuối truyện, cô nhìn lên bầu trời, khóc và thì thầm:"Kiếp sau... chúng ta g…
Phía sau bụi phấn là bình yên, hay là những rung động trái ngang mà lý trí không thể kiểm soát?Han Hyeongjun - người thầy giáo luôn giữ mình trong khuôn phép.Oh Seungmin - cậu học trò sẵn sàng đối đầu với cả thế giới để bảo vệ người mình yêu."Đừng vì sợ mất thầy mà bỏ lỡ cả bầu trời ngoài kia. Chỉ cần em quay lại, thầy vẫn sẽ ở đây."Một câu chuyện về sự cứu rỗi, trưởng thành và cái kết ngọt ngào cho những ai dám đi ngược chiều định kiến._____Warning: Truyện lấy bối cảnh học đường, sư đồ luyến (thầy trò). Nội dung được xây dựng dựa trên sự tôn trọng dành cho ngành giáo dục và sự trưởng thành của nhân vật. Cân nhắc trước khi xem.Bản quyền: Đây là truyện gốc (Original). Nghiêm cấm sao chép hay chuyển ver dưới mọi hình thức nếu không có sự đồng ý của tác giả.…
trương gia nguyên hứa với trời thề với đất rằng không đội trời chung với châu kha vũ.châu kha vũ thắp nến cầu nguyện không cần thở chung bầu không khí với trương gia nguyên."mối quan hệ của em với mọi người đều rất tốt, trừ tên rắm thúi trương gia nguyên nhi!""bủm bủm bủm"…
Obito trọng sinh rồi --Vẫn là căn hầm trú ẩn quen thuộc, vẫn là bầu không khí âm u ấy, mọi thứ đều giống hệt trong ký ức, và còn có cả... bóng dáng Hokage Đệ Nhất đang thong dong tưới hoa?Khoan đã, hình như có gì đó sai sai ở đây thì phải?Uchiha Madara lão tổ tông to đùng của tôi đâu rồi?Senju Hashirama: "Không sai, ta chính là Madara đây."Obito: "Cảm ơn ông nhé, Madara. Còn tôi là Kakashi."Gặp quỷ thật rồi, nơi này nhất định là thế giới Tsukuyomi!!!Tác giả : Bắc Dã Hành Chu Nguồn : wikidichTình trạng: 88/88 __________________________________________…