3C | Bản đồ kho báu
3C | Bản đồ kho báu "Bản đồ dẫn đường đến tình yêu, nhưng không phải tình yêu của đôi ta." 33svan x chengc warning: lowercase…
3C | Bản đồ kho báu "Bản đồ dẫn đường đến tình yêu, nhưng không phải tình yêu của đôi ta." 33svan x chengc warning: lowercase…
*Reup lại kho báu mà mình tìm được💜*Vì mục tiêu đánh máy trên 5000 chữ mỗi ngày💜*Nhớ comment chỉ chỗ sai chính tả nhen💜…
Bên nhau chưa chắc là hạnh phúc, rời đi cũng chưa chắc là đau khổ, chỉ cần luôn hướng về nhau, bầu trời đêm cũng sáng vì sao trời...…
"Nước mưa rơi là bởi vì bầu trời không còn cách nào chịu đựng được sức nặng của nó. Nước mắt rơi là bởi vì trong lòng cũng không còn cách nào chịu đựng được nhiều đau thương"…
Câu chuyện kể về ba người bạn thân Karui, Saki và Mei được triệu hồi đến thế giới khác. Ở đây họ sẽ cùng nhau tìm cách sống sót, phiêu lưu, truy tìm những kho báu quý giá, khám phá những bí ẩn ở thế giới này và tìm vị nữ thần của sự sống để biết được lí do họ được đưa đến thế giới này và tìm đường về nhà.…
Đây là khoảnh khắc cuối cùng của nhân loại.Năm 2040, thế giới chạm tới bờ vực diệt vong.Những thảm họa thiên nhiên ập đến bất ngờ và không thể kiểm soát: sóng thần nuốt chửng thành phố, núi lửa phun trào thiêu đốt cả bầu trời, động đất xé toạc mặt đất, lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ, nhiệt độ Trái Đất biến đổi điên loạn. Trong vòng chưa đầy một năm, gần nửa dân số nhân loại đã biến mất.Nhưng dường như Thượng Đế vẫn chưa hài lòng. Khi con người chưa kịp đứng dậy, những quái vật chưa từng được ghi nhận xuất hiện, kéo theo hiểm họa khủng khiếp hơn: Astromit - loài ký sinh trùng đủ sức xóa sổ toàn bộ nhân loại.Giữa địa ngục trần gian ấy, một kỳ tích lóe sáng. Một số người... thức tỉnh Biển Ý Thức - sức mạnh bí ẩn vượt ngoài giới hạn trí tuệ và thể xác, mở ra con đường sinh tồn mới.Và từ tàn tích của thời đại cũ, những "món quà" ngủ yên bỗng tỉnh giấc.Trong số đó có Triệu Giao - một đứa trẻ đến từ thế giới song song, nơi Trái Đất vẫn bình yên, chưa từng diệt vong.Đây là trò đùa tàn nhẫn của số phận.Đây là vòng xoáy vận mệnh không thể trốn thoát.…
Thể loại: shortfic, đam mỹ, 1x1, lạnh lùng phúc hắc bá đạo tổng tài công x ôn nhu si tình thụ, ngược tâm, HE. Tác giả: Black Onyx.Beta: Thiên Nghi, Garnet.Số chương: 10 chương + không giới hạn PN. Văn án ~Hắn là Hoắc Thiên, là bầu trời. Cậu là Cố Dương, là mặt biển. Hai con người, vốn dĩ qua khác biệt, một người là bầu trời bao la rộng lớn, một người là biển cả bát ngát mênh mông. Bầu trời và biển cả, biển cả và bầu trời - hai đường thẳng song song, tựa như chẳng bao giờ có thể với tới đối phương. Nhưng, ai cũng biết rằng, bầu trời và mặt biển luôn sóng đôi với nhau để tạo nên bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp mà bao người phải ca ngợi. Chính vì vậy mà bầu trời Hoắc Thiên cùng mặt biển Cố Dương, cho dù khác biệt đến mấy thì cuối cùng vẫn sẽ ở bên nhau như một qui luật của tạo hóa...Chú ý: Đây là truyện nam x nam. Ai dị ứng xin vui lòng click back. Cảm ơn.…
Con bé là nàng Lọ Lem của riêng hắn.#Taehyang…
Một nam sinh mới chuyển trường đã gặp gỡ được những người bạn mới.Bốn người họ đã cùng nhau trải qua nhiều sự kiện tại ngôi trường cấp 3 Feren.Qua những trang giấy là những câu chuyện nhằm lên án với xã hội thực tại.…
Nam Khoa một học sinh bình thường, một ngày có đi ngang hành lang rồi tần gần ở đó cậu bị một quả bóng rổ bay cao sượt qua mặt từ lúc đấy mà gặp cô gái trong đời…
Dạ Nguyệt Tịch năm 20 tuổi ôm bụng bầu rời khỏi Dạ gia, tự mình bươn chải nuôi 3 đứa con ở Đức. May mắn được dì giúp đỡ, cố gắng trở thành người đại diện cho tập đoàn nước hoa dưới quyền nhà ngoại cô. Nhưng vừa về nước, người không muốn gặp nhất lại đụng phải. Hắn là Tô Trác Huy_trưởng nam Tô gia, CEO kế nhiệm tập đoàn Tô thị. Hơn nữa, người day vào hắn đầu tiên không phải cô mà là bảo bối của cô_Dạ Dĩnh. "Chú đẹp trai ơi, trông chú quen quá."_Dạ Dĩnh đưa tay kéo kéo ống quần hắn, ngước mặt lên thầm đánh giá người đàn ông đẹp tuyệt mĩ trước mắt. Rất xứng với mẹ của mình_cô nhóc gật gù khen ngợi. "Cháu bé, cháu từng thấy chú trên TV sao?"_Tô Trác Huy khuỵu gối xuống, đưa tay sờ mặt Dạ Dĩnh. Quả thực rất giống, vô cùng giống. Giống hệt như thanh mai trúc mã của hắn. Đứa bé này làm hắn có phần hứng thú. Dạ Dĩnh gạt tay hắn ra, lắc đầu. "Chú rất giống đại ca nhà cháu."Lời vừa rồi làm hắn có chút khựng lại. Hóa ra đứa trẻ này không phải ngưỡng mộ hắn mà là vì hắn giống anh trai nó? "Dạ Dĩnh! Em chạy lung tung làm mommy tìm nãy giờ có biết không?"_Một cậu bé lớn tiếng chạy tới, theo sau là một đứa nữa. Đứa trẻ kia trông giống hệt hắn, mái tóc màu bạc, đôi mắt đen láy y hệt hắn. Đứa bé kia lại khác, nó mang mái tóc màu vàng óng, đôi mắt tím tinh tế khiến cho cậu nhóc có phần đáng yêu. Nhìn lại đứa trẻ này. Như lai giữa hai anh trai nó vậy. Mái tóc bạc cùng đôi mắt tím. Nhưng, hắn chỉ muốn xem phụ huynh của bọn trẻ này là ai, nếu được thì đưa cả mẹ lẫn con đi…
Ta sinh ra nơi đất khách quê người mong ghặp em cậu nhóc mũ rơm !…
Đây là câu chuyện được kể dựa trên "Công chúa ngủ trong rừng".…
Lần đầu viết truyện bách nên mn cứ thoải mái nhận xét và góp ý để e rút kinh nghiệm, e nhận bơ và gạch để sống qua ngày. Ai ko thích bách thì đừng vào đây gây war nhé (e hơi gắt ak). Dù gì cũng cảm ơn mn đã đọc và ủng hộ e (•>•)_/…
Author: Hoàng Bích Thủy - Thủy Hồ LyỨ cần lượt đọc hay phí, thích thì vô coi, chán thì bỏ đi. Dùng truyện này như một cuốn nhật kýCảnh báo: Chuyện tình cảm đời thực, không có ngôn tình quá "chớn"PS: Thích hợp mọi lứa tuổi, ảnh mạng~( Đây là bộ thuộc phần SL nên không có thời gian ra chap. Yêu cầu suy nghĩ kỹ trước khi nhảy hố )…
Câu chuyện về một cô bé nhỏ , có một gia đình, một gia đình tầm trung bình thường, chẳng lấy một thứ gì đặt biệt. Chuyện về một cô bé mắc một chứng bệnh tâm lí, trong đó, Seventeen đóng vai trò như những nhân vật tác động đến tâm lí của nhân vật chính."Bầu trời này có nhiều vì sao lắm, em ơi. Nhưng đừng vì sao kế bên sáng hơn mình, mà tự dập tắt đi ánh sáng của em. Hãy cứ tỏa sáng theo cách của em.""Không có cha mẹ nào được phép lựa chọn con cái đâu em. Nhưng hãy coi đó là may mắn vì họ vẫn quan tâm, chăm sóc và bên em.""Con người luôn có giới hạn của bản thân mà em ơi. Vậy nên hãy rộng lượng và tha thứ cho những sai lầm nông nổi ấy nha em. Họ lần đầu làm cha mẹ, em lần đầu, duy nhất trong đời làm con đấy thôi"Câu chuyện được nảy ra khi đang làn văn nghị luận xã hội. Có tới 80% câu chuyện là mình tự suy nghĩ ra.Đừng bê đi đâu nhé!…
Tên fic : Vì em Author: Lam dễ huôngThể loại : Ngược nhiều , ngọt ít, nhưng yên tâm kết thúc sẽ là HE, sinh tử văn ( nam có thể có bầu) , nam x namSố chap : Chưa biếtTốc độ : Lam lười, rất lười nên fic có chap khá muộn nhưng Lam sẽ cố viết nhanh cho mấy bạnCouple : VKook là chính, HopeMin phụ và có cả KookMin nữa Note : Fic hoàn toàn hư cấu không hề có thật vậy nên đừng ném đá nhé, ai bị dị ứng thể loại này thì click back, đừng gây war nhé. Đọc rồi thì nhớ vote + comt nha. Lam cảm ơn nhiều~~~~Mấy bạn nhớ ủng hộ Lam nhia…
Tác giả: Phù ThuyếtPhong Hân thật sự rất mệt, 20 năm trước, bạn gái của nàng vì một tai nạn ngoài ý muốn mà não bộ bị tổn thương. Trạng thái tinh thần rất không ổn định.Nàng trơ mắt nhìn người được mọi người tung hô là nữ thần, giờ đây biến thành một kẻ ngốc hàng ngày thích lầm bầm lầu bầu, la to, không có khả năng gánh vác một cái gì.Hiện giờ Phong Hân đã qua 40 tuổi, đối với người vợ thường xuyên nổi điên đã sớm chết lặng. Đáng lẽ 20 năm trước nàng hẳn nên vứt bỏ Thương Tòng Thư chứ không nên chiếu cố em ấy đến tuổi trung niên. Hơn nửa đời phải chịu khổ vì một người điên. Một đêm tỉnh lại, Phong Hân trở về 20 năm trước. Cư nhiên xuyên về ngày sau khi Thương Tòng Thư bị bệnh tâm thần!!! Thương mẫu vô cùng bi thương: "Dì biết người bình thường ai gặp phải loại chuyện này đều sẽ khó lòng mà chấp nhận. Chỉ cần con nói một câu không cần Thư Thư, dì và chú sẽ mang nó đi."Hình ảnh hiện tại với tương lai giống nhau y như đúc, Phong Hân nằm trong vòng tay Thương Tòng Thư, cô gái ngốc này không biết đang lải nhải cái gì trong miệng, lúc thì lắc đầu lúc thì khóc nháo cả lên. Phong Hân chỉ nhìn thoáng qua cũng muốn rơi nước mắt, trái tim quặn đau.Chẳng sợ chiếu cố tên ngốc như em khiến lòng tôi tan nát, tra tấn tôi đến thống khổ bất kham. Tình yêu tôi dành cho em vẫn luôn sâu đậm như vậy.Phong Hân: "Dì, con muốn em ấy."…