Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
vào một đêm khuya thanh vắng, có con mèo hoang vô tình lạc vào một ngôi nhà nhưng không ngờ lại lạc nhầm vào tim chủ nhà. từ đó con mèo hoang được chủ nhà cưng nựng hơn cả báu vật.---truyện này là truyện đầu tay của mình khi mới biết đến wattpad nên còn rất nhiều thiếu sót về văn phong và logic của cốt truyện. mong mọi người thông cảm và hãy đọc với tâm thái thoải mái, đừng quá gay gắt. cám ơn mọi người.…
Chỉ tình yêu đơn giản, chung tình mới có thể đưa hai con người đến với nhau. Một cô gái mới chỉ bắt đầu thanh xuân đã phải cưới chồng, một chàng trai sự nghiệp đang dang dở thì phải cưới một cô bé nhỏ hơn mình 5 tuổi. Liệu tình yêu ấy sẽ hạnh phúc chứ?…
- Phó chủ tịch, tôi muốn thôi việc.Mark đã nói thế đấy trong buổi hẹn ăn tối đột xuất ngay hôm đó với Haechan. Ý định giải thoát bản thân đầy cao cả: + Bước 1: Xin thôi việc…
Số chương: 146 chươngTình trạng: hoàn edit, chưa betaTag: nghiệp giới tinh anh, đàn ông trưởng thành x phụ nữ từng trải, chênh lệch 10 tuổi, chuyện tình của nam nữ chính kéo dài qua nhiều năm, kết thúc HE.Bìa: Hổ GiấyVăn án:Người mới đi làm x Nam tổng tàiQuản lý chuỗi cung ứng x Ông chủ công ty công nghệHành trình thăng tiến trong sự nghiệp của Lương Phi từ 23 đến 35 tuổi từ nhân viên tuyến đầu trở thành cấp cao trong giới công sở.Trong buổi tiệc chia tay khi nghỉ việc, ông chủ tìm đến Lương Phi.Lương Phi nhìn anh ta và hỏi: "Chu Tổng, có chuyện gì sao?"Chu Bạc Ngôn chỉ nói hai chữ: "Hẹn hò."Lương Phi tròn mắt: "Không phải chúng ta đã nói rõ là đôi bên cùng có lợi rồi sao? Anh say rồi à?"Chu Bạc Ngôn đáp: "Trước khi em nghĩ xong, anh cũng không ngại tạo cho cô gái nhỏ một chút ảo tưởng về tình yêu lãng mạn."Lương Phi nói: "Anh chắc là muốn tạo ảo tưởng tình yêu lãng mạn, chứ không phải cho tôi thấy lòng người hiểm ác đấy chứ?"Chu Bạc Ngôn bật cười: "Sao có thể? Anh đâu thô tục đến thế."Lương Phi nhướng mày đánh giá anh: "Ồ, lạt mềm buộc chặt à? Anh đều dùng cách đó để chơi đùa lòng người sao?"Chu Bạc Ngôn không phủ nhận: "Nếu không thì em nghĩ dựa vào gì mà công ty anh có thể lớn mạnh như thế?"TRUYỆN ĐÃ MUA RAW ỦNG HỘ TÁC GIẢ…
Nếu cuộc đời là một bộ phim thì bộ phim của em là một bộ phim buồn tẻ, những thước phim rực rỡ nhất là khi còn có chị, nếu chị ra đi thì nó là bộ phim của người.…
Editor: Dú (c1-23), Ếch Kì Diệu ( c24- hết)Độ dài: 62 chương chính văn + 3 Phiên ngoạiThể loại: Làm nhiều chuyện ngông cuồng đại thiếu gia - Chuyên gia giám định đồ cổ cấp cao công x EQ lẫn IQ đều cao và xinh trai - Cao thủ chế tác đồ cổ thụ | Hào môn thế gia, hoan hỉ oan gia, tinh anh nghiệp giớiCâu chuyện xoay quanh thế giới đồ cổ những đồ vật có giá trị liên thành nhưng chỉ có những người trong giới đồ cổ mới biết được điều đó.Mà cả công thụ đều là những người yêu thích đồ cổ có tầm nhìn và hiểu biết sâu rộng.Lùi một bước, huynh hữu đệ cung. Tiến một bước, tình hữu độc chung. Thêm một bước nữa, đi hết một đời. Bạch đầu giai lão, HE.Đinh Hán Bạch: "Giới này, thứ thích nhất là ngọc. Ngọc, chia thành ba bảy loại. Người, cũng phân thành rồng thành phượng, thành con giun cái dế. Anh tên Hán Bạch, tất xứng với lương ngọc."Kỷ Thận Ngữ: "Sư ca lúc nào cũng xuất chúng hơn người cả."Đinh Hán Bạch: "Nếu đã xuất chúng, vậy có xứng làm chồng em không?" (Công là một tên khá là mặt dày và chẳng biết ngượng, nằng nặc bắt người ta thích hắn.)Thuyền chính: Đinh Hán Bạch x Kỷ Thận Ngữ | Phụ: Rất nhiều(*Từ gốc được dùng ở đây là: 讲究 - Mang nghĩa "chú trọng", "chú tâm", "chuyên tâm". Trong truyện cả công lẫn thụ đều là những người cầu toàn, chuyên tâm với nghề.)…
Khi soulmate của bạn đã xuất hiện, và họ cũng đã biết tới sự tồn tại của bạn, mà bạn vẫn chưa nhận ra họ, thì vũ trụ sẽ gửi tới cho bạn... một con ngỗng. Con quễ này sẽ theo kè kè bên cạnh, thậm chí đôi lúc sẽ tấn công bạn luôn. Và chuyện này sẽ chỉ dừng lại khi bạn hôn soulmate của mình. Định mệnh không phải là sợi dây trói buộc, mà là con đường dẫn lối. Nó có thể vòng vèo, có thể khiến người ta lạc lối, có thể bắt ta chờ đợi, chịu đau, chịu nhớ... nhưng cuối cùng, nó vẫn sẽ đặt đúng hai người yêu nhau về cạnh nhau.Cho dù phải đi một vòng rất lớn, cho dù từng nghi ngờ, từng sợ hãi, từng trốn chạy - định mệnh vẫn âm thầm dõi theo, chờ đến khi trái tim cả hai cùng lên tiếng.…
Lee Sanghyeok không hiểu về thứ cảm xúc mà con người gọi là tình yêu. Đến một ngày sự sụp đổ đến từ tinh thần tưởng chừng sẽ làm anh ngã đi. Jeong Jihoon xuất hiện, con mèo cam ấy mè nheo nhõng nhẽo bám dính lấy anh. "Anh đừng buồn nhé ?" "Tại sao lại không thể buồn?" Lee Sanghyeok nghi hoặc. "Vì anh mà buồn, em sẽ buồn hơn anh nhiều hơn." Jeong Jihoon cọ cầm vào vai Sanghyeok cố gắng để mùi của mình bám dính anh nhiều hơn. "Vì lí do gì chứ." "Vì em vô dụng nên mới khiến anh phiền lòng, em sẽ chẳng xứng ở cạnh anh nữa. Jihoon sẽ trở thành một con mèo vô dụng không biết làm gì cả." Jihoon hít hà mùi thơm như cỏ bạc hà thoang thoảng trên người anh, cảm giác gây nghiện này làm con mèo thoã mãn nói không nên lời."Sao lại nói như thế..." "Vì yêu anh là thứ mà em phải tích lũy 8 cái mạng mèo mới có được mà." Cp chính: Jeong Jihoon x Lee Sanghyeok Cp phụ: Guria, On2eus, Defiko, Ruhends, Pernut._________________________________________Xin đừng bế lên cfs, bảnh sống ẩn dật không cần lấy tiếng.Cảnh báo: truyện của bảnh không có R18+, như hãy giữ một trái tim cần chữa lành (chữa rách vết thương) và cầm khăn giấy lau nước mắt.Quan trọng: Tình huống trong truyện chỉ là giả tưởng không có thật, người nghiêm túc vui lòng back ra tránh làm mất vui đôi bên. Đây là chất xám và là đứa con tinh thần của bảnh, hi vọng mọi người ghi cre. NOTE: Không tiếp cảnh sát chính tả, trân trọng !…
Một buổi sáng đẹp trờiBÙMCó mụt em bé mặt tròn tròn, má hồng hây hây thích ăn pudding còn rất ghiền anime đột nhiên xuất hiện trong ktxMà sao thấy quen quen......…
Ở nhà họ Park, sáng nào cũng là một sitcom hài hước: một ông ba mít ướt chuyên dỗi, một "má Hằng" vừa lườm vừa thương, và một thằng nhóc con lúc nào cũng lon ton thêm dầu vào lửa. Bữa sáng chẳng bao giờ yên bình nhưng lại luôn đầy ắp tiếng cười.…