Tình trong ngực và đất nước trên vai
Hiện thực văn, tình yêu quê hương đất nước, nam quân nhân x nữ nhà văn.…
Hiện thực văn, tình yêu quê hương đất nước, nam quân nhân x nữ nhà văn.…
Nguyên tác: Mặc Hương Đồng Khứu.CP: Lam Hi Thần _ Giang Vãn Ngâm.Phần ngoại truyện riêng của ĐN "Bất tri tâm".Chỉ vì Giang tông chủ trong ĐN "Bất tri tâm" vẫn chưa được lên sóng nên ta viết nhảm vài câu... Cốt truyện không mới. Ngôn từ nội dung có thể chưa được chăm chút cẩn thận... Coi như là quà mừng Quốc Khánh và trung thu sớm đi. Nếu có gì sai sót mong mọi người thông cảm.Truyện chỉ đăng trên wattpad. Vui lòng không bê đi nơi khác. Vì các tác giả trên cộng đồng wattpad nói chung và bản thân ta nói riêng. Hy vọng các bạn tìm đọc truyện trên trang chính chủ của tác giả, không đọc trên các trang REUP. "...- Thiên Đế, vì cớ gì thần tiên lại không được vấn vương tình ái? Ta cứu y không bị tan biến là sai sao? Hay chỉ vì ta với y cùng là thân nam tử?... - Có gì không đúng? Ái tình không đúng hay cứu người không đúng? Cây cối, hoa cỏ, chim chóc, động vật đều có tình. Thần tiên thì sao? Không tình không cảm thì cũng chỉ giống đất đá vô linh. Vì nguyên tắc này biết bao tiên nhân khổ sở? Chẳng phải không bằng một thường nhân được yêu được hận. Y là nam tử nhưng tâm y trao ta, tâm ta gửi y có gì sai trái. Chỉ vì cái Thiên điều chó chết kia mà mỗi người một ngả...."…
Tịnh Kì ở quán rượu gặp được anh, vừa gặp lần đầu đã bị vẻ đẹp trai của anh thu hút. Cô tự tin vào sắc đẹp của mình, cầm ly rượu đến làm quen với anh. Ai ngờ anh một cái liếc mắt cũng không nhìn cô, coi cô là không khí. Lần đầu tiên cô bị coi thường như vậy, mọi lần đều là người khác đến làm quen với cô, anh là người đầu tiên cô chủ động. Tịnh Kì nuốt không trôi nổi cục tức này, quyết theo đuổi anh sau đó đá anh cho bõ tức. ______Viết vì sở thích, viết còn non tay, nếu cảm thấy không thích đọc có thể bỏ qua...Cmt góp ý mình rất vui, nhưng cmt bằng lời lẽ thô tục mình cho out luôn nhé🙂Truyện do mình tự viết, mong các bạn tôn trọng không mang đi bất cứ đâu. Xin cảm ơn....…
nơi đây sẽ lưu giữ giúp tớ những ca từ,bài nhạc mà tớ thấy hay , tâm đắc và tớ cũng muốn chia sẽ với các cậu những thứ mà tớ yêu thích…
Tác giả: Lopuvvyta (Nhi) Tình trạng: ongoing... - - - - -LƯU Ý:Truyện này gắn mắc 17+Vui lòng đợi đủ tuổi rồi đọcCó yếu tố BL (tình trai) nên ai ko thích thể loại này thì click back gấp ạ- - - - - • Nội dung truyện mình lấy ý tưởng từ một mẩu truyện ma của anh Chu Hoài Bảo (mình quên là tập mấy rồi, ai nhớ thì cmt cho mình biết nha) và sau đó viết lại theo suy nghĩ của mình NÊN CÁC BẠN VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI ĐÂU NHÉ ! • XIN ĐỪNG XÚC PHẠM BẤT KÌ NHÂN VẬT NÀO TRONG TRUYỆN !!!. . . "Xin cảm ơn! Chúc mng đọc truyện vui vẻ!"__________Ra đời: 9/10/2021Yên nghỉ: ...…
Tên tác phẩm: Cõng BOSS đến cuối cùng.Tác giả: Tam Thiên Lưu Ly.Thể loại: tận thế, dị năng.Độ dài: 154 chương (hoàn cv)Editor: Sulli (1-59) & Hồ Ly (60 - hết)Tốc độ: Sẽ post từ C1-C59, sau đó 1c/1 tuần.…
cặp chính :0309cặp phụ :0421,0608,0519,1422,...*Truyện hư cấu ko có thật đâu nha mn *…
"Em này! Chẳng ai muốn phải rời đi khỏi thế gian này đâu, anh tin rằng em cũng vậy, họ không muốn phải chết. Họ chỉ muốn ngừng lại nỗi đau ấy thôi!" "Nhưng mà anh ơi, nỗi đau này lớn quá! Nó lớn đến mức che đi cả ánh nhìn của họ, khiến họ chẳng thấy con đường nào để bước tiếp nữa, ..." ..."Từ khi gặp em, anh đã mong cầu rằng khi chết đi, anh sẽ làm ngôi sao, làm những vì tinh tú trên trời cao kia." "Anh muốn ngắm nhìn thế giới như vậy hửm? Ha, đừng nói là ở trên cao kia anh sẽ tìm em đó chứ?" "Anh không tìm em." "Tại sao?" "Anh không muốn tìm em, anh không muốn chứng kiến em đau khổ nữa, bởi lẽ, ..." "Anh sao vậy?" "Anh sẽ làm vì sao sáng, anh sẽ soi đường cho em đi đúng hướng, em nhất định phải thật hạnh phúc, anh không muốn em ngày ngày cứ đắm mình mãi vào những cơn đau đến chết đi sống lại như thế này. Mỗi bước chân của em, hãy tự tin bước, anh sẽ là lối về của em."…
Có những bài toán không lời giải.Có những người bước vào đời nhau, để lại một giới hạn - không xác định.Đây là câu chuyện của Vinh, với biệt danh EzLuv - một thằng con trai "dễ yêu", hay mơ mộng - và Hân - một cô gái giỏi Toán, lạnh lùng nhưng có ánh mắt làm người ta nhớ mãi. Họ gặp nhau trong lớp ôn thi chuyên, cùng nhau bước qua những con số, bài kiểm tra, buổi thi thử... và những giới hạn mơ hồ giữa tình bạn, tình yêu và chính mình."Toán, Tim và Cậu" không chỉ là một câu chuyện tuổi học trò, mà còn là lời thì thầm về những điều không ai dạy:Yêu như thế nào cho vừa đủ, và rời đi khi nào cho không muộn.Có những người đi ngang qua thanh xuân ta như một biến số,Để rồi mãi mãi nằm trong miền nhớ,Dù không còn thuộc về hàm số nào trong đời nữa...…
Sau mỗi mùa nước đi qua, cánh đồng trở lại yên lặng. Nhưng trong sự yên lặng ấy là ký ức, là tình thân, và những điều con người chưa kịp nói thành lời…
lại một fanfic của cặp đôi Dekinobi của ad, mong rằng mọi người cũng sẽ yêu thích nó như bộ đầu tiên…
Những câu chuyện nhỏ, vụn vặt chất chứa hình hài nỗi nhớ, vương vấn nỗi đau. Sẽ có những câu chuyện mang màu sắc u ám, cũng có câu chuyện tìm được ánh sáng chữa lành. Nửa đêm - thời khắc mà người ta lột trăm nghìn lớp mặt nạ và sống thật với chính mình. • Tác giả: Vô Thanh • Tình trạng: Mỗi ngày lết một chútChú ý: Đây là tản văn, không phải truyện kinh dị kể lúc nửa đêm đâu._______________________________Tôi đắm chìm vào nhân vật, lại một lần nữa tìm thấy chính mình. Hy vọng từ bóng tối vô cùng vô tận ấy, bạn sẽ thấy ánh sáng của cuộc đời mình.…
" Nếu nhân sinh có một điều ước tôi chỉ ước trở về là tôi của hai năm trước, cuộc đời tôi sẽ không hiện hữu một Tô Thụy khiến tôi yêu, yêu đến thương tâm " . Tôi nghẹn ngào thốt lên từng câu chữ Tô Thụy đáy lòng như đang rơi vào vực thẳm, trái tim hắn đang rỉ máu đau đến khó tả. Khuôn mặt anh tuấn giờ đây hiện rõ vẻ đau khổ nụ cười nhạt đến lạnh lùng " Thì ra cũng có một ngày, Sở Tiêu Dao ta xem như bảo bối đã trưởng thành mất rồi, đúng là cuộc đời này Tô Thụy ta có lỗi với hai mẹ con nàng nhưng nàng phải nhớ Tô Thụy ta chưa từng phụ nàng " . Nước mắt tôi rơi xuống như vỡ òa mọi cảm xúc chết lặng trong câu nói của hắn rồi lạnh nhạt bỏ lại một câu " Nếu nhớ ta thì hai năm trước ngươi đã không từ bỏ mẹ con ta. Sở Tiêu Dao tôi đã chết từ hai năm trước !! " .…
Tác giả: 娓娓Nguồn: LofterNhân sinh nhất khổ là cái gì? Là không bỏ xuống được sao? Nhân sinh nhất khổ, là luyến tiếc. Nếu có thể bỏ được, còn có cái gì không bỏ xuống được? Thế giới vô biên, phồn hoa như mộng, chung quy không thắng nổi tĩnh thủy lưu thâm một đời Trường An. May mà vòng đi vòng lại, năm tháng y nguyên như cũ, cuối cùng là nhân gian đáng giá.…
Sumanica là một thế giới kỳ ảo nơi những hòn đảo bay lơ lửng giữa trời, rừng sâu ẩn chứa phép thuật và những thành phố cổ đại bị lãng quên dưới lớp bụi thời gian. Tại đây, những con người trẻ tuổi bắt đầu hành trình phiêu lưu, khám phá những bí mật bị chôn vùi và đối mặt với những thử thách chưa ai từng vượt qua.Họ không đơn độc. Bên cạnh họ là những tộc người lùn cần cù, tộc bò sát bí ẩn, và vô số sinh vật kỳ lạ, tất cả cùng góp phần tạo nên một thế giới vừa rực rỡ vừa nguy hiểm. Trên con đường ấy, phép thuật và kiếm thuật giao tranh, trí tuệ và lòng dũng cảm va chạm, còn tình bạn, sự thấu hiểu và những rung động tuổi trẻ len lỏi giữa muôn vàn hiểm nguy.Sumanica không chỉ là nơi để chiến đấu hay chinh phục, mà còn là nơi để tìm kiếm bản thân và quyết định tương lai của cả thế giới. Và câu chuyện ấy - chỉ thực sự bắt đầu khi người đọc cùng bước vào.…
Ủng hộ cho mk nhé…
Nơi Huyên viết những cái đoản văn linh ta linh tinh.Note: một chương là trọn một truyện, chỉ đăng duy nhất trên Wattpad.…
Con người đôi khi thật buồn cười.Chuyện vui thì dễ quên, mà chuyện buồn thì lại dễ nhớ.Con người thật buồn cười.Người yêu mình thì lại không bao giờ biết trân trọng. Nhưng lại luôn đuổi theo những gì không có được.Càng lớn lên, yêu cầu với cuộc sống lại càng giảm xuống.Này. Ai đó. Còn nhớ không. Hồi nhỏ bé tý tẹo ấy. Lúc còn khoác trên mình những bộ váy công chúa xinh đẹp, ai cũng ước mong có một hoàng tử của riêng mình, yêu chỉ riêng mỗi mình thôi. Luôn chạy theo những phù du, chạy theo ai đó không yêu mình mà bỏ quên những gì đằng sau. Bạn đã bao giờ tự hỏi mình câu đó chưa?…
Trong cuộc sống này không một ai là người hoàn hảo. Thế nên ta cần phải tạo nên sự khác biệt. Bởi trong một rừng hoa chúng ta cần phải có một sức hút khác biệt về mùi hương và sắc diện thì bông hoa đó mới nổi bật lên được.…
Nàng là một cô hầu gái riêng của nhà Ninh Gia , một cô nàng hiền lành nhưng rất khó tính. Còn cô là con gái cưng của nhà Ninh Gia. Cô là tương lai của cả gia tộc nhà họ Ninh. Nàng vào Ninh Gia với một mục đích duy nhất đó chính là trả thù cho gia đình.Thật ra, cách đây 10 năm gia đình nhà Ninh Gia đã không nương tay giết họ. Lúc ấy, nàng chỉ mới 16 tuổi, em gái nàng thì 15 tuổi. Gia đình nàng là một gia đình người rắn có nhiệm vụ bảo vệ số kho báu của vị thần rắn kia.Trước đó, gia đình họ Ninh nghèo khó vô cùng. Khi biết về số kho báu vô hạn kia thì đã không ngừng tìm cách cướp lấy. Cuối cùng, vào một hôm trăng tròn nàng và gia đình đang làm lễ tại đền thờ thì bị bọn họ tấn công. Dựa vào ngày trăng tròn, người rắn không thể dùng pháp thuật đánh trả được. Trong lúc gấp rút, nàng kéo tay em gái mình chạy trốn khỏi đền thờ. Ngày hôm sau, trở lại thì thấy xác những người thân yêu nhất của mình chết rất thảm. Dưới đáy mắt của ba mẹ nàng chính là những kẻ giết họ.Sau khi kiểm tra lại thì phát hiện không thấy cháu gái nàng đâu cả. Tối ngày hôm ấy cứ nghĩ là bọn họ sẽ không đến nữa nhưng họ vẫn tìm đến. Nàng đang làm lễ siêu thoát cho anh chị và ba mẹ nàng thì bọn họ kéo nhau bước tới và chiến đấu với nàng. Nàng bị thương rất nặng rồi ngất đi , bọn họ nghĩ nàng đã chết nên không quan tâm mà tìm đến chỗ em gái nàng , cố gắng cưỡng bức em ấy nhưng không được nên đã bắt cóc mang đi. Sau khi sức khỏe đã hồi phục nàng đã bắt đầu lên kế hoạch trả thù nhà Ninh Gia. Nàng bắt đầu vào Ninh Gi…