Yêu Anh lần nữa, được không?
Ủng hộ mình nhé!…
Ủng hộ mình nhé!…
Tôi xuất thân từ một gia đình... không giàu có. Nhưng mọi thứ đối tôi đều không quan trọng. Tôi biết chấp nhận hoàn cảnh, tôi vô tư, tôi lạc quan, tôi ngốc nghếch. Còn anh, một con người hoàn hảo, đặc biệt, khá là thông minh và khác xa với tôi. Như trời cao đã sắp đặt. Tôi và anh quen biết nhau trong một ngôi trường mang tên "Technical Secondary School". Một nơi giáo dục lớn bậc nhất ở Việt Nam, nơi dạy cho những con nhà quý tộc. Thế nhưng, tôi không biết phải chăng mình nhờ may mắn, lại được nhà trường cho nhận phần học bổng có giá trị vô cùng to lớn. Ngày đầu tiên tôi bước chân đến đây, có quá nhiều thứ để tôi phải suy nghĩ..... Chính nơi này, nơi đã thay đổi cuộc đời tôi vào năm ấy.P/S: Lần đầu viết truyện, có gì các bạn cứ góp ý nhé!! Để mình còn cố gắng sửa đổi.☺☺☺…
Lần đầu tiên cậu mở mắt, thứ đầu tiên hiện ra trước mắt không phải là hình ảnh bố mẹ mà là hình ảnh bầu trời ban đêm.Cậu chả nhớ gì, bố mẹ, bạn bè, gia đình, một chút cũng không.Thế rồi cậu cứ lang thang để tiếp tục sống,có gì ăn được thì ăn.Cho đến một buổi tối, cậu gặp một người phụ nữ, người sẽ thay đổi cuộc đời cậu mãi mãi.Cậu đi theo cô mà không biết mình đang gánh trên vai một sứ mệnh vô cùng to lớn mà chính bản thân cậu cũng không biết.…
Một căn nhà cháy rụi.Và một kẻ giết người... không hề chạy trốn.Hắn đứng đó, khóc.Bình thản..."Vết máu không phải của nạn nhân""Anh bt điều đó đúng không?"Có những kẻ sinh ra để mang lại tiếng cười.Và cũng có những kẻ... chưa từng được phép cười.Một vụ án.Một kẻ sát nhân với ánh mắt bình thản đến đáng sợ.Một câu hỏi kỳ lạ về "những chú hề".Khi từng lớp sự thật dần được bóc tách, viên cảnh sát trẻ mới nhận ra-thứ anh đang đối mặt không chỉ là tội ác...mà là một con người đã bị bóp méo đến tận cùng.Rốt cuộc, ai mới là kẻ đang cười?Và ai... mới thực sự là con rối?…
Quản lý cấp cao của Mafia Cảng có mối quan hệ bí mật với thành viên cấp thấp!? Tin nóng hổi vừa thổi vừa xơi đây!…