Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nắng ấm, sân rộng và sạch. Mèo con chạy giỡn hết góc này đến góc khác, hai tai dựng đứng lên, cái đuôi ngoe nguẩy. Chạy chán, mèo con lại nép vào một gốc cau, một sợi lông cũng không động: nó rình một con bướm đang chợp chờn bay qua. Bỗng cái đuôi quất mạnh một cái, mèo con chồm ra. Thôi hụt rồi !... Mèo con nhảy một cái thật cao theo bướm, rồi cuộn tròn lăn lốc giữa sân, cho đến lúc chạm bịch vào gốc cau.…
ai rồi cũng đi xem bói coi chừng nào mình có bồai cũng như ainhắc nhở:- ooc hahaha nhắc r nhs- lowercase- vớ vẩn linh tinh chưa biết khi nào sẽ hoàn thành =))) - vui thoai ko phải cănq- có cameo không chỉ trong zb1 nên các bạn lưu ý nhen…
Lee Sanghyeok không hiểu về thứ cảm xúc mà con người gọi là tình yêu. Đến một ngày sự sụp đổ đến từ tinh thần tưởng chừng sẽ làm anh ngã đi. Jeong Jihoon xuất hiện, con mèo cam ấy mè nheo nhõng nhẽo bám dính lấy anh. "Anh đừng buồn nhé ?" "Tại sao lại không thể buồn?" Lee Sanghyeok nghi hoặc. "Vì anh mà buồn, em sẽ buồn hơn anh nhiều hơn." Jeong Jihoon cọ cầm vào vai Sanghyeok cố gắng để mùi của mình bám dính anh nhiều hơn. "Vì lí do gì chứ." "Vì em vô dụng nên mới khiến anh phiền lòng, em sẽ chẳng xứng ở cạnh anh nữa. Jihoon sẽ trở thành một con mèo vô dụng không biết làm gì cả." Jihoon hít hà mùi thơm như cỏ bạc hà thoang thoảng trên người anh, cảm giác gây nghiện này làm con mèo thoã mãn nói không nên lời."Sao lại nói như thế..." "Vì yêu anh là thứ mà em phải tích lũy 8 cái mạng mèo mới có được mà." Cp chính: Jeong Jihoon x Lee Sanghyeok Cp phụ: Guria, On2eus, Defiko, Ruhends, Pernut._________________________________________Xin đừng bế lên cfs, bảnh sống ẩn dật không cần lấy tiếng.Cảnh báo: truyện của bảnh không có R18+, như hãy giữ một trái tim cần chữa lành (chữa rách vết thương) và cầm khăn giấy lau nước mắt.Quan trọng: Tình huống trong truyện chỉ là giả tưởng không có thật, người nghiêm túc vui lòng back ra tránh làm mất vui đôi bên. Đây là chất xám và là đứa con tinh thần của bảnh, hi vọng mọi người ghi cre. NOTE: Không tiếp cảnh sát chính tả, trân trọng !…
Thanh xuân của phận nữ nhi như đóa hoa chóng nở, mau tàn. Chỉ mong trong khoảng thời gian đẹp nhất kia có ai nâng niu, trân trọng. Mãi cho đến khi qua hết xuân, hạ, thu, đông, khi mà tất cả chỉ còn lại tàn tro, ta mới biết thì ra thân phận này không ai muốn yêu thương...Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan. Nhưng sao người không đến?…
Chillin cùng các cp với bọn mình nha 💙🌷Chúng tớ là Julith và Reudiot, đứng trên sàn diễn cùng các tay viết lách đại tài.Bọn tớ hứa hẹn sẽ mang đến cho các độc giả của Reudiot lẫn Julith những bản tình ca ngọt ngào sâu lắng.Cảm ơn đã ghé qua "𝘚𝘵𝘪𝘭𝘭𝘯𝘦𝘴𝘴 𝘏𝘢𝘷𝘦𝘯 - 𝘛𝘩𝘶 𝘗𝘩𝘰𝘯𝘨 𝘛𝘪𝘯𝘩 𝘓𝘢𝘯𝘨" ⊹₊⟡⋆…
Trong căn phòng ngủ quen thuộc, bầu không khí như đông đặc lại. Dù Minh vốn là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, nhưng lúc này anh lại bị Mochi ép chặt vào tường. khoảng cách hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.Mochi dùng tay mình khóa chặt hai cổ tay của Minh, đè mạnh lên tường khiến anh không thể cử động. Cậu ấy nhìn thẳng vào khuôn mặt Minh, ánh mắt đầy vẻ cương quyết và chiếm hữu, gằn giọng khàn đặc: "Anh hối hận rồi sao?"Thấy Minh im lặng, Mochi càng siết chặt tay hơn, nói tiếp bằng giọng lạnh lùng có chút gì đó nghẹn thắt: "Đáng tiếc là dù anh có hối hận đi chăng nữa, em cũng không thể nào buông tay anh ra đâu. Anh đừng mong rời khỏi em."…
[Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện][Đồng nhân văn] [Thất Cửu]Tác Phẩm : Độc sủng.Tác giả : ArthurTiền truyện:Nhạc Thanh Nguyên kiếp trước một đời làm chính nhân quân tử đến lúc chết đi người mình yêu thương nhất cũng không thể bảo vệ. Đây không phải oán niệm chỉ là hắn chấp niệm với một người quá lớn không thể nào vào luân hồi chi cảnh,chén canh Mạnh Bà cũng không thể khiến hắn quên được Thẩm Cửu. "Nhạc Thanh Nguyên, ngươi là người có tiên duyên nếu chuyên tâm tu luyện bỏ qua thất tình lục dục thì sớm muộn cũng đắc đạo phi thăng. Ngươi tuy đã chết nhưng không chịu buông bỏ chấp niệm trần thế nên không thể vào luân hồi.""Diêm Vương cho ngươi một cơ hội quay về quá khứ hoàn thành tâm niệm nhưng ngươi chỉ có thời gian là 60 năm. Sau 60 năm hồn phách ngươi tự khắc tan biến vĩnh viễn không được siêu sinh."Nhạc Thanh Nguyên không nghĩ ngợi liền nói."Ta nguyện ý. Thành thật cảm ơn các vị."Nhạc Thanh Nguyên vui mừng hành lễ đại ân. Phán Quan còn chưa nói xong đã bị hắn ngắt lời, ngài nhìn hắn rồi nghĩ có lẽ không cần nói nữa. "Ngươi là người có tiên duyên hà tất phải như vậy."Nhạc Thanh Nguyên im lặng ánh mắt thiên ngôn vạn ngữ. Phán Quan thở dài cũng cười."Chúc ngươi may mắn."Lúc Nhạc Thanh Nguyên mở mắt ra tay chân hắn đã nhỏ xíu xiu, rất bẩn thỉu kèm theo một mùi hôi khó nói. Nhạc Thanh Nguyên nắm chặt tay, dù sao cũng không được siêu sinh,kiếp này mọi việc xấu cứ để hắn làm. Mọi thứ tiểu Cửu muốn hắn đều muốn cho đệ ấy. Tiểu Cửu chỉ cần sống hạnh phúc, hắn vĩnh viễn không hối…