masonb | mơ màng
"em thích nhìn anh bước về nhàthế giới này là của mình màmắt dán chặt vào chỗ trần nhà"…
"em thích nhìn anh bước về nhàthế giới này là của mình màmắt dán chặt vào chỗ trần nhà"…
× 𝐂𝐨𝐮𝐩𝐥𝐞: Mạch Ly x Phục Linh× 𝐓𝐫𝐚𝐧𝐬: Quất Tử× Cảnh báo nhân vật có thể bị OOC𝑀𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑖𝑒̣̂𝑚 𝑦𝑒̂𝑢, 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑖𝑒̣̂𝑚 ℎ𝑎̣̂𝑛. 𝑀𝑜̣̂𝑡 𝑦́ 𝑛𝑔ℎ𝑖̃ 𝑡ℎ𝑜𝑎́𝑛𝑔 𝑞𝑢𝑎, 𝑙𝑖𝑒̂̀𝑛 𝑡𝑟𝑎̂̀𝑚 𝑙𝑢𝑎̂𝑛 𝑠𝑢𝑜̂́𝑡 𝑑𝑜̛̀𝑖.𝐿𝑎̀ 𝑠𝑎𝑖, ℎ𝑎𝑦 𝑙𝑎̀ 𝑑𝑢́𝑛𝑔? 𝐿𝑎̀ 𝑡𝑟𝑜́𝑖 𝑏𝑢𝑜̣̂𝑐, ℎ𝑎𝑦 𝑙𝑎̀ 𝑐𝑢̛́𝑢 𝑟𝑜̂̃𝑖?𝐷𝑢̀ 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑛𝑎̀𝑜, 𝑐𝑎̉ 𝑑𝑜̛̀𝑖 𝑛𝑎̀𝑦, 𝑛𝑎̀𝑛𝑔 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑡ℎ𝑜𝑎́𝑡 𝑘ℎ𝑜̉𝑖 𝑣𝑜̀𝑛𝑔 𝑡𝑎𝑦 ℎ𝑎̆́𝑛.𝑀𝑎̀ ℎ𝑎̆́𝑛, 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑣𝑖̃𝑛ℎ 𝑣𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑏𝑢𝑜̂𝑛𝑔 𝑏𝑜̉ 𝑛𝑎̀𝑛𝑔.…
một vài mẩu chuyện ngắn về tình yêu chíp bông của em cún và anh rùa…
Louis của chúng ta đang bước vào thời kì phân hóa đầu tiên.…
! Truyện chứa nội dung loạn luân cha và con traiĐây là truyện đầu tay của mình, viết hoàn toàn dựa trên cảm xúc, mong ae hoan hỉ, đọc vui vẻCâu chuyện xoay quanh Khang, một chàng trai 19 tuổi, sống cùng ba mình là ông Minh 42 tuổi. Khang luôn khao khát có mối quan hệ vượt qua tình cảm ba con thông thường với ông Minh. Trong khi ông Minh gặp vấn đề về chức năng cương cứng do tâm lý, thông qua sự sắp xếp bí mật với bác sĩ Nam, Khang tham gia "liệu trình đặc biệt" để kích thích ông Minh mà không để cho ông ấy biết.…
Miss là nhớ? Hay là bỏ lỡ? Là cả hai... và cũng là tất cả những gì còn sót lại giữa chúng ta.."Là em bị gạ thật ạ?"."Tỷ lệ một thằng trai thẳng 100% chơi với một đám toàn bede không cao lắm đâu."."Thì tương lai đơn không có ed".Cp chính: Peran.[Mọi tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng]…
[DROP]một câu truyện không đầu không đuôi và rất cụt lủn.…
Dương và Tín sáng nay mua hoa,Trang hoàng nhà cửa, chào đón Giáng sinh.Trưa bụng kêu cồn cào,Kira khéo tay, dâng bánh, Kuro ăn.Bên nhau chẳng chút hơn thua,Monster trong tay Kiên, xế chiều rộn ràng.Đêm về nhà Cá sum vầy,Kiro chúc lễ, gia đình ấm êm.…
[Marhoon]Một Bước Lùi.…
choi wooje muốn ly hôn với moon hyeonjoon lắm í?KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI YẾU TIM!!!.24nov…
Ta muốn trời này không che hết mắt ta…. Ta muốn đất này không chôn được lòng ta…. Ta muốn vận mệnh này chỉ do mình ta nắm giữ…Sở Nam, một thiếu niên bởi vì kinh mạch đứt đoạn mà không thể luyện võ, bị người khác cho rằng lúc 8 tuổi sẽ chết, thế nhưng hắn vẫn sống, mang trên mình cái danh phế vật bất tài suốt 16 năm. Một thiếu niên kiên cường đầy nghị lực, không cam lòng bị người khác xem thường, không cam lòng bị lão Thiên định đoạt, vượt qua mọi đau đớn, gian khổ, bằng ý chí kinh người bước trên con đường nghịch thiên. Thiên Vũ Đại Lục, 1 kỳ nhân xuất hiện, 1 tên phế vật trở thành tuyệt thế cường giả trong truyền thuyết, từng bước từng bước đột phá Võ Sĩ, Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Tướng, Võ Quân, Võ Vương, Võ Hoàng, Võ Đế, Võ Tôn, Võ Thánh, Võ Thần.…
Tôi viết nhạc, anh trồng hoa. Không ai trong chúng ta thấy được tương lai. Nhưng một ngày, âm nhạc của tôi có mùi hồng tía và tiếng huýt sáo buổi chiều.…
Ngày buồn tháng nhớ năm thươngCó anh trai thẳng vấn vương nụ cườiMột khi tổ đã chọn rồiLàm sao thoát được kiếp người bê đê…
Tomioka Giyuu từng tin rằng số phận của anh là sống sót, để mang theo nỗi đau của những người đã ngã xuống, cho đến khi chính mình cũng biến mất vì cái giá của sức mạnh. Khi đứng trước thần linh, anh được trao cơ hội quay về quá khứ để cứu người anh yêu, để thay đổi vận mệnh của những đồng đội đã ngã xuống quá sớm trước số phận nghiệt ngã. Điều kiện được đặt ra ngay trước mắt anh. Một sợi tơ vận mệnh vàng nhạt, le lói như ánh sáng sắp tắt của một linh hồn đang chìm sâu, bị nỗi tuyệt vọng nhấn chìm đến mức không còn đủ sức bước vào luân hồi. Đó không phải người anh quen biết, cũng không phải người anh được phép yêu cầu cứu rỗi. Nhưng Giyuu vẫn đưa tay ra, chấp nhận một sự ràng buộc - rằng từ khoảnh khắc ấy, số phận của hai kẻ xa lạ sẽ không còn trôi qua nhau như hai đường thẳng song song. Thần linh nhìn thấy lựa chọn ấy và sắp đặt một giao điểm duy nhất: một đứa trẻ chưa kịp chào đời, một sinh mệnh vốn dĩ phải biến mất, để lại phía sau một người đàn ông sống trọn đời trong cô độc. Khi Giyuu mở mắt lần nữa, anh không trở về quá khứ trong hình hài của một chiến binh, mà trong thân xác mong manh của một sinh mệnh vừa bắt đầu. Anh được sinh ra trong vòng tay của một người đàn ông - không phải kiếm sĩ mạnh nhất từng tồn tại, mà là một người cha chưa từng có cơ hội giữ lại gia đình mình. Từ khoảnh khắc ấy, hai vận mệnh đã được buộc lại. Không ai thay thế ai, không ai kế thừa số phận của ai, nhưng từ nay, không ai trong số họ còn phải bước tiếp một mình.…
Tác giả : Bé ÁnhNày Là Futa Ai Không Thích Có Thể Bỏ QuaMọi câu chuyện đều là giả tưởng ‼️‼️…
Trong tương lai, càng nhiều Omega đấu tranh từ chối thực hiện nghĩa vụ sinh sản của mình khiến cho tình hình dân số rơi vào tình trạng bị đe dọa nghiêm trọng. Đứng trước tình hình này, chính phủ buộc phải đưa ra quy định ghép đôi bắt buộc dựa vào kết quả phân tích độ tương thích giữa DNA của Alpha ưu tú và Omega ưu tú để tạo ra thế hệ sau ưu tú hơn.Và không có cách truyền thông nào nào có thể phù hợp hơn bằng việc đưa các nghệ sĩ trong giới giải trí ra làm mẫu để thúc đẩy sự ủng hộ đến từ các thế hệ sau. Và "tiểu thịt tươi" Omega đang nổi - Hoàng Đức Duy đặc biệt được chú ý bởi cậu ấy có DNA phù hợp với Nguyễn Quang Anh - chủ tịch công ty giải trí RHYDER Entertainment.Họ không chỉ bị ghép đôi mà còn bị chính phủ sử dụng hình ảnh như một chiến dịch truyền thông thúc đẩy cho việc khuyến khích thế hệ trẻ thực hiện theo chính sách của chính phủ.-------HE, có hoặc không có H, ngọt Tính cách của nhân vật được khai thác dựa vào tính cách thực tế của Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy.…
Tên gốc: 告别诗Tác giả: Lê TrìĐộ dài: 42 chính văn + 4 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Vườn trường , Thị giác nữ chủ , Đơn hướng yêu thầm , Cao lãnh chi hoaHồi còn học cấp ba, Phó Kiệu Lễ là kiểu học sinh gương mẫu, học giỏi và ngoan ngoãn.Thành tích luôn ổn định, đứng nhất khối quanh năm, đồng phục lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm.Khi đó, chẳng ai có thể đem hình ảnh một học sinh ưu tú như cậu gắn với cô gái mang tiếng xấu như Vu Thi Dao.Nhưng vào cái chiều hôm ấy ngày mà Vu Thi Dao quay lưng bỏ đi không hề do dự mọi người đều tận mắt chứng kiến, Phó Kiệu Lễ đã bước từng bước, không hề dừng lại, lặng lẽ đi theo bóng lưng cô. Một bước rồi lại một bước, cứ thế chờ đợi cô quay đầu nhìn lại.Anh từng làm bài tập giúp cô, từng vì cô mà cãi nhau với người khác, từng viết trên tấm bưu thiếp hai chữ: "Mãi mãi". Anh nói: "Đừng trốn tránh anh nữa..." khi ấy, mắt đã đỏ hoe."Sau này thì sao?" có người hỏi cô.Ngoài trời mưa dầm mấy ngày liền. Vu Thi Dao dán lại phong thư định gửi đi, người nhận vẫn là: Phó Kiệu Lễ."Không có sau này." Cô khẽ cười, "Lâu lắm rồi, tớ không gặp lại anh ấy nữa."Khi ấy chưa từng nghĩ rằng, có một ngày, việc viết tên anh ra lại là lời tạm biệt.Nhưng cô biết, bất kể bao nhiêu năm trôi qua, Phó Kiệu Lễ vẫn luôn ở đó chờ đợi.Giống như năm ấy, từng bước đi theo sau bóng lưng cô, từng bước một đợi cô quay đầu lại.Cả đời này của cậu, từ khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy cô, cậu đã chọn cách lặng lẽ đứng phía sau đợi cô…
nắng tắt, hạ tan.nắng tàn, hạ buông.…
sau mưa khói là nắng oi. textfic, lowercase, bad words.…