Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xin chào, tụi mình là Memory Team - team của những chú gấu <3Tụi mình lập ra confession này với mục đích giúp cho các bạn cũng như team có thể tương tác và giao lưu với nhau một cách vui vẻ.Tuy nhiên, để có được bầu không khí an toàn chúng tớ sẽ không duyệt các biểu mẫu có nội dung sau đây :_ Sỉ nhục, mang tính xúc phạm hay công kích ( trừ một số trường hợp chúng tớ sẽ đăng lên để giải quyết vấn đề). _ Đăng những hình ảnh hay từ ngữ nhạy cảm, thô tục._ Không liên quan tới team ( chúng tớ sẽ xem xét và cố gắng loại bỏ điều này ) Xin cảm mơn! ♥…
Trên hành tinh Arinoz, loài người từng sống trong sợ hãi trước các sinh vật mạnh mẽ. Để tìm chỗ dựa, họ sinh ra đức tin từ nỗi sợ, tin vào những vị thần tưởng tượng. Niềm tin ấy lớn dần đến mức sinh ra các vị thần thật sự. Dưới sự dẫn dắt của các vị thần, nhân loại hưng thịnh suốt ngàn năm. Nhưng rồi, một thế lực ngoài vũ trụ "Những Kẻ Dệt Hư Không" đã tấn công Arinoz, tiêu diệt các vị thần và giả dạng họ để hấp thụ đức tin của con người. Trong đó có một vị thần còn sống sót - Cove - trốn thoát bằng cách ẩn mình trong hình dạng con người. Nhiều năm sống trong xã hội loài người, Cove vô tình cứu Carpilas, một học viên của học viện phép thuật Aurilla. Cuộc gặp gỡ ấy mở ra hành trình hé lộ sự thật, lật đổ thế lực giả thần và thắp lại hy vọng cho Arinoz.…
Tác giả: Tiểu HảoThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt nhẹ, đơn phương, SELưu ý:• Nhân vật chính trong câu chuyện là nam, tuy nhiên tác giả lại là nữ, dẫn đến việc biểu hiện tâm lý chưa được hợp, mong nhận sự góp ý từ quý độc giả. Cảm ơn.VĂN ÁN:"Tồi à, cô ấy thích mày, mày không nhận ra sao?""Tao biết.""Thế còn mày?""Cái này tao chịu. Tao không biết tình cảm tao dành cho cô ấy là gì.""Vậy chắc mày yêu rồi...""Hả? Thằng tồi như tao, sao lại biết yêu cơ chứ!""Tồi à, cô ấy hết thích mày rồi.""Ừm.""Mày thì sao?""Tao...lại lỡ yêu cô ấy.""Tồi à, cô ấy đổ bệnh, mày không ở lại sao?""Không, tao phải đi du học.""Nhưng cô ấy cần mày!""Tao? Không xứng với cô ấy."l"Tồi à, cô ấy mất rồi, mày có tiếc không?""Tiếc chứ!""Thế mày có buồn không?""Không buồn.""Vì sao?""Vì thanh xuân của tao, từng có cô ấy."…
Nếu bạn tìm một cuốn truyện ngôn tình ngược thì đây không phải thứ bạn muốn . AI CHỜ EM DƯỚI CƠN MƯA ẤY là một câu chuyện tình nhẹ nhàng , vụng về ,cố gắng vun vén hôn nhân khi còn quá trẻ của đôi bạn trẻ. (H nhẹ nên các nàng cẩn thận )Vy Vy ngồi sau xe , tay níu nhẹ góc áo phông của cậu ấy. Mưa mỗi lúc một nặng hạt , tạt vào gò má cô đến đau rát ...…
Mùa hè năm tám tuổi, con ngõ nhỏ của công viên rợp bóng cây ngô đồng.Những tán lá đung đưa trong gió, ánh nắng lọt qua từng kẽ lá, in những mảng sáng loang lổ trên bậc thềm ghế đáThẩm Dục ngồi thu lu trên bậc thềm ấy, đôi tay gác lên đầu gối, mắt nhìn chằm chằm về phía đối diện.Một cái bóng nhỏ nhắn lao ra - Lục Lệ.Cô bé mặc chiếc váy hoa xanh nhạt, tay ôm một con mèo hoang, vừa chạy vừa cười."A Dục! Cậu xem này, nó thích tớ!"Giọng cô bé lanh lảnh, sáng hơn cả nắng tháng sáu.Cậu bé không trả lời ngay, chỉ đứng dậy bước lại gần, cúi xuống nhìn con mèo trong tay cô. Đôi mắt đen của cậu phản chiếu hình ảnh cô bé - tóc hơi rối, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt long lanh như chứa cả bầu trời."Đừng ôm nó nữa." Cậu nói khẽ."Vì sao?""Vì nó sẽ cào cậu. Hoặc bỏ đi."Lục Lệ cười khúc khích. "Không đâu. Nó sẽ ở bên tớ."Thẩm Dục không tranh luận. Cậu chỉ đưa tay ra, chạm vào con mèo, rồi bất ngờ... giật lấy nó khỏi tay Lục Lệ."Ê! Trả đây!" Cô bé la lên."Không." Cậu ôm con mèo sát vào ngực, ánh mắt bình thản nhưng bàn tay siết chặt đến mức con mèo khẽ rít lên. "Nếu nó ở với tớ, cậu sẽ không bị thương. Và nó... sẽ không bỏ đi."Cô bé nhíu mày, chưa kịp giận thì cậu đã chìa con mèo lại. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lặng lẽ hình thành trong tâm trí Thẩm Dục - thứ gì cậu muốn giữ, sẽ không bao giờ được phép rời khỏi tay mình.Nhiều năm sau, ký ức về mùa hè năm ấy vẫn hiện rõ trong đầu Thẩm Dục, như một thước phim cũ không bao giờ phai.Khi đó, cậu chưa biết rằng mình sẽ áp dụng "bà…
Nguyễn Quốc Nam, một doanh nhân thành đạt ở tuổi 29, đứng trên đỉnh cao sự nghiệp nhưng lại mang trong mình những tổn thương sâu sắc từ tuổi thơ. Ám ảnh bởi người cha gia trưởng và người mẹ vô tâm, Nam lớn lên với tính cách lạnh lùng, bất cần và một cuộc sống đầy bê bối. Những tưởng anh đã quên đi quá khứ đầy rẫy sự so sánh và áp lực khi sống dưới cái bóng quá lớn của người anh trai hoàn hảo, nhưng định mệnh lại đưa anh đối diện với một phần ký ức tưởng như đã bị chôn vùi.Lưu Giai Kỳ, chàng sinh viên thiết kế nghèo khó với đôi mắt xanh lá huyền ảo và mái tóc vàng nhạt, sống trong cuộc đời chật vật với gánh nặng gia đình và sự cô lập từ xã hội. Quá khứ khó khăn đã khiến cậu trở nên nhạy cảm, xa cách nhưng vẫn giữ được trái tim ấm áp và khát khao vươn lên. Một ngày nọ, Giai Kỳ nhận được lời mời làm việc bán thời gian từ tập đoàn lớn, nơi cậu không ngờ rằng mình sẽ gặp lại người đã từng là điểm sáng trong tuổi thơ cậu - nhưng giờ đây, cả hai lại chẳng nhận ra nhau.Dưới bầu trời Hà Nội năm 2024, giữa những con người tưởng chừng chẳng thể chạm vào nhau, một câu chuyện về tình yêu, sự tha thứ, và hành trình chữa lành bắt đầu. Liệu những vết sẹo từ quá khứ có thể được xoa dịu? Và liệu định mệnh có thể đưa hai con người cô đơn đến với nhau để trở thành mảnh ghép hoàn hảo mà cả hai luôn tìm kiếm? - [ GOODLUCK~💌 ] -…
- Đôi khi mối tình khiến ta vấn vương, khiến tâm hồn ta tươi sáng lại chỉ là những trải nghiệm vụn vỡ để hiểu biết thêm tình yêu là gì ?- Mây mang đến cho "Cánh hoa dại" ven đường một vạt nắng ấm áp, nhưng cũng chính Mây đã che khuất đi "vạt nắng" ấy và mang thêm cả những cơn mưa giông- Tình đầu chỉ như vạt nắng, ngắn ngủi mà lại làm ta xao xuyến trọn vẹn cả một cuộc tình- "Cánh hoa dại" ấy dù cho mưa giông hay mây không màng đến thì vẫn luôn hướng lên bầu trời tìm kiếm "vạt nắng" xưa…
" Tôi sẽ không thích anh, nên xin anh đừng lấn sâu vào cuộc đời của tôi nữa " Lần này, cô không lùi bước như trước nữa, cô nhìn hắn, thẳng thừng từ chối" Thích tôi không khó như e tưởng tượng đâu "- Hắn tiến lên một bước, nhìn cô dịu dàng khiến ánh mắt vốn kiên định của cô dấy lên sự dao động." Bên anh... chỉ toàn là bảo tố thôi " -Cô cuối đầu, ựm ờ khó nói " Về với tôi, em muốn bình yên, tôi cho em cả bầu trời " 💞" Anh có biết, chuyện bình yên anh nói là 1 điều không thể không? "- Miệng nói, trong đầu cô đang nhớ lại những ngày tháng nguy hiểm đã qua." Thế bảo tố mà e nói là gì? Nói đi, tôi sẽ cho người tóm gọn chúng lại"" Anh...cũng là 1 loại bảo tố "Đúng vậy, hắn là 1 ng độc đoán, tính chiếm hữu cao, lúc nào cũng cho rằng mình là đúng, muốn là phải có cho bằng được, mặc kệ người ngoài có phản đối ra sao, đồ của ng khác, hắn bảo là của hắn thì đó là của hắn, đối với cô, hắn cũng như vậy, cô là của hắn, từ lâu hắn đã mặc định như vậy rồi... " Tôi á?"- Hắn ngạc nhiên, tự lấy tay chỉ vào mình, hỏi lại :" Bão tố...? "" Ừ... bão tố lòng"…
Quý Anh Húc tựa như nhất thúc chói mắt quang, vĩnh viễn là tối chịu chú ý nhân vật chính,Đọc sách khi, hắn là đệ tử hội trưởng, nàng nhân diễn xuất kịch bản nghiêm trọng quên từ, trận đấu đại thất bại,Làm cho hắn trước mặt mọi người mắng đến vô mặt có thể thấy được Giang Đông phụ lão, từ nay về sau, nàng mỗi ngày hỏi thăm hắn hành tung,Người khác là muốn chế tạo cùng hắn không hẹn mà gặp, nàng còn lại là muốn tránh đi nguy hiểm lộ tuyến,Điệu thấp sống, cho dù hắn sau lại xuất ngoại lưu học, uy hiếp giải trừ,Nàng này hảo thói quen bảo trì đến ra xã hội, chính mình lại có tài hoa, cũng đều trang tiện lợi thiếp cô gái,Sao biết xuất ngoại nghỉ phép ngoạn một chuyến trở lại công ty, đại lão bản liền thay đổi người ?!Hắn muốn bão nổi mắng cấp dưới không quan hệ, khả nàng chính là đưa văn kiện đến, như vậy cũng trúng đạn!Thảm nhất là, bọn họ hai cái trên người như là trang có nam châm, đi đến thế nào đều hấp cùng một chỗ,Nàng trong mưa cự mượn ô, ở châu báu triển trung đắc tội hắn bạn gái, cùng hắn vây ở thang máy lý......Loại này cuộc sống rất kích thích , nàng đông lạnh chưa điều tưởng từ chức,Chủ quản lại nói tổng tài công đạo không cho phép, còn đem nàng điều đến bên người làm trợ lý,Thí , nàng xem căn bản phải đi khi hắn món đồ chơi vui đùa ngoạn kiêm sỗ sàng,Ngay cả dâng đơn xin từ chức đều có thể bị trở thành thông báo tín loạn loạn giảng......…
[ Bầu trời bao la rộng lớn, ôm lấy vạn vật thế gian, lại không giữ nổi một ngọn gió ngược chiều. ]Hứa Thiếu Sinh hắn trên trời dưới đất cái gì cũng biết, cái gì cũng am hiểu tận cùng, là người suy nghĩ sâu sắc, nhìn thấu hồng trần. Duy chỉ có Lạc Phong của hắn, tâm trạng như nào, suy nghĩ ra sao, lòng chứa những gì, yêu hắn thế nào, hắn lại tuyệt đối không hay dù chỉ một chút. Trong lòng hắn luôn chấp nhất một quan niệm rằng, y là kẻ ngang bướng, trước sau đều thâm độc, một chút hảo ý cũng không có, chỉ biết tính toán thù hằn, khái niệm từ yêu hoàn toàn trống rỗng.Nhưng hắn vốn đâu ngờ rằng, y là vì hắn mà trở thành kẻ như vậy, vì hắn mà đem thiện lương của chính mình đánh đổi lấy những dòng nước mắt trong đêm đơn côi, vì hắn mà tự tay giết chết cậu thiếu niên ngây ngô si mê hắn đến quên cả bản thân ở dĩ vãng. Là hắn tự tay đem Lạc Phong hòa nhã, ấm áp của mình vứt bỏ, để rồi giờ đây nhận về một Châu Viễn Phong ương ngạnh, đa nghi. Sau tất cả, trái tim Hứa Thiếu Sinh vẫn luôn hướng về người con trai ấy, dẫu cho y có không còn như trước, tình cảm ấy chưa một lần đổi thay. Lần này, sẽ không còn có một cái tám năm nào nữa, hắn nhất định sẽ đem y giấu bên cạnh mình, giữ y ở bên mãi không xa.…
Một hôm, Tuyên Vương đang uống rượu giữa bầy cung nga xinh đẹp, vui chơi ở Tiệm Đài. Chung vô Diệm xin vào yết kiến, tự xưng là người con gái không lấy được chồng của nước Tề, nghe nói Tề Vương là người hiền minh, xin vào hậu cung lo việc quét tước cho vua. Các cung nữ nghe xong bụm miệng cười, Tuyên Vương nghe tâu cũng tức cười nhưng vì lòng hiếu kỳ, ra lệnh cho vào yết kiến. Tuyên Vương hỏi: "Xú phụ! Ngươi sao không chịu ở yên nơi quê hương mà tự tiến tới vua phải chăng ngươi có tài nghệ cao kì?". Vô Diệm đáp: "Không dám nói kì tài cao nghệ, chỉ học được thuật ẩn hình, xin vì đại vương hiến chút nghề mọn để giúp vui". Nói xong liền ẩn mình, không ai thấy nữa.Hôm sau Triệu Vương lại triệu đến làm trò. Vô Diệm không nói, chỉ trừng mắt, cắn răng, giơ tay, vỗ gối... làm 4 động tác và kêu liên tiếp 4 tiếng "hiểm". Tuyên Vương hỏi ý nghĩa ra sao? Vô Diệm nói rằng: "Nay nước Tề có sự uy hiếp của Tần ở phía Tây, Sở phía Nam, đó là nguy hiểm thứ nhất. Đại vương làm nhọc sức dân, hao tốn tiền của, lập Tiệm đài hoa lệ, đó là điều nguy hiểm thứ hai. Trong triều thì biếm người hiền, dùng kẻ nịnh, đó là điều nguy hiểm thứ ba. Đấng quân vương đam mê tửu sắc, không sửa sang chính trị trong nước, đó là điều nguy hiểm thứ tư. Thiếp trừng mắt vì đại vương xét cái biến phong hoả, cắn răng là thay đại vương trừng trị cái miệng chống can gián, giơ tay là vì đại vương đuổi kẻ bề tôi xàm nịnh, vỗ gối là xin đại vương dẹp bỏ cái đài ăn chơi."Tề Tuyên Vương nhận lời can gián, từ đó bỏ yến nhạc, phá Tiệm đài, tr…
Một bà lão nằm trên giường nhắm mắt , xung quanh được bao quanh bởi một đám người che mặt mặc đồ đen. Đột nhiên bà lão bật dậy, miệng há hốc thở từng ngụm nặng nhọc.Sau một lúc, bà lão mới bình tĩnh lại. Một người đàn ông trong đám bước lên hỏi:_Chuyện gì đã xảy ra?_Cậu ta là trở ngại duy nhất khiến cho ngài ấy sinh ra không được hoàn chỉnh. Mang trong mình sức mạnh tối thượng, một con quái vật mới đang được sinh ra. Nó là thứ có thể sánh vai với ngài ấy..Vào lúc bà ta định nói tiếp thìPhập Một đường kiếm xẹt qua cắt rơi đầu bà ta xuống. Khung cảnh khủng khiếp trước mắt lại không hề làm cho đám người tỏ vẻ bất ngờ dù chỉ một chút.Kẻ vừa ra tay nói trong khi lau thanh kiếm của mình_Tìm kẻ được bà ta nhắc đến cho ra. Còn lại tiêu hủy toàn bộ bằng chứng đi._Tuân lệnhSau khi ra lệnh hắn ta rời đi tòa nhà và biến mất sau góc hẻm. Bầu trời bắt đầu đổ cơn mưa dường như tiếc thương cho một thứ gì đó vừa ra đi.*Đây là bộ truyện đầu tiên mình viết. Có gì sai sót mong mọi người đừng quá khắt khe. Hãy góp ý trong phần bình luận. Mình sẽ cải thiện thêm. Còn bây giờ thì mong các bạn có một trải nghiệm vui vẻ…
Tác giả: Mẫn Nhi Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, 18+, SM Cô từ nhỏ đã quen được mọi người cưng chìu, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, là báu vật của một gia tộc hùng mạnh nhất thành phố Lawy, cô luôn sống như một bà hoàng, lúc nào cũng có người phục vụ, việc của cô chỉ là thở. Bản chất cô kiêu ngạo,lại lạnh lùng, cuộc sống của cô từ nhỏ tới lớn đối với cô vẫn luôn vô vị. Cho đến khi gặp được anh, một chàng trai kì lạ, cô hứng thú với việc đùa giỡn anh, ở cạnh anh cô trải qua nhiều cảm giác trước giờ chưa từng trải và anh cũng vậy. Ps:Do mình lần đầu tiên viết truyện nên nếu có sơ suất gì mong các bạn lượng thứ bỏ cảm, xin chân thành cảm ơn ạ…
Tên : Nguyện cùng người kết thành phu thêTác giả : Lưu Nguyệt Bạch Lam(刘月白蓝)Thể loại : Đam Mỹ , Cổ Trang , có H..."Viên ca ca! Ta nguyện cùng ngươi đời đời kiếp kiếp kết thành phu thê mãi không chia lìa"Hắn dắt y ra chợ đi dạo vào ban đêm.đêm ấy là trung thu ngoài đường nhiều người chen chúc nhau trên con đường. Trên bầu trời đèn sáng trói như những ngôi sao sáng cả nửa bầu trời. Hắn mua cho y chiến đèn hoa đăng"Hảo!! Chúng ta sẽ mãi không bao giờ xa cách mãi mãi bên nhau trọn đời"Hai người cùng nhau viết điều ước rồi thả chiến hoa đăng cùng ước nguyện"Đời đời kiếp kiếp bên nhau mãi không xa lìa nhau"…
Tác Giả : Minh Châu Hoàn Editor: Mẹ BầuThể loại : Ngôn TìnhSố Chương : 472Trạng Thái : FULLTình yêu là một thứ gì đó rất thiêng liêng, nó đẹp đẽ và đem lại hạnh phúc cho con người. Tuy nhiên nếu yêu nhầm người, đặt con tim mình nhầm chỗ thì chính bản thân mình phải chịu đựng nhiều đau khổ.Cô gái trải qua một sự việc quá sức bất ngờ và đau đớn khi người chồng đưa đơn ly hôn khi cô đang mang thai đứa con của hai người được hai tháng.Rồi chuyện gì sẽ xảy ra với họ. Cô sẽ ra sao, liệu cô có thể vượt qua số phận.Đọc truyện và cảm nhận.…
Tán Tán - cô gái mang nụ cười rực rỡ như nắng nhưng cũng từng lạc lối trong những ngày mưa. Từ năm cấp hai, gia đình tan vỡ khiến thế giới của cô chênh vênh, nhưng may mắn, cô vẫn có Thẩm Nguyên - cậu bạn chí cốt vừa đáng ghét vừa đáng tin, luôn chí chóe với cô như chó với mèo nhưng lại chẳng thể thiếu nhau.Bước vào cấp ba, cuộc sống Tán Tán mở ra trang mới với những người bạn khác. Cô gặp Tống Hứa Chiêu - chàng trai trầm tính nhưng luôn xuất hiện khi cô cần. Cô tiếp tục duy trì tình bạn với Kha Lam - cô bạn quen qua mạng, hào sảng, lầy lội nhưng cũng là người hiểu cô nhất.Ba năm thanh xuân trôi qua với những kỷ niệm đẹp, những lần ôn thi đến phát khóc, những chuyến đi xa, những ước mơ dần thành hình. Đêm trước ngày tốt nghiệp, một lời tỏ tình được thốt ra nhưng không có hồi đáp. Sau này, khi mỗi người rẽ hướng riêng, họ vẫn nhớ về nhau như một phần thanh xuân không thể quên."Có những cơn mưa nhỏ sẽ tạnh, nhưng có những người, một khi đã bước vào đời nhau thì sẽ ở đó mãi mãi."…