Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: ngôn tình, SEHãy trở thành người đầu tiên bình chọn!! (Lần đầu em viết truyện :"< mong mọi người ủng hộ để em có động lực viết tiếp, có sai sót gì thì bỏ qua và chia sẻ kinh nghiệm cho em với ạ! Thank you so much :> )Trong màn sương mờ ảo...... hình ảnh của anh bỗng chốc hiện lên tâm trí cô. Bầu trời trong xanh giờ chỉ còn màn tăm tối. Ánh mắt mơ hồ tựa như trong trẻo. Tất cả đã chấm dứt!!Người anh yêu mãi không còn.Cô đã đi thật xa.... Không buồn phiền. Bỏ mặc tất cả. Kể cả anh...…
Đám mây đen che khuất cả bầu trời trong trẻo, từng hạt mưa tí tách rơi xuống. Ở trong một con hẻm nhỏ và bẩn thỉu. Một cô bé nhỏ khẽ run rẩy trứơc từng cơn gió khô khốc kia. Chiếc váy của nó lấm lem bùn đất mà xám nâu đi. Đôi môi khô khốc khẽ va vào nhau. Đói khát nhiều ngày đã làm nó xuống sức hẳn đi. Nó đứng lên, rồi ngã phịch xuống. Nó biết là mình đã đến giới hạn. Nó khẽ cười. Nó cười cái thế giới tàn nhẫn. Nó cảm thấy mình không thể cầm cự hết hôm nay. Mắt nó hoa lên.Nó nghĩ rằng cuộc đời nó kết thúc.Nhưng ông trời như vẫn còn thương nó. Khi nó đang run cầm cập dưới trời mưa, một chiếc dù đỏ che đi những hạt mưa đang rũ vào người nó. Nó nhìn, là một cậu trai trẻ. Ước chừng hơn nó 7 tuổi."Lạnh không?" Cậu hỏi nó. Giọng không có ý gì là khinh bỉ cả. Nó mỉm cười. Vậy là quá đủ. Trước khi chết vẫn còn người hỏi nó có sao không. Mắt nó hoa lên, nó ngã phịch xuống đất. Nó nghĩ cụôc đời nó đã chấm dứt. Trứơc khi mê man, cảm giác cuối cùng của nó chính là... Một vòng tay... Ấm áp...…
Trên bầu trời,những ngôi sao lấp lánh như những hạt kim tuyến trẻ con nhà ai tinh nghịch rải đầy khắp bầu trời.Nhìn từ khoảng xa, trông chúng hiền lành,vô hại và có phần lành tính. Nhưng thật chất chúng đang cháy, cháy mãnh liệt và mạnh mẽ. Điều này đôi khi khiến tôi liên tưởng chúng với con người chúng ta. Sâu thẳm bên trong mỗi người chúng ta đều đang cháy bỏng bên trong mình một hoài bão, một ước mơ to lớn mà nhiều khi người khác họ không nhận ra và đánh giá cao chúng. Thật tốt biết bao khi mà ta sống trong một môi trường luôn đầy năng lượng, biết trân trọng những nỗ lực và động viên, an ủi ta khi cần. Tất cả những gì tôi viết ở đây thật sự mang hướng của một quyển tạp văn mà tôi mang tất cả nhũng bộn bề suy tư của bản thân cùng trải lòng. Thân ái…
Tác giả: Nam Hi-sunLegendary Moonlight Sculptor – Con đường Đế Vương là câu chuyện về kẻ bị thế giới ruồng bỏ, kẻ là nô lệ cho đồng tiền, và đồng thời cũng là Thần Chiến Tranh huyền thoại của trò chơi MMORPG nổi tiếng Lục Địa Phép Thuật. Trước khi quyết định nghỉ game để đi làm, chút nỗ lực bán acc để kiếm chút tiền còn lại tạo ra một điều không tưởng với cậu. Qua một chuỗi các sự kiện tình cờ, nhân vật huyền thoại của cậu được đấu lên tới 3,1 tỉ won (2,7 triệu $). Vui mừng chưa hết thì cậu đã sớm bị lũ chủ nợ cho vay nặng lãi tới xâu xé. Nhận ra được khả năng kiếm tiền từ game, cậu vực dậy và dấn thân vào một thời đại mới mở của game, dẫn đầu bởi trò chơi thực tế ảo Royal Road – Con đường đế vương. Legendary Moonlight Sculptor là huyền thoại về Lee Hyun trên con đường trở thành vị hoàng đế vĩ đại, tất cả chỉ nhờ vào tình yêu thương gia đình, sự khao khát giàu sang, một tinh thần gan góc và thân thể tôi luyện không ngừng.…
Trong cả vũ trụ bao la rộng lớn này, có muôn ngàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm dành riêng cho đôi ta... Ngôi sao sáng nhất vẫn là em, chỉ một mình em thôi- chú thỏ bé bỏng của anh à!!! Vì sao ư? Đơn giản- vì ANH YÊU EM!!!…
Văn ánSong thành vô số lần nắm chặt nắm tay khóc chít chít phát độc thề, về sau không bao giờ kêu nào đó kẻ có tiền "Ca ca".Sau lại -- song thành: A, các ngươi không nhận biết ta a? Kia không có quan hệ, các ngươi nhận được diệp thủ phụ đi? Đối, chính là cái kia ngọc thụ lâm phong, một tay che trời, quyền khuynh thiên hạ, nhan giá trị bạo biểu diệp thủ phụ a! Hắn nhưng sủng ta, bầu trời phi, trong nước du, trên mặt đất bò, chỉ cần ta muốn, hắn cái gì đều y ta. Mấu chốt nhất là, hắn đối người khác đều không nói đạo lý, duy độc đối ta giảng đạo lý. Trước nay đều không bỏ được chạm vào ta một ngón tay đầu!"Diệp trinh cười như không cười liếc mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Ngươi đừng nói lời nói, người khác đều tưởng ta đem ngươi sủng thành như vậy."◆◆◆ trở lên đều là vô nghĩa, cầu thu mới là thật đát 【 đột nhiên duỗi trảo 】◆◆◆Tag: Cung đình hầu tước yêu sâu sắc trong triều đình trưởng thànhTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp song thành ( Lý khi ngữ ), diệp trinh ┃ vai phụ: Viết các ngươi cũng không xem ┃ cái khác: Thủ phụ…
[Mùa thu - Khuynh La Quốc đời Hiên Hoàng Vương thứ năm, đại tướng quân Kha Nguyên Vũ có công cứu giá, anh dũng hi sinh lại lập nhiều đại công, vẻ vang trang sử. Nay truy phong làm Nguyên Trình Đại Vương, Gia Tộc Kha Tịch được xá thuế 3 năm. Nam nhân đang làm quan được thăng 2 phẩm, nữ nhân tiến cung phong từ Chính Ngũ Phẩm trở lên, đời sau không đổi. Nàng vừa tiến cung đã được phong là Tòng Tứ Phẩm Sung Nghi - lại được Hoàng Thượng ưu ái ban cho chữ "An" làm hiệu, không những vậy còn đặc xá ngự tại Tịch Trữ Cung - thuộc Đoan Huy Viện, so với những nữ nhân cùng phẩm vị, thậm chí là các vị Chính Nhị Phẩm đã hơn hẳn về một phần. Nhưng nàng là người nhà Kha Tịch Gia, liệu ai dám so đo? Huống chi nàng và Hoàng Thượng còn là "thanh mai trúc mã". Hậu Cung ai cũng biết An Sung Nghi một lòng yêu thích vị Hoàng Đế của Khuynh La Quốc đến không còn thể diện, việc vô sỉ gì cũng có thể bày ra. Nhưng Hoàng Thượng đối với chuyện nữ nhân tranh sủng hậu cung vốn chẳng có hứng thú gì, lại càng đâm ra chán ghét. "Hoài thai long tự" thì sao? "Thanh mai trúc mã" thì sao? "Hào môn gia thế" thì sao? "Xả thân cứu giá" thì sao? Dù có bao châu báu lụa là, phẩm vị lên tới Tòng Nhất Phẩm An Phi - hay Chính Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi thì cuối cùng nàng cũng vẫn thua cuộc. Tâm và lòng Hoàng Thượng không hướng về nàng thì dù là Phượng Hoàng diễm lệ cũng chỉ như phù du mây trời. ------------------------------------------------------ Một nữ nhân yêu điên dại cả đời rồi chết trong hư vô mà vẫn thua đến thảm hại- Một nữ nhân yêu mà không dám nói cuối cùng bị hãm hại mà bức hỏa thàn…
Văn án:Vì sư môn truyền thừa, Tiết Định Sơn tìm được nữ nhi, ôm mới sinh ra ngoại tôn nữ làm y bát truyền nhân.Nhưng là dần dần, hắn phát hiện sự tình bắt đầu không đúng.Ba tuổi khi, Tiết Định Sơn làm ngoại tôn nữ thiển nói 《 Đạo Đức Kinh 》, đối phương không chút nghĩ ngợi, quăng một bộ tự cho hắn.Tiết Định Sơn bất mãn: "Ngươi đây là ở có lệ ta.""Chính là," tiểu nữ hài sắc mặt cổ quái: "Nguyên tác giả lúc ấy chính là như vậy tưởng."Tám tuổi khi, ngoại tôn nữ ngày đầu tiên xem y thư, ngày hôm sau liền bắt đầu cho người ta chữa bệnh.Tiết Định Sơn dọa đương trường bệnh tim phát: "Ngươi sẽ không sợ nháo ra mạng người??""Không quan hệ," tiểu nữ hài vẫy vẫy tay: "Cùng Diêm Vương lên tiếng kêu gọi chuyện này."Mười ba tuổi khi, Tiết Định Sơn lần đầu tiên chính thức mang nàng đi bái kiến Tổ sư gia.Lúc này, bầu trời làm việc Tổ sư gia: "Ngươi đừng làm nàng lại đây a a a a a a a a a!"Dậm chân một cái đánh trầm một mảnh đại lục, vẫy vẫy tay thọc xuyên một viên tinh cầu huyền cá mới vừa đầu thai thành công.Tiếp theo đã bị tinh thông huyền học ông ngoại ôm đến trong núi làm y bát truyền nhân đi.Từ nay về sau, nàng ông ngoại liền quá thượng lo lắng đề phòng, nước sôi lửa bỏng sinh hoạt.…
118 tuổi, cậu được phép bơi xa nhà, đến bất kỳ nơi đâu ở lòng đại dương sâu thẳm. Sự hiện diện của loài người luôn là nỗi bất an của nhân ngư. Năm đó cậu vô tình cứu được một thợ lặn. Cũng mặc kệ lời cảnh báo của trưởng bối về mối đe dọa "loài người" mà mang anh lên đất liền. Anh kỳ quái nhìn đôi chân cậu, nhưng rồi dời tầm mắt. Anh luôn luôn ôn nhu, luôn luôn sủng nịch cậu. Mặc dù cậu không nói được nhưng cậu luôn hôn anh để biểu đạt cậu rất thích anh. Những lúc như thế anh sẽ mỉm cười ôm cậu thật chặt. Rồi đến một ngày nọ, con tàu đánh cá lại một lần nữa chìm dần vào biển cả. Anh cố bơi về lòng đại dương với bình dưỡng khí chỉ còn lại một lượng oxi ít ỏi. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Anh muốn gặp cậu. Và rồi ngực thật nặng, thật khó thở, anh dần chìm vào hắc ám. Trong lòng anh tràn đầy một nỗi bi thương. Biển ban đêm thật lãnh. Anh bừng tỉnh.Nam nhân ngư bấu chặt lấy góc áo anh, nhét vào tay anh một vỏ sò xanh ngọc, nước mắt cậu rơi lã chã. Cố gắng vẫy nhẹ cái đuôi xanh ngọc giờ đã dần chuyển sang màu bạc, cậu ôm chặt lấy bàn tay anh, áp lên má mình. Anh sửng sốt. Vội vã kéo cậu vào lòng. Cậu ngước mặt lên khó khăn nhìn anh. Gắng gượng vươn tới hôn lên môi anh, cậu nhép miệng, rồi tan thành bọt biển. Loài người, nhân ngư em, yêu, anh...Cre: Vương Khải Huyền.…
Tên Truyện: Lá Của Bầu Trời Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Sách, Ngọt, Sủng, Lãng mạn.Nội dung: Mộc Diệp Hoa, Cô là một hủ nữ bình thường như bao người. Cuộc sống của cô vô cùng thuận lợi cô không gặp tai nạn cũng không bệnh tật, cô chỉ đơn giản là mắng nữ chính của bộ truyện ngôn tình của nhỏ bạn giới thiệu một chút mà lại bị cho xuyên vào nữ phụ của bộ truyện đó.Vốn dĩ cô chỉ muốn tiêu tiền và hưởng thụ cuộc sống của một tiểu thư nhưng mà ông trời vẫn tiếp tục đem cô ra trêu chọc làm thú vui tiêu khiển.…
Bách Long giữ mọi thứ cho riêng mình, Kết Ngân thì luôn sẻ chia.Ngồi chung bàn, chung sở thích phim hoạt hình 3D Trung Quốc.Thanh xuân của họ bắt đầu từ những điều không giống nhau.…
Dành cho những bạn đọc yêu thích dòng truyện trinh thám, 27 Nhát Dao Bí Ẩn hứa hẹn sẽ mang đến những câu chuyện đầy sống động, thú vị bên cạnh những tình tiết vô cùng bí ẩn, gây tò mò cao. Tháng năm tươi đẹp, tiết xuân còn chưa đi hết, mùa hè đã nhanh chóng kéo đến, thời tiết ban ngày rất nóng, buổi tối có phần mát mẻ dễ chịu hơn. Bây giờ là chín giờ tối, cái nóng ban ngày đã kéo đi hết, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, trên đường lớn xe cộ qua lại, vô cùng tấp nập. Con hẻm vắng vẻ ở đường Tiểu Nam lại rất yên tĩnh, con hẻm nhỏ hẹp có tường cao che chắn, mát mẻ dễ chịu, dây leo xanh tốt bám trên vách tường, trong bóng tối cố vươn mình ra ngoài, khiến cho bầu không khí mát mẻ có thêm vài phần tối tăm, quỷ dị. Phía sâu trong con hẻm, dưới một cột đèn đường mờ mờ, một người đàn ông nằm bất động trên mặt đất, ngồi bên cạnh ông ta là một cô gái mặc váy trắng, trên tay cô đang cầm một con dao găm, giơ lên thật cao, đâm xuống, lại giơ lên, lại đâm xuống, đâm từng nhát từng nhát lên cơ thể người đàn ông kia. Máu bắn tung tóe, trên người, trên mặt, trên cánh tay của cô gái tất cả đều là máu. Máu trên cơ thể người đàn ông đang nằm trên mặt đất kia cũng chảy thành một mảng lớn đỏ tươi, cánh tay gầy yếu của cô gái đã không còn sức lực, tốc độ giơ dao lên càng ngày càng chậm, trên mặt cô gái toàn là mồ hôi, nhưng cô vẫn rất cố chấp tiếp tục đâm từng nhát từng nhát. Một người đi đường đi vào con hẻm, định đi đến căn gác cũ ở phía bên kia đường, vừa đi đến, cảnh tượng trước mắt là…