Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người con trai không đẹp nhưng đủ để em chìm đắm tông những giấc mơ hạnh phúc!!Em yêu ánh mắt , và cả nụ cười ngây ngô với vài cọng rau mọng lún phún từ khuôn miệng hay trề của anh nữa, bên anh là cả bầu trời bình yên đầy sao, lấp lánh va toả sáng tình yêu anh dành cho em, anh ngốc lấm,anh chả biết dược anh đã len lỏi trong trai tim em ngot ngào thế nào đâu, em hay bắt nạt anh vì anh dễ thuong lấm đó, làm sao anh biết được những cử chỉ anh dành cho em, em đều vui và hạnh phúc .lắm lúc cứ muon anh nhỏ hoài để em trêu em ghẹo anh:* vì anh lam tim em rung rinh quá mất rồi♥️♥️…
Tác giả: Đông QuânThể loại: Cổ đại, Huyền huyễn, HE, 1×1Tình trạng: Hố đào đã được 01 năm, đang chờ lấpSố chương: Bao giờ toàn văn hoàn tui cập nhật nha 😉Link chủ nhà: https://dongquan112.wordpress.com/==========Giới thiệuHồ ly nhỏ tâm tâm niệm niệm chờ đợi một vị tướng quân. Đợi hoài đợi mãi, đợi luôn được một tướng công. Nhưng vị tướng công này lại tâm tâm niệm niệm muốn cắt đuôi hồ ly của nó.Hồ ly nhỏ: "...?"==========Giải thích một chút :"3Chào các vị, là Đông Quân.Giải thích một chút về bối cảnh cái tiểu thuyết máu chó máu gà này. Cách đây khá lâu tui có tình cờ lướt qua wikipedia về truyền thuyết tam hoàng ngũ đế của Trung Quốc. Đọc qua đọc lại, đọc tới đọc lui, đọc qua một lượt bộ sậu các nhân vật trong truyền thuyết của nước bển thì trong đầu nhảy số ra cốt truyện của Cửu Thiên. Kha khá nhân vật mình lấy hình tượng nguyên mẫu là các nhân vật trong truyền thuyết bên bển. Và tất nhiên, vì nguồn của nó là wikipedia, cho nên độ sai lệch là có thể thấy được. Cộng thêm cốt truyện Cửu Thiên là do tác giả trong lúc đầu óc bay lắc mà viết ra, mọi thiết lập đều là chém gió và tưởng tượng, nên thỉnh các vị không cần đối chiếu tham khảo làm chi =))) Lúc thấy nó sai toét lại bẩu tui không nhắc trước.Hố đào cách đây một năm. Hết một năm rồi vẫn chưa viết qua được 10 chương =))) đăng lên cốt lấy động lực để hoàn truyện thôi. Thời buổi covid ở nhà cầu truyện đọc mà đụng trúng đợt bão to, đành phải tự cầu tự cấp, cũng không biết làm thế nào ^^"…
Câu chuyện xoay quanh cuộc chiến của các gia tộc. Chuyện tình đầy sóng gió giữa CEO đẳng cấp của Giang Thị và thiên kim tiểu thư của tập đoàn Hoàng Gia. 1 cặp đôi cũng rất khổ sở trầy trật đó là Phú nhị đại Giang Thị và Kim tiểu thư Nguyễn Thị. Chỉ có 1 cặp đôi vô cùng nhàn nhã công việc chính là quân sư cho 2 cặp còn lại nhưng cũng có vài cơn bão lăn tăn nhờ sự đào hoa của đạo diễn nổi tiếng nhất nhì Việt Nam Hoàng My và Siêu mẫu diễn viên hô mưa gọi gió trên sàn Catwalk Hoàng Yến. Ngoài ra chúng ta còn có " Anh ba " Hoàng Bảo cũng gặp không ít sự hành hạ từ các cô,............. Mời các bạn cùng đón xem nhé…
Có những người xuất hiện trong thanh xuân rất nhẹ nhàng, nhẹ đến mức ta tưởng họ chỉ vô tình đi ngang qua cuộc đời mình. Nhưng rồi đến một ngày, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mới nhận ra họ đã ở đó từ rất lâu.Hoàng Nhật Minh là kiểu con trai mà đi đến đâu cũng dễ trở thành tâm điểm. Học giỏi, chơi bóng rổ tốt, được nhiều bạn nữ để ý, nói chuyện có chút ngông và gần như chẳng hứng thú với chuyện tình cảm. Với cậu, những năm cấp ba chỉ cần có bạn bè, sân bóng và vài trận cười đến đau bụng là đủ.Cho đến ngày cậu gặp Trần Khánh An.Khánh An không phải kiểu con gái nổi bật giữa đám đông. Cô thích ngồi ở thư viện hơn là chen chúc ngoài sân trường, thích viết vài dòng suy nghĩ vu vơ vào cuốn sổ nhỏ hơn là kể hết mọi chuyện với người khác.Một người thích náo nhiệt.Một người thích yên tĩnh.Hai đường thẳng tưởng chừng chẳng liên quan lại vô tình cắt nhau giữa những ngày tháng thanh xuân rực nắng.Từ những lần chạm mặt rất bình thường, những cuộc trò chuyện chẳng đầu chẳng cuối, những lần cố tình đi ngang qua hành lang chỉ để nhìn thấy một người thêm vài giây...Có lẽ thanh xuân đẹp nhất không phải là ngày nắng đẹp hay bầu trời xanh đến mức nào.Mà là ngày có một người khiến bạn nhận ra:"Hình như hôm nay mình lại thích cậu ấy nhiều hơn hôm qua rồi." 🌿…
Author: Hoàng Bích Thủy - Thủy Hồ LyỨ cần lượt đọc hay phí, thích thì vô coi, chán thì bỏ đi. Dùng truyện này như một cuốn nhật kýCảnh báo: Chuyện tình cảm đời thực, không có ngôn tình quá "chớn"PS: Thích hợp mọi lứa tuổi, ảnh mạng~( Đây là bộ thuộc phần SL nên không có thời gian ra chap. Yêu cầu suy nghĩ kỹ trước khi nhảy hố )…
Dạ Nguyệt Tịch năm 20 tuổi ôm bụng bầu rời khỏi Dạ gia, tự mình bươn chải nuôi 3 đứa con ở Đức. May mắn được dì giúp đỡ, cố gắng trở thành người đại diện cho tập đoàn nước hoa dưới quyền nhà ngoại cô. Nhưng vừa về nước, người không muốn gặp nhất lại đụng phải. Hắn là Tô Trác Huy_trưởng nam Tô gia, CEO kế nhiệm tập đoàn Tô thị. Hơn nữa, người day vào hắn đầu tiên không phải cô mà là bảo bối của cô_Dạ Dĩnh. "Chú đẹp trai ơi, trông chú quen quá."_Dạ Dĩnh đưa tay kéo kéo ống quần hắn, ngước mặt lên thầm đánh giá người đàn ông đẹp tuyệt mĩ trước mắt. Rất xứng với mẹ của mình_cô nhóc gật gù khen ngợi. "Cháu bé, cháu từng thấy chú trên TV sao?"_Tô Trác Huy khuỵu gối xuống, đưa tay sờ mặt Dạ Dĩnh. Quả thực rất giống, vô cùng giống. Giống hệt như thanh mai trúc mã của hắn. Đứa bé này làm hắn có phần hứng thú. Dạ Dĩnh gạt tay hắn ra, lắc đầu. "Chú rất giống đại ca nhà cháu."Lời vừa rồi làm hắn có chút khựng lại. Hóa ra đứa trẻ này không phải ngưỡng mộ hắn mà là vì hắn giống anh trai nó? "Dạ Dĩnh! Em chạy lung tung làm mommy tìm nãy giờ có biết không?"_Một cậu bé lớn tiếng chạy tới, theo sau là một đứa nữa. Đứa trẻ kia trông giống hệt hắn, mái tóc màu bạc, đôi mắt đen láy y hệt hắn. Đứa bé kia lại khác, nó mang mái tóc màu vàng óng, đôi mắt tím tinh tế khiến cho cậu nhóc có phần đáng yêu. Nhìn lại đứa trẻ này. Như lai giữa hai anh trai nó vậy. Mái tóc bạc cùng đôi mắt tím. Nhưng, hắn chỉ muốn xem phụ huynh của bọn trẻ này là ai, nếu được thì đưa cả mẹ lẫn con đi…
Chuyện tình bí mật, ẩn oán, cuồng si, những thị phi, chiếm đoạt, chấp niệm.Kẻ thống trị The Death tàn nhẫn, ngông cuồng, tham vọng hay chủ nhân The Charm kẻ lạ lùng, phó mặc, không màng thời cuộc sẽ chiếm giữ được con tim của Nàng?Lời tiên tri của Bà Đồng mù có thành hiện thực? "Con bé ngoan ngoãn trung thành như tôi tớ, nhưng sẽ phản bội ngay lúc ngài không ngờ nhất. Bấy giờ nó chết thì ngài dày vò bi ai, nó sống thì vận ngài tàn lụi. Nó hóa tàn tro hôm nay, hoặc ngài tận diệt ngày sau! Số mệnh do ngài tự đoạt định!""Đi đi. Em được tự do. Hãy chạy trốn tới cùng trời, vì ngày mà ta gặp lại em, là ngày chính tay ta chôn em. Đừng nói tạm biệt, đừng nói gì, vì giây phút em bước khỏi tầm nhìn của ta, mặt trời không còn mọc trên vùng đất Camay này...""Ngay lúc nhìn thấy em trên cánh đồng Kadupul trắng nở ban ngày, ta đã tự ngàn lần dằn vặt. Rằng 10 năm trước, giá mà ta đưa em đi. Giờ này chưa muộn, tình yêu của ta chưa muộn, nhưng giông bão đã kéo đến trên bầu trời Camay rồi..."Sau cơn sóng gió suy vi, ai phải ra đi, tình yêu có ở lại?"Ai Li, ái tình này sẽ chống lại định mệnh. Hay vận mệnh... đã luôn an bài?""Ai Li, rốt cuộc, em yêu ai?"-----------Fanpage tác giả: https://www.facebook.com/chichan.corner/…
Mang trong mình hai dòng máu Thái - Việt, Boo lớn lên tại Việt Nam với vẻ đẹp lai đầy cuốn hút và một tâm hồn độc lập. Bước ngoặt cuộc đời mở ra khi cậu quyết định sang Thái Lan để theo đuổi những năm tháng đại học, mở lòng đón nhận một chương mới tại vùng đất vừa lạ vừa quen. Thế nhưng, Boo không thể ngờ rằng, chuyến hành trình học tập này lại đưa cậu va thẳng vào thế giới của Cap - một nghệ sĩ trẻ tài năng, ánh hào quang rực rỡ.Cap thuộc quản lý của một công ty âm nhạc hàng đầu xứ Chùa Vàng. Giữa một người bình thường đứng dưới khán đài và một ngôi sao tỏa sáng trên sân khấu cao xa, một cuộc gặp gỡ kỳ lạ đến mức không tưởng đã kéo hai đường thẳng song song ấy xích lại gần nhau. Những ánh nhìn chạm nhau vội vã, những khoảng lặng mập mờ đầy rung động phía sau hậu trường và thứ tình cảm chưa thể gọi tên cứ thế nảy nở. Liệu giữa showbiz đầy cạm bẫy và áp lực, mối tình ngọt ngào nhưng cũng đầy thử thách này sẽ diễn ra như thế nào? Hãy cùng lật mở từng trang truyện để dõi theo hành trình của Boo và Cap.CONTENT: KAEMPLOY…
"Người mang mệnh Đế vương, nếu là phúc thì phúc trạch vô biên, là họa thì thảm bại cùng cực. Trận chiến vương quyền này, ta là kẻ thua cuộc. Ta chết không hối tiếc, chỉ hận không thể tiếp tục cùng nàng nên duyên cầm sắt.Kiếp này ta nợ nàng một tấm chân tình, chỉ mong kiếp sau nguyện không làm vua, làm một kẻ ngao du đem cả giang sơn gấm vóc đặt vào trong mắt nàng.Một đời Lê Chí Trung, đến đây đã tận."…
" CHIẾC ÁO SỜN BÂU "Là kỷ vật Hắn đã tặng cho Tôi trong một lần Sinh Nhật khi Tôi xa nhà . Chiếc áo năm ấy , nó giúp Tôi nhiều thứ lắm , lúc nào Tôi cũng khoác nó bên ngoài che dấu cái vẽ luộm thuộm quần áo bên trong của Tôi . Nó vừa giữ Tôi ấm , giúp Tôi đở lạnh , nó vừa làm gối, vừa làm mền cho Tôi , mỗi khi ngủ tạm qua đêm cho những chuyến đi xa nhà ấy , chiếc áo nó cũng bụi đời theo năm tháng cùng Tôi . Và là kỷ vật cuối cùng đã chứng kiến với Tôi những nỗi đau gặm nhắm lòng mình.Nay Hắn đã an bài! Chiếc áo vẫn còn bên Tôi , vẫn giúp giữ ấm lòng Tôi khi đông hàn, nắng tận , che Tôi khi mưa bay lất phất. Chiếc áo đến nay cũng đã 7 năm theo Tôi rồi đó , nó giờ dù đã bạc màu sờn bâu , nhưng cuộc sống của nó giờ bớt bụi đời hơn , tuy viền quanh bâu áo bị tưa chỉ ,Tôi dùng kéo nhấp cho sạch, chỉ được vài ngày thôi thì trở lại te tua ,thế là Tôi may kèm lớp vải bao quanh để coi cho nó được , bây giờ chiếc áo không còn sờn bâu , Tôi đem giặt dũ cho sạch và chiếc áo sẽ lại tiếp tục bên Tôi ,cũng là người bạn tri kỷ thay Hắn .Còn giờ đây, cho đến khi cuối đoạn đời còn lại, biết Tôi có còn tìm được mẫu vật nào đáng là kỷ niệm. Có tìm được kỷ niệm cho chặn chót cuộc sống đời như Chiếc Áo Sờn Bâu kia nữa không ? Nó đã ghi lại từng chặn đời mà Tôi và Hắn đã đi qua!? Âu cuộc đời chỉ là tích lũy những kỷ niệm bị vùi dập. Tất cả rồi cũng bị thời gian xóa nhòa. Tất cả rồi cũng bị mang vào lòng đất để rồi trở thành tro bụi. Suốt cuộc đời còn lại Tôi sẽ không đốt đuốc đi tìm lẽ sống, tì…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…