Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ánh trăng và ánh sao liệu có bên nhau mãi mãi. Mối tình của họ có trọn vẹn hay không ? Tình cảm thuở niên thiếu phải chăng sẽ bên ta trọn đời . Thiếu niên năm ấy sẽ luôn tồn tại trên bầu trời làm một ngôi sao của riêng em, dõi theo em cả một đời. " Em là ánh trăng sáng của riêng tôi , là đóa hoa của tôi , là đôi mắt của tôi , ...."…
Igarashi nằm bất động, nhìn bầu trời mây mù như sắp mưa, thật sự không có tâm trạng để làm gì cả.Nhưng khi nghiêng đầu qua, nhìn khung cảnh xung quanh, cô đành miễn cưỡng ngồi dậy, bộ đồ ướt sũng từ cái chất lỏng trong hồ. Phải dọn dẹp thôi.Sau cùng thì, cũng không thể để 1 cái hồ được chỉ chứa 1 lượng lớn máu với xác chết nổi lềnh bềnh khắp nơi như vậy được.....Fanfic của Học Viện Anh Hùng/ My Hero AcademiaChú ý: mình không sỡ hữu bất kì nhân vật nào trong Học Viện Anh Hùng. Nhân vật thuộc về tác giả Horikoshi Kōhei.…
Văn án:Từ rất lâu rất lâu về trước, xa xôi đến mức sử sách cũng chẳng còn mấy ghi chép về việc đã từng có một khối thiên thạch không rõ lai lịch rơi xuống Tuế Vân đại lục này. Tại thời điểm khối thiên thạch đó va chạm vào bầu khí quyển đã gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa, làm cho toàn bộ hành tinh dường như muốn tan biến vào hư vô. Cũng may sao, khối thiên thạch đó được một vị đại năng một tay che trời, tách ra làm bảy mươi hai khối cao tận mây xanh, phân tán tứ phương. Trong đó, mảnh thiên thạch lớn nhất đã rơi xuống Đông Hoàng đại lục, cung cấp cho nơi này một luồng năng lượng thần bí, từ đó con đường tu tiên bắt đầu quật khởi. Mà khối thiên thạch này cũng được Giáo Tông xây dựng thành một toà Phi Thăng đài, lưu truyền vạn cổ.Thiếu niên Lạc Bình năm nay vừa tròn mười bốn tuổi, Lạc trong vui vẻ, Bình trong bình an. Xuất thân thôn nhỏ nghèo nàn, vì một lời hẹn ước trong mơ không rõ hư thực mà dấn thân vào con đường tu đạo. Từ đó thiếu niên bắt đầu cuộc hành trình vân du vạn dặm học đạo và quật khởi của mình!Thiếu niên chính là như vậy. Cảm thấy thế đạo vui vẻ liền uống một vò Túy Hoa Niên. Cảm thấy nhân gian tàn nhẫn liền rút kiếm hành hiệp trượng nghĩa. Họ cũng không sợ trời cao đất rộng, muốn ăn liền ăn, muốn uống liền uống, muốn vui vẻ liền vui vẻ, muốn chửi chuyện thị phi liền chửi chuyện thị phi. Thiếu niên gánh trên vai ước mơ cao tận trời, liền không sợ hãi thế tục. Họ tùy ý theo xuân phong không sầu, đầu đội đông phong không thán. Gặp thu phong không ưu, đón hạ phong kh…
Giới thiệu: Không ai nghĩ rằng một cú té đập đầu giữa mùa hè lại đủ sức ném một cô bé 14 tuổi-người vừa ôm KPI viết truyện vừa cà khịa đời-văng thẳng vào thế giới bạo lực lẫn hỗn loạn của Renfield: Tay Sai Của Quỷ.Madonna Taylor, nổi tiếng cả trường vì độ nghịch ngầm và cái kiểu "mấy người yêu làm gì, tôi chơi game với viết truyện còn vui hơn", bỗng nhiên mở mắt ra đã thấy mình trước... biệt thự nhà Lobo-nơi bạn biết đấy, người bình thường đi ngang còn muốn né. Đằng này bé nhà ta xuất hiện như thể được Grab giao hàng tới cửa hang cọp.Không hiểu sao cô xuyên vào được phim. Không biết đường về nhà. Và càng không biết rằng sự xuất hiện của mình sẽ vô tình khiến Renfield, Dracula và nhà Lobo... thay đổi vận mệnh thêm vài vòng xoắn bất ngờ.Mọi thứ bắt đầu từ khoảnh khắc cô tỉnh dậy, với cái đầu vẫn nhức vì cú té, và một bầu không khí "nguy hiểm tới mùi cũng thấy được" bám quanh biệt thự...…
Uyển Linh, cô học trò lớp 9 trong sáng, nghĩ cả đời mình sẽ chỉ yêu và làm vợ một người, cho đến ngày cô gặp một chuyện kỳ dị ở Hội An. Chẳng bao lâu sau, mối tình đầu kết thúc trong uẩn ức khi cô bị bỏ rơi đột ngột, không lời giải thích.***Một câu chuyện dài, đủ trải tràn thế kỷ.Nơi ký ức vỡ vụn, không ngừng ám ảnh, buộc ta tìm lại để tự cứu rỗi.Nơi tình yêu, quyền lực, dục vọng và sự soi chiếu liên tục va đập - gấp nếp - tàn phá lẫn nhau. Những con người từng là huyền thoại trong mắt nhau dần lột bỏ mọi hào quang, để lại phía sau từng chuỗi vết thương đan chéo, cùng một di sản cần được hiểu hơn là thờ phụng.Ở trung tâm là Kyoko Reizei (Trần Hạ Uyển Linh), người phụ nữ mà, từ khi mang nhiều hơn một cái tên, bỗng dần được vây quanh bởi cả bầu trời nhân vật. Không ai trong họ vô tội và bất biến. Từ Tokyo đến Yeosu, Từ Salzburg đến Queensland,Từ thư tình đến bản án câm lặng,Từ căn phòng ngủ đẫm hơi thở đam mê... Đến cánh đồng hoang ngập lau lách vùng biên giới...Mỗi hành động đều phản chiếu một câu hỏi lớn hơn:Chúng ta là ai - khi mọi thứ ta từng có dần biến mất?Vĩnh Biệt Nữ ThầnChỉ là tên một bài caSinh ra đểHát mãi về ký ức, thân thể, và tự doHát mãi về thế giớiNơi nghệ thuật, yêu thương, ý thức,Quyện lại thành triết học,Tàn phai bởi thời gian, Trong một vũ trụ tưởng chừng thờ ơ, Nhưng hóa ra là không phải vậy.…
Suzuki, một lập trình viên trưởng thành, đang làm việc và ngủ thức dậy đột nhiên chú ý rằng cậu bị ném vào thế giới khác khi đang mặc một bộ quần áo bình thường ở cấp độ 1. Cậu đạt được cấp độ cao và kho báu sau khi sử dụng phép thuật-sẵn-có-3 lần, Mưa Sao Băng, chỉ với một lần và lên cấp thánh . Sau đó việc cậu dự định làm ở thế giới khác là một "chuyến du hành tham thú ngắm cảnh"?Gặp gỡ ba cô gái người thú, chị em gái tóc tím và đen xinh đẹp và một cô gái yêu tinh tóc vàng kì dị cùng với rất nhiều người trên chuyến du hành của cậu sau này xuất hiện và gia nhập dàn harem. Dù phải chiến đấu với ma quái và chúa quỉ, đây vẫn là câu chuyện viễn tưởng ấm áp xúc động. Nguồn: sonako…
[Xuân mang theo gió lay động cành lá, gió cuốn nhấp nhô những gợn sóng trên mặt hồ, én đậu bậu cửa hỏi người trong phòng, phải chăng trong lòng đã biết yêu ai đó?]lần đầu viết cho ganqing nên chắc sẽ có hơi ooc một chút nhưng dù sao cũng chỉ là fic sinh ra để tự thỏa mãn bản thân vì vừa múc được pola ganqing của kyomon XDp/s1: là ganyu x keqing no switch nha TAT ganqing là tag chung nhưng với tôi ganyu mãi top, mãi là alpha chúap/s2: sẽ có một vài chỗ sai sót nên mong mọi người thông cảm :333…
Dạ Nguyệt Tịch năm 20 tuổi ôm bụng bầu rời khỏi Dạ gia, tự mình bươn chải nuôi 3 đứa con ở Đức. May mắn được dì giúp đỡ, cố gắng trở thành người đại diện cho tập đoàn nước hoa dưới quyền nhà ngoại cô. Nhưng vừa về nước, người không muốn gặp nhất lại đụng phải. Hắn là Tô Trác Huy_trưởng nam Tô gia, CEO kế nhiệm tập đoàn Tô thị. Hơn nữa, người day vào hắn đầu tiên không phải cô mà là bảo bối của cô_Dạ Dĩnh. "Chú đẹp trai ơi, trông chú quen quá."_Dạ Dĩnh đưa tay kéo kéo ống quần hắn, ngước mặt lên thầm đánh giá người đàn ông đẹp tuyệt mĩ trước mắt. Rất xứng với mẹ của mình_cô nhóc gật gù khen ngợi. "Cháu bé, cháu từng thấy chú trên TV sao?"_Tô Trác Huy khuỵu gối xuống, đưa tay sờ mặt Dạ Dĩnh. Quả thực rất giống, vô cùng giống. Giống hệt như thanh mai trúc mã của hắn. Đứa bé này làm hắn có phần hứng thú. Dạ Dĩnh gạt tay hắn ra, lắc đầu. "Chú rất giống đại ca nhà cháu."Lời vừa rồi làm hắn có chút khựng lại. Hóa ra đứa trẻ này không phải ngưỡng mộ hắn mà là vì hắn giống anh trai nó? "Dạ Dĩnh! Em chạy lung tung làm mommy tìm nãy giờ có biết không?"_Một cậu bé lớn tiếng chạy tới, theo sau là một đứa nữa. Đứa trẻ kia trông giống hệt hắn, mái tóc màu bạc, đôi mắt đen láy y hệt hắn. Đứa bé kia lại khác, nó mang mái tóc màu vàng óng, đôi mắt tím tinh tế khiến cho cậu nhóc có phần đáng yêu. Nhìn lại đứa trẻ này. Như lai giữa hai anh trai nó vậy. Mái tóc bạc cùng đôi mắt tím. Nhưng, hắn chỉ muốn xem phụ huynh của bọn trẻ này là ai, nếu được thì đưa cả mẹ lẫn con đi…
Người con trai không đẹp nhưng đủ để em chìm đắm tông những giấc mơ hạnh phúc!!Em yêu ánh mắt , và cả nụ cười ngây ngô với vài cọng rau mọng lún phún từ khuôn miệng hay trề của anh nữa, bên anh là cả bầu trời bình yên đầy sao, lấp lánh va toả sáng tình yêu anh dành cho em, anh ngốc lấm,anh chả biết dược anh đã len lỏi trong trai tim em ngot ngào thế nào đâu, em hay bắt nạt anh vì anh dễ thuong lấm đó, làm sao anh biết được những cử chỉ anh dành cho em, em đều vui và hạnh phúc .lắm lúc cứ muon anh nhỏ hoài để em trêu em ghẹo anh:* vì anh lam tim em rung rinh quá mất rồi♥️♥️…
Có những ngày như thế...Chúng ta đều vì sống mà phấn đấuNào có thể cứ mãi đổ lỗi sai lầm cho tuổi trẻChỉ là sẽ có những phút bồng bột, những ngày ta đối với cuộc đời tỏ ra kháng cự. Chúng ta nào có thể không sai :))…
Thanh xuân... hai từ chứa đựng cả một bầu trời của ai đó. Trong mắt cậu có mùa hạ rực rỡ, trong mắt tôi lại có cậu.Gió thổi mùa hạ, con mưa rào lướt qua. Thời gian ấy, không thể trở lại.…
Có ai từng nghĩ rằng, cuộc sống sau khi được tái sinh sẽ tốt đẹp hay sẽ tồi tệ hơn ban đầu không. Cảnh Hi - một cô gái có ý định kết liễu cuộc sống của mình sau mọi áp lực từ cuộc sống và gia đình, nhưng trớ trêu thay cô lại được một người đàn ông bí ẩn cứu sống và cho cô cuộc sống mới, thân phận mới. Liệu cuộc sống của cô sau ngày hôm đó sẽ trở nên như thế nào ? Hãy cùng đón xem trong những chap tiếp theo nhé.…
_Này .cô có biết cậu ấy là ai k_ Hai người là ai tôi biết làm gì ,chẳng liên quan đến tôi _Cậu ấy chính là...._HẢ ..CÁI GÌ*****_Cô làm nghề gì thế_ Tôi á....Gái BÁN HOA#####Nàng và hắn lần đầu gặp nhau trong tình huống trớ trêu ,tưởng rằng chỉ là thoáng qua nhưng lại khiến cho hai người luôn vấn vương về người còn lại để rồi con tim tìm đến nhau mà quấn quýt không rời....…
Sen năm nay bốn tuổi rưỡi, người hầu thứ mười tám của gia đình họ Hoàng. Thực ra cô có tên, một cái tên rất hay, Trương Ngọc Uyển Nhi, nhưng biết làm sao, cậu chủ thích gọi cô là Sen, thì cô là Sen thôi. Từ lúc biết nhận thức, cô đã được đào tạo, cậu chủ là số một, cậu sống cô sống, cậu chết cô chết, cậu đi đâu, cô phải đi đó...nói chung, cậu chính là bầu trời của cô! -"Sen, Sen!" -"Dạ, cậu chủ gọi em ạ, có em!" -"Đi xem phim với tao" -"Phim gì ạ?" -"Mày còn phải hỏi? Đấm cho một trận bây giờ!" Cậu chủ thích nhất là xem phim kiếm hiệp Trung Quốc, mà cô lại thích xem búp bê Barbie, nhưng biết làm sao, thân phận người ở, cô ngoan ngoãn: -"DẠ!" *** Từ thuở còn bé, cô đã bị câu chủ bắt nạt mọi lúc mọi nơi. Nhưng mãi về sau, mọi chuyện lại đi theo chiều hướng mới, Đại Thiếu Gia Em Lạy Cậu! là tựa truyện teen hứa hẹn đầy thú vị và lôi cuốn. Truyện có cái kết rất thuyết phục và bất ngờ, cùng đón xem chuyện tình chủ tớ ly kỳ này nhé.…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…