Nơi Giấc Mộng Đan Dệt Bởi Tình
"Dưới bầu trời đêm đầy phép màu, giữa ánh sáng lung linh của đom đóm, hai trái tim lặng lẽ tìm về nhau, hòa vào bản tình ca dịu dàng của màn đêm."…
"Dưới bầu trời đêm đầy phép màu, giữa ánh sáng lung linh của đom đóm, hai trái tim lặng lẽ tìm về nhau, hòa vào bản tình ca dịu dàng của màn đêm."…
Năm 17 tuổi, cô gặp cậu.Một người mang cả bầu trời gió đến-và khiến mọi thứ trong đời cô bắt đầu thay đổi.…
Những kẻ hiếp dâm được đưa vào tù nhưng là một thế giới mà họ sẽ phải nếm mùi mà họ từng làm với những nạn nhân. Thậm chí là phải chịu đến suốt đời với cái bầu và cơn nứng…
gió mưa là bệnh của giờitương tư là bệnh của tôi yêu chàng.hai thôn chung lại một làng,cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?…
Thái Thủy nguyên niên, có thần thạch từ không gian bay tới, phân tán khắp nhân gian, trong đó có thần thạch rơi vào Đông Thổ đại lục , phía trên có khắc đồ đằng kỳ quái, có người bởi vì xem đồ đằng mà ngộ đạo, sau lập ra quốc giáo. Mấy ngàn năm sau, thiếu niên cô nhi Trần Trường Sinh mười bốn tuổi, vì chữa bệnh cải mệnh rời khỏi sư phụ của mình, mang theo một tờ hôn ước đi tới thần đô, từ đó mở ra một hành trình quật khởi của nghịch thiên cường giả.…
Sau bao tháng ngày yêu thương, cùng nhau trãi qua biết bao buồn vui, cay đắng, trãi qua biết bao hỉ nộ ái ố của cuộc đời, em chợt nhận ra rằng em không nên giữ anh ở lại bên em nữa. Em không nên giữ mãi một người không yêu mình bên cạnh. Như thế, chỉ làm cho cả anh và em đều mệt nhoài theo năm tháng.Anh là những năm tháng thanh xuân của em, cảm ơn anh vì đã đến tô thêm màu hồng cho bức tranh thanh xuân của em thêm đẹp. Thanh xuân kép lại, anh cũng xa em rồi.Cuộc tình của một người muốn níu, một người quay lưng thì sẽ không có kết quả tốt. Em hiểu điều đó nên em xin phép tặng anh món quà cuối cùng thôi - tặng anh một bầu trời mới, nơi đó không có em...…
Trên bầu trời,những ngôi sao lấp lánh như những hạt kim tuyến trẻ con nhà ai tinh nghịch rải đầy khắp bầu trời.Nhìn từ khoảng xa, trông chúng hiền lành,vô hại và có phần lành tính. Nhưng thật chất chúng đang cháy, cháy mãnh liệt và mạnh mẽ. Điều này đôi khi khiến tôi liên tưởng chúng với con người chúng ta. Sâu thẳm bên trong mỗi người chúng ta đều đang cháy bỏng bên trong mình một hoài bão, một ước mơ to lớn mà nhiều khi người khác họ không nhận ra và đánh giá cao chúng. Thật tốt biết bao khi mà ta sống trong một môi trường luôn đầy năng lượng, biết trân trọng những nỗ lực và động viên, an ủi ta khi cần. Tất cả những gì tôi viết ở đây thật sự mang hướng của một quyển tạp văn mà tôi mang tất cả nhũng bộn bề suy tư của bản thân cùng trải lòng. Thân ái…
" Em biết gì không? "" Hả? Biết gì? "" Mọi người biết mà em lại chả biết "" Biết gì cơ chứ? "" Biết tôi yêu em... "Tác giả: Awamiri Yuu.Ảnh bìa: (Gốc) Pinterest (Edit) Awamiri Yuu. Lưu ý:- Đây là một bộ viết về cảm xúc và suy nghĩ của tôi, có thể coi là nhật ký đó, nhưng tôi sẽ tập trung vào chuyện tình của tụi tôi nhé? - Nhân vật chính(tôi) là một con nhỏ loser chính hiệu, câu truyện tôi viết cũng dựa vào chính cuộc sống của tôi, vậy nên sẽ có khá nhiều chi tiết hoặc hành động làm các bạn muốn đấm vô mặt tôi.- Truyện hiện tại chỉ đăng trên nền tảng wattpad, nếu mọi người thấy đăng ở nền tảng khác thì hãy báo cáo nó nhé.- Đây là lần đầu tôi viết và đây cũng là bộ đầu tay của tôi, sẽ không thể tránh khỏi sai sót, mong mọi người nhắc nhở.Enjoy~…
Tên truyện: Lãm Vọng Thiên Sắc-览望天色Tác giả: Mộng Vô Hồi Kết Thể loại: Bách hợp,ngược luyến,đoản văn Lưu ý: truyện có yếu tố bách hợp (nữ x nữ),cân nhắc kỹ trước khi đọc.♪ Tình yêu của đôi ta như một bản tình ca ngọt ngào Sợi dây tơ hồng chẳng ngại đỏ rực,đem ta cùng người trói cùng một chỗ Làm ta say đắm một đời không thôi Ánh mắt người như dòng suối mát lạnh rót vào tim ta từng chút một Dẫu những lúc người chẳng để ý đến ta,nhưng ta không thôi xao xuyến nhớ nhung Dẫu biết người chẳng vì ta mà động lòng,cớ sao tim ta vẫn mãi hướng về người Người là ánh sáng trong thế giới tăm tối của ta Là đoá hoa không ngừng nở rộ trên mảnh đất khô cằn Là món quà thần linh đã ban tặng Là bầu trời chỉ dành riêng cho một người Người là cả thế giới đối với ta Chuyến xe định mệnh đem hai ta lại với nhau Bầu trời cùng vì sao vẫn mãi toả sáng lấp lánh trong đêm đen... ♪…
Tác giả: Đoạt TâmThể loại: ma huyễn, nhất công đa thụ, xuyên quaTình trạng: hoànGiới thiệu: (không nhớ văn án nên gửi phần tiết tử lên)2046 đích bầu trời bụi mênh mông một mảnh, hắn ngồi ở bầu trời thượng quan sát này hết thảy. Mệt nhọc đích thời điểm, oai tà đích thân thể khuynh tựa vào tọa y đích một bên.Bỗng nhiên một đạo cường quang chiếu xạ qua đến, hắn tưởng mở đích ánh mắt cũng lập tức bế tiếp tục. Bên tai sảo nhượng đích thanh âm phân bối quá cao, lại để không thượng dòng khí tại bên người toàn động chi cấp.Cảm giác thân thể phải,muốn băng chia lìa tích đích thời điểm lại mất đi trực giác, choáng váng đầu đích cảm giác làm hắn đoán đại khái bật người liền phải,muốn lâm vào đáo không đáy đích vực sâu trung khứ.Tái mở to mắt, cũng một mạt đích thanh lãng.Ánh sáng ngọc đích thủy tinh hồ, hắn đích chủ nhân tại này một ngày thức tỉnh.…
[Ambercollei] cứ thế tôi lại nhìn vào bầu trờiFandom: Genshin Impact Couple:Amber x Collei Bối cảnh: Au học đường; Một mùa đông; Collei đang lớp 9 và Amber đang lớp 11 Thể loại: Fanfic; Chữa lành Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn thuộc về tựa game Genshin Impact, không phải của tôi.Warning: OOC, truyện sẽ nhiều tình tiết liên quan đến việc sử đụng thuốc, hành vi tự tử, suy nghĩ tiêu cực. Hãy thật sự cân nhắc nếu bạn muốn đọc. Summary:"Phải chăng, khi người lạ với nhau, con người ta mới trao nhau những nụ cười thành thật nhất của mình khi biết mình có thể sẽ không gặp lại người kia lần nào nữa?"…
Phương Ngọc Lan , một nhà nghiên cứu lịch sử trẻ tuổi, đam mê công việc và thường xuyên đi khắp thế giới để tham gia các hội thảo lớn. Trong một chuyến bay từ TP. Hồ Chí Minh đến Tokyo, cô tình cờ gặp Huỳnh Minh Triết, cơ trưởng của hãng hàng không A, một người đàn ông phong độ, lịch lãm nhưng có vẻ lạnh lùng. Cuộc gặp gỡ tưởng chừng thoáng qua đã mở ra một chuỗi duyên phận bất ngờ.Qua nhiều lần chạm mặt trên các chuyến bay, cô và anh dần hiểu nhau hơn. Mối quan hệ của họ phát triển từ tình bạn, sự ngưỡng mộ cho đến tình yêu mãnh liệt. Tuy nhiên, với những áp lực từ công việc và khoảng cách địa lý, họ phải đối mặt với nhiều thử thách. Liệu họ có vượt qua tất cả để tìm đến hạnh phúc trọn vẹn?…
🌼 Nhật HạNhật Hạ là kiểu con gái đứng giữa nắng mà không than nóng.Cô sống chậm, không ồn ào, cũng không cố tỏ ra đặc biệt. Những ngày của Nhật Hạ trôi qua bình thường như bao người khác: đi làm, về nhà, nhìn bầu trời đổi màu lúc chiều xuống.Nhật Hạ không tin vào những cuộc gặp được sắp đặt.Cô nghĩ rằng, có những người xuất hiện trong đời chỉ để đi ngang qua, nhưng vẫn đủ khiến ta nhớ rất lâu.🌿 Thiên VũThiên Vũ không phải người dễ gây chú ý.Anh ít nói, không vội vàng, cũng không thích giải thích quá nhiều về bản thân. Thiên Vũ giống bầu trời mùa hạ: rộng, yên, và luôn đứng đó theo cách rất riêng.Anh không hứa hẹn điều gì với ai.Nhưng khi đã xuất hiện, Thiên Vũ để lại cảm giác an toàn mà không cần chạm tới.🌱 HọNhật Hạ và Thiên Vũ gặp nhau vào một mùa hạ rất bình thường.Không ồn ào.Không định mệnh.Chỉ là đúng lúc, giữa nắng, có hai người nhìn thấy nhau.…
"Tao trong cái nhà dù là con ruột nhưng vô dụng thì tao cũng chả là cái gì."Oanh nhìn lên bầu trời sao, tự hỏi chẳng biết từ khi nào mỗi khi ngước nhìn bầu trời cậu chẳng còn nhìn thấy những tia sáng lấp lánh kia. Nhưng ngày hôm nay sao lại sáng đến thế, sáng đến mức nhoè cả tầm nhìn của cậu út nhà họ Lê kiêu hãnh lúc nào cũng được cho là lạnh lùng vô tình."Dù không ai cần cậu hay xem cậu vô dụng thì nghĩa là họ sai rồi."Phí nhìn gương mặt thanh tú với đôi mắt đang ửng đỏ thì sót sa ôm lấy mặt Oanh lau đi giọt nước nóng hổi trên gương mặt tưởng chừng lạnh lùng ấy."Vì nếu thực sự vô dụng và không ai cần cậu thì vẫn có con cần cậu. Trong mắt con chẳng có ai hơn được cậu cả." Nhìn gương mặt nghiêm túc của Phí khiến lòng của Oanh ấm áp đến lạ nhưng cũng thật buồn cười. Oanh phì cười một cái, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Phí."Phí, mi tồ thật..."…
thi ca viết nên một bản giao hòa đẹp đẽ với tớ từ bao giờ, đến tớ cũng chẳng biết, nó âm ỉ, mà lại đầy ủy mị và thiết tha.tớ yêu thơ, yêu từ cái đẹp duy mỹ của nghệ thuật đến cái cốt lõi sâu sắc trong giá trị của từng con chữ. với tớ, thơ là báu vật của thời gian, nó hàm súc và cô đọng, chứa chan cả thảy những thứ mà lời văn viết ra có khi chỉ thật lê thê và nhạt nhẽo.và tất nhiên như bao bạn đọc khác, tớ không chỉ thích văn học Việt Nam mà còn cả văn học nước ngoài, vì vậy, "des poèmes et moi; ma chère, ma muse" hay "trang thơ và tôi; thưa nàng yêu dấu" ra đời.tớ dịch thơ phân tích thơ. và tất nhiên, vì tớ không phải một dịch giả chuyên nghiệp hay một nhà phê bình xuất sắc, nên tớ rất cần những góp ý của mọi người. dear.…
"Phía sau lưng họ là những cơn gió, thế nhưng chẳng ai thấy lạnh lẽo. Bầu trời sau cơn mưa xuất hiện một cầu vồng rực rỡ, đẹp như một giấc mơ"Tình đầu, đẹp như một đoá hoa tầm xuân chớm nở vào một sớm cuối đông. Nhưng , chỉ một cơn gió nhẹ thôi cũng khiến những cánh hoa rụng rơi, tản mác. Thiên Vi và Duy Phong- hai trái tim thuần khiết thuở nào trước những con sóng dữ cuộc đời, không biết từ bao giờ đã chắp vá đầy những vết sẹo mãi chẳng lành. Quá khứ luôn không ngừng bị đào xới, sai lầm luôn không ngừng lặp lại và những vết cứa trong tim không ngừng rỉ máu.Nhưng, còn rỉ máu nghĩa là còn ấm nóng, conf ấm nóng nghĩa là còn thương yêu. Là sẽ có một ngày sau cơn giông bão, bầu trời bỗng sáng trong và cõi lòng chợt bừng tỉnh.Thì ra, yêu thương vẫn ở ngay đó thôi. Thật gần!…
Nếu chàng là dòng nước lạnh lẽo, ta nguyện làm cá ngàn đời sống trong nước.Nếu chàng là bầu trời xa rộng lớn, ta nguyện làm cánh chim muôn bầu bạn cùng chàng.Nếu chàng là quỷ vương, ta nguyện làm ma nữ, trở thành đôi quỷ ma ai ai cũng khiếp sợ!Bởi vì, chúng ta tìm được nhau không dễ dàng!.......Hai mắt hắn khẽ nhắm như không để ý đến những việc đang diễn ra xung quanh. Đan Tâm chỉ nhìn thấy một nửa bên mặt của hắn nhưng đủ để biết khuôn mặt ấy đẹp đẽ đến mức nào. Từng nét, từng nét hòa quyện gọn gàng tinh tế đến nao lòng. Từ đuôi mắt của mặt bên kia đến cằm đã bị che bởi một cái mặt nạ màu vàng đồng. Mặc kệ, nó càng làm tăng sự bí ẩn của nam nhân kia. Phải nói, Đan Tâm mê mẩn đến quên hết thảy mọi thứ trên đời. Chính bản thân nàng cũng không biết mình mê trai đến vậy............…
- Giới thiệu: 5 năm trước,thời kỳ đỉnh cao của Phong Hàn cùng với đó là bi kịch bất ngờ.Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc,Phong Hàn đã hi sinh chính mình để cứu mọi người....nhưng giây phút anh mở mắt thì đã trải qua 5 NĂM!?Chấp nhận sự thực mình xuyên không qua 5 năm,cùng với thân thể y chang mình,tên cũng vậy!?Nhưng...số phận lại trớ trêu thay,thế quái nào thân chủ này lại là cùng ngành với anh chứ,chỉ tiếc là không phải phi công thôi.Không những vậy,anh còn gặp một trong số những người được anh cứu là cậu chàng Tư Lục này"Sao cậu ta lại ở đây!?".Càng tiếp xúc với nhau,bầu không khí và mối quan hệ giữa hai người trở nên kỳ lạ hơn...Tác giả:Tử Lạc…
Một bên là Jin - chàng trai thiên tài nhưng lười biếng, luôn che giấu sự mệt mỏi sau những giấc ngủ gật trên lớp. Đằng sau dáng vẻ bất cần ấy là một cuộc sống chật vật, những công việc làm thêm triền miên để lo cho gia đình.Một bên là Y/N - cô gái gương mẫu, giàu có, được mọi người ngưỡng mộ. Cuộc đời cô tưởng như hoàn hảo, nhưng sự nghiêm khắc và trách nhiệm lại khiến cô dần xa cách với bạn bè.Họ thuộc về hai thế giới khác nhau, như hai bầu trời chẳng bao giờ chạm tới. Thế nhưng, một dự án chung của trường đã kéo họ lại gần nhau. Giữa những mâu thuẫn, cãi vã và cả những lần lỡ nhìn thấy nỗi cô đơn trong mắt đối phương, Jin và Y/N dần nhận ra rằng khoảng cách lớn nhất không phải là giàu nghèo... mà là trái tim chưa từng dám mở ra.Liệu hai bầu trời có thể hòa làm một, khi định mệnh cứ mãi đẩy họ về phía nhau?…