[ PHÁOCHI] Tui thương cô
Câu chuyện được tạo nên nhằm giúp cho OTP không bị chìmCó sự tham gia của tác giả và đóng góp của chat gpt"Nhà ông bá hộ có hai cô con dâu.""Từ nay con gọi cô Hai là gì?""Gọi sao cũng được... miễn đừng gọi tui là tồ nữa."…
Câu chuyện được tạo nên nhằm giúp cho OTP không bị chìmCó sự tham gia của tác giả và đóng góp của chat gpt"Nhà ông bá hộ có hai cô con dâu.""Từ nay con gọi cô Hai là gì?""Gọi sao cũng được... miễn đừng gọi tui là tồ nữa."…
" Hắn vì cô mà sẵn sàng hi sinh tất cả kể cả tính mạng của bản thân, nhưng hắn nhận được gì?""Là phát súng ngay tim hắn do chính tay người con gái hắn yêu thương nhất bắn chỉ vì 4 chữ 'hoàn thành nhiệm vụ' "…
[ VỀ ĐẦU ĐỀ TRUYỆN ]: trích từ bài " Như mộng lệnh - Lý Thanh Chiếu"Tạc dạ vũ sơ phong sậu, nùng thuỵ bất tiêu tàn tửu.Thí vấn quyển liêm nhân, khước đạo hải đường y cựu.Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu. (Đêm qua mưa thưa, gió dữ, hơi rượu thơm nồng giấc ngủ.Hỏi thử cô cuốn rèm, thưa rằng: "Hải đường như cũ".Thật ư? Thật ư? Phải là hồng phai lá thắm.(Phỏng theo bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo)Hồng phai xanh thắm ý chỉ thời điểm cuối xuân hoa rụng lá đâm chồi, hàm ý mùa xuân qua đi nhưng thời gian vẫn trôi, hoa tàn nhưng cây vẫn đâm chồi nảy lộc. Ý tác giả là tiếc thương hồng nhan, tiếc cho thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn còn nhan sắc tuổi trẻ người con gái lại chóng lụi tàn.Nếu yêu thích điền văn cổ đại, đây là một câu chuyện vô cùng phù hợp với bạn. Đứng đầu top 100 ngôn tình theo view tính đến 11/2013 trên Tấn Giang và là điền văn duy nhất lọt top.Và quả thực câu chuyện đã không làm mình thất vọng. Đây là một câu chuyện sinh động với dàn nhân vật chính phụ phong phú, đủ màu sắc, cá tính, với các mối quan hệ, mâu thuẫn và cách giải quyết. Bạn sẽ thấy ở đây những nhân vật rất " đời ", một nữ chính xuyên không nhưng không toàn năng và cố gắng xoay chuyển số phận bằng sự khéo léo, một nam chính đầy khiếm khuyết nhưng yêu thương và thấu hiểu nữ chính. Một gia đình tuy có sóng gió nhưng vượt qua sóng gió là đoàn kết, gắn bó, là hậu phương vững chắc.…
Mình lập trang này để, thông báo những việc liên quan đến truyện của mình nha. ~♥~~♥~…
Lương Bổng là công an ngầm. Hắn giao bằng chứng tống Phan Quân vào tù. Phát súng ở biệt thự đã kết thúc cuộc đời Lương Bổng của hắn. Hắn trở về với thân phận thật của mình: Đại tá Trần Giang.(Truyện tủn mủn, không theo trình tự thời gian)…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Chỉ riêng điều này, tôi muốn dành cho em𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, ngược, HE (SE?). Từng chương trong câu truyện có thể liên kết với nhau thành một câu truyện lớn, hoặc không, điều đó phụ thuộc vào bạn. 𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu. Tuy nhiên khả năng lớn trong truyện không có cảnh R-18.Với mình, những chỉ cần là họ ở bên nhau, thương nhau, yêu nhau, thì vai vế trong tình yêu đó thật sự không quá quan trọng.𝕾𝖚𝖒𝖒𝖆𝖗𝖞: "Izuku để mặc cho nước mưa rơi trên khuôn mặt anh, hoà với máu và nước mắt, rơi xuống người anh đang ôm chặt. Thân thể Katsuki lạnh toát, hơi ấm duy nhất từ dòng máu đã chảy ra của cậu đã nhanh chóng bị nước mưa hoà tan. Izuku cố gắng ôm lấy cậu, như ôm lấy nhành hoa tàn dưới mưa bị dẫm đạp không thương tiếc." Từng chap trong truyện có thể liên quan, lại cũng có thể không, là bao nhiêu câu truyện nhỉ? Điều đó mình nhường lại cho bạn trả lời, còn với mình, dù có là bao nhiêu đi chăng nữa, thì trong từng dòng mà mình viết ra, họ vẫn luôn yêu nhau.…
Zun chuyển ver truyện này sang Khải Nguyên :)). Đây là lần thứ 2 Zun chuyển nên có thể vẫn mắc một số lỗi ( ̄▽ ̄) => m.n thông cảm nha (⊙ω⊙).Truyện là đan xen giữa một số khúc mắc tình cảm và quá trình tìm ra chân tướng tình cảm giữa hai nhân vật chính. Vương Nguyên, một chàng trai trẻ - loài người bỗng nhiên gặp phải vô số tình huống dở khóc dở cười, thậm chí là quái lạ trong cuộc sống vốn bình yên của mình. Vương Tuấn Khải ngây thơ, chú "rồng con" sau cơn hôn mê vì trận chiến với ma giới nghìn năm trước nay đã tỉnh dậy, quấn quýt bám lấy Vương Nguyên vì cứ tưởng cậu là chủ nhân của mình.…
Vẽ xấu lắm, đừng nhìn nữaaaaaaaa, nếu ném gạch thì ném loại xịn vào hộ dùm cái!!…
Ảnh và ảnhNguồn : Lượm…
cuốn truyện xoay quanh một cậu bé có tên VietNam được một kẻ lạ mặt đưa đến một thế giới khác để sống và làm nhiệm vụ thay đổi thế giới đó. (hơi bí nha)…
Hạ Mai là một cô gái trầm tính và rụt rè, cuộc sống tương đối tẻ nhạt. Một ngày kia, cô gặp được Vĩnh Duy, một chủ tiệm đồ phong thủy đồng thời cũng là một thám tử ngoại cảm có giác quan thứ sáu nhìn thấy được các linh hồn. Việc quen biết Vĩnh Duy đã hoàn toàn thay đổi cuộc sống tẻ nhạt của Hạ Mai. Cô trở thành cộng sự của anh trong việc tìm kiếm và giúp đỡ các linh hồn lạc lối được siêu thoát, cũng như hỗ trợ cảnh sát giải quyết các vụ án không có lời giải. #P/S: - Truyện có Bối cảnh, Nội dung và Văn phong thuần Việt, không 18+, không Hán văn. Tác giả đề cao tuyệt đối sự trong sáng của Tiếng Việt và các giá trị nhân văn được đề cập trong truyện. - Một số sự kiện trong tác phẩm được lấy cảm hứng từ chuyện có thật mà tác giả đã mắt thấy tai nghe.- Nội dung thiên về cuộc sống đời thường có pha chút yếu tố kinh dị, tâm linh, tâm lý học hình sự (nhưng không nặng nề), có chút hài hước và đậm tính giải trí, phù hợp với độ tuổi 16+.- Truyện có yếu tố tình cảm (BG, BL, GL...) nhưng khá mập mờ, tác giả không chắc chắn về việc sẽ canon các cặp nhân vật cụ thể nào, tuyến tình cảm cũng tương đối phức tạp, tiến triển chậm và không rõ ràng, vậy nên tha thiết hy vọng các độc giả có thể kiên nhẫn. :')- Vốn dĩ tác giả muốn sáng tác dưới dạng truyện tranh nhưng vì không có nhiều thời gian nên chuyển thành tiểu thuyết. Vậy nên phần bìa và một số trang truyện sẽ có phần minh họa của tác giả, hy vọng không bị chê nghiệp dư! :v Cảm ơn mọi người đã đọc. Thân ái! <3 <3 <3…
Có những người đến với đời ta như một cơn gió. Nhẹ nhàng. Lướt qua. Nhưng để lại cả một mùa thương nhớ.Mai Hạ Vũ Lâm - cô gái lớn lên giữa thị trấn biển nhỏ, nơi mỗi con sóng đều biết tên cô vì tiếng cười rộn rã hàng ngày. Cô sống như ánh mặt trời, như gió trời - phóng khoáng, nhiệt thành, thẳng thắn đến ngốc nghếch. Ai cũng nói cô rực rỡ quá, đến mức người khác phải chói mắt. Nhưng chẳng ai biết, cô cũng từng cô đơn, cũng từng lặng lẽ khóc khi không ai thấy.Rồi một đêm định mệnh, hội chợ ồn ào và ánh đèn lập lòe, cô gặp Vũ Lê Hải Phong. Một chàng trai chỉ hơn cô một tuổi, nhưng ánh mắt lại già cỗi hơn cả thế giới. Anh không khóc, không nói, không xin giúp đỡ - dù đang bị chính người thân đánh đập giữa chốn đông người. Cô không biết anh là ai. Nhưng vẫn lao vào. Cãi tay đôi với chủ quán. Bảo vệ một người xa lạ như thể đã quen từ kiếp trước.Kể từ hôm đó, thế giới của Hải Phong không còn chỉ là màu xám.Anh là gió - vô định, hoang dại, từng nghĩ không ai có thể chạm vào mình. Nhưng Vũ Lâm là ánh sáng. Và ánh sáng... làm ấm cả cơn gió lạnh.Họ yêu nhau theo một cách vừa điên rồ vừa dịu dàng. Không hoàn hảo, nhưng chân thật. Không nhiều lời hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu từng hành động. Cô dạy anh cách tin, cách cười, cách sống lại. Anh dạy cô cách lặng im, cách thấu hiểu nỗi đau không có hình hài.Nhưng ánh sáng - rực rỡ nhất, lại là thứ dễ tắt nhất.Và khi mất đi rồi, người ta mới biết... có những người chỉ xuất hiện để cứu rỗi một linh hồn.Rồi rời đi. Nhẹ như chính cách họ đến.…
Tác giả: Mạo TúcTình trạng: chưa hoàn......Ta không cầu ngươi yêu ta, chú ý đến ta, chấp nhận ta.Ta chỉ cần ngươi cho ta đứng phía sau ngươi, nhìn ngươi... Thế là đủ.…
Dòi chẳng bik để bìa ntn nữa, lấy hình bạn PBin cutoe trên gr lên để tạm vầy...…
[ we are open, welcome! ]chào mừng bạn đến với the neo coffee shop hãy mở menu ra và xem những điều thú vị mà chúng tôi có nào ~( bật mí nha : chính là NCT đó ;>) ~ yêu thương từ Sally và Gem ~…
nếu tôi nói ex của tôi là một siêu sao thì bạn có tin không? • CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢAuthor:
Tiếng mưa của thế kỷ 22 không giống như những cơn mưa rào ở thị trấn Tsukimidai. Nó mang theo thứ âm thanh cơ khí lạnh lẽo của những hạt nước va đập vào lớp kính cường lực. Trong căn phòng ngập tràn sơ đồ đa vũ trụ và những màn hình holographic đang nhảy số liên tục, Dekisugi của tuổi trưởng thành - bây giờ là một nhà khoa học vũ trụ lỗi lạc - đang đứng bất động. Gương mặt cậu tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia máu vì nhiều đêm không ngủ. Trên bàn làm việc, một thiết bị bẻ cong không gian đang phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, cảnh báo hệ thống sắp sụp đổ.Cạch. Sập bẫy rồi.Cánh cửa kim loại nặng nề bị phá tung. Một toán người mặc giáp đen bước vào, phù hiệu trên ngực họ phát ra ánh sáng đỏ lạnh lùng của Cảnh sát Thời không. Nhưng ánh mắt của kẻ dẫn đầu không phải là sự chính trực của những người bảo vệ công lý, mà là sự thèm khát điên cuồng đối với tập tài liệu nghiên cứu đa vũ trụ trên bàn."Hidetoshi Dekisugi, cậu bị bắt vì tội thao túng dòng thời gian bất hợp pháp," giọng gã chỉ huy vang lên, đều đều như máy móc.Dekisugi không quay lại. Cậu biết rất rõ bọn họ muốn gì. Tổ chức này đã biến chất, chúng muốn độc chiếm nghiên cứu của cậu để kiểm soát mọi vũ trụ song song. Khóe môi cậu khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo. Ngón tay cậu lén nhấn nút kích hoạt tối cao trên chiếc máy dịch chuyển mẫu thử."Tôi đã gửi nó đi rồi," Dekisugi lớn thì thầm, giọng khàn đặc. "Đến nơi duy nhất mà các người không bao giờ hiểu được.…
Phan Đình Dũng nhận được một cuộc gọi báo án tới căn nhà 707.Lúc tới nơi cùng những đồng đội của mình, cộng sự của anh bàng hoàng khi thấy máu bê bết trên sàn. Một vệt máu lớn kéo dài từ ngưỡng cửa cho tới phòng bếp phía trong nhà...Đập vào mắt anh là một cậu nhóc trên người phủ duy nhất màu máu đỏ, nó đang cầm một con dao và thẫn thờ nhìn lên chiếc bóng đèn lắc lư qua lại. Bên cạnh cậu có một cái xác dính đầy máu, khuôn mặt bị rạch nát không còn ra hình thù gì.Khám nghiệm tử thi cho thấy, đây là một người phụ nữ 42 tuổi. Trên cơ thể xuất hiện tổng cộng 45 nhát chém, tổn thương nhất ở vùng mặt...Sơ yếu lí lịch cho biết:Đặng Huyền Vũ. (17 tuổi)Con trai của Đặng Văn Biểu và Trần Thị Huệ....Do chưa đủ tuổi vị thành niên nên cậu không thể nhận án tù.Tuy nhiên điểm đặc biệt khiến anh chú ý tới cậu bé này là khi tra khảo, cậu không hề nhận ra lỗi lầm của mình mà thẫm chí còn bảo mình bị oan.Hiếu, đồng nghiệp của Dũng đập bàn quát lớn.- "Nói mau! Tại sao mày lại giết bà ấy? Người đó là mẹ mày đó!"Vũ sợ hãi che mặt lại. Cậu liên tục lặp đi lặp lại câu nói: "Không...không, cháu không biết gì hết!"Dũng có một cảm giác kì lạ sau khi nghe lời nói ấy của Vũ, anh bình tĩnh bảo Hiếu.- "Từ từ đã, Hiếu. Chuyện này có lẽ chúng ta cần điều tra thêm."- "Thằng nhóc điên đó đã giết mẹ của nó. Con dao trên tay nó chính là bằng chứng kết tội nó! Ta còn cần điều tra thêm gì nữa?!"- "Cứ giao nó cho tớ. Tớ cần làm rõ một chuyện."...…
Thay Đổi phần II: Try to Forget... tiếp nối phần I: Destine to Love...Năm mười sáu tuổi, cô và anh gặp nhau. Yêu rồi hận, hận rồi yêu, trải qua đủ cay đắng ngọt bùi, cô và anh nhận ra mình không thể sống thiếu đối phương.Năm mười bảy tuổi, anh bất đắc dĩ phải rời xa cô. Anh bắt cô hứa sẽ chờ anh, chờ ngày anh trở về cầu hôn cô. Yêu anh, cô ngây thơ đồng ý. Ngày này tháng khác ngóng trông anh ở phương xa quay về bên cô.Ba năm trôi qua, cô vẫn chờ đợi anh như thế.Vậy mà...Năm hai mươi tuổi, anh sai người ám sát cha cô, hủy hoại gia đình cô hòng thuận lợi bước lên chiếc ghế chủ tịch của tập đoàn anh.Bao nhiêu yêu thương đợi chờ hóa hư vô, trong lòng cô chỉ còn mối hận thù sâu sắc với anh. Cô quyết tâm phá hủy công danh sự nghiệp của anh, phá hủy cả gia tộc anh đúng như cách anh từng làm với cô.Năm hai mốt tuổi, cô kết hôn với người thừa kế tập đoàn đối thủ nhà anh, đồng thời trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của cả tập đoàn.Năm hai hai tuổi, cô trở thành doanh nhân đáng gờm trên thương trường, có tiếng tăm tới mức người ta phải đắn đo khi trở thành đối thủ của tập đoàn cô.Năm hai ba tuổi, lợi nhuận của tập đoàn đem về tăng gấp bội. Giá cổ phiếu tăng, số người muốn đầu tư vào tập đoàn tăng liên tục. Năm hai tư tuổi, cô đưa tập đoàn của cô trở thành một trong ba tập đoàn có ảnh hưởng lớn nhất Nhật Bản, một trong bảy tập đoàn lớn mạnh nhất châu Á.Năm hai lăm tuổi, cuối cùng anh cũng trở về sau tám năm xa cách. Nhưng giữa anh và cô, tất cả chỉ còn nỗi đau và thù hận...___o0o0o__…