(Đoản +Đam) Không biết đặt tên nên khỏi đặt!
Bựa lắm nha!…
Bựa lắm nha!…
Đức và Uyên - hai con người tưởng chừng chỉ là bạn bè bình thường, nhưng lại lặng lẽ đặt nhau vào một góc đặc biệt trong tim. Cùng học dưới mái trường cấp ba đầy kỷ niệm, họ luôn đồng hành bên nhau, từ những buổi học căng thẳng đến những chiều hoàng hôn trên sân trường.Uyên dịu dàng, tinh tế, luôn là người lắng nghe và hiểu Đức mà không cần anh phải nói ra. Còn Đức, dù có vẻ ngoài trầm lặng, ít nói, nhưng lại âm thầm bảo vệ, che chở cho Uyên theo cách riêng của mình. Họ lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ giúp đỡ nhau, lặng lẽ ở bên nhau - nhưng chưa một lần dám bước qua ranh giới giữa "bạn" và "hơn cả bạn".Những lá thư viết rồi lại giấu đi, những lần ánh mắt vô tình chạm nhau nhưng chẳng ai dám giữ lại lâu hơn một giây. Tình cảm ấy cứ thế lớn dần theo năm tháng, như một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng chưa từng có lời kết. Liệu khi mùa hạ cuối cùng khép lại, họ có đủ dũng khí để nói ra lời giấu kín trong lòng?…
Câu chuyện nói về nữ chính Vương Tịnh Tuyết lớn lên cùng một người anh hơn mình 1 tuổi tên Dương Tử Nam. Năm lớp 3 anh chuyển đến thành phố khác sinh sống cùng gia đình, họ mất liên lạc từ đây! Đến năm lớp 10 khi cô chuyển vào trường Bắc Kinh thì gặp lại Dương Tử Nam. Tuy vậy anh lại không nhận ra cô? anh rất có tiếng ở trong trường vì anh là học bá top 1 trong trường, anh chuyên toán anh, và là lớp trưởng lớp 11A1, anh rất sát gái, và anh cũng rất hay đi đánh nhau! Ngược lại với anh, em thì là con gái nhà lành nhưng em có đai đen taekwondo. Em là một cô gái mạnh mẽ đúng như cái tên của em, em sống hơi nội tâm, và em cũng khá thân thiện, khá dễ gần nhưng lại khó bắt nạt và khó ai qua mặt em! nhưng trong con người của em còn có những bí mật làm cho em ám ảnh cả một bầu trời tuổi thơ. Liệu sau này em và anh ta sẽ ra sao?…
Có những lời yêu thương chưa kịp nói ra đã bị gió cuốn đi, có những bóng hình chỉ nhìn từ phía sau cũng đủ làm trái tim lỗi nhịp. Hạ Thiên Nhi luôn giữ trong lòng một bí mật nhỏ mang tên Ngụy Cúc Linh – cô bạn lớp trưởng tài năng nhưng lạnh lùng từ năm lớp 6.Sau những xa cách vô hình của những năm cuối cấp hai, định mệnh lại một lần nữa kéo họ về bên nhau dưới mái trường cấp ba. Giữa những bài kiểm tra căng thẳng, những buổi chiều tà ráng đỏ cả góc sân, liệu Thiên Nhi có đủ dũng cảm để viết lên bầu trời ấy ba chữ "Tớ yêu cậu", hay sẽ để nó mãi là một áng mây trôi lang thang? …
Câu chuyện về Soobin coi Yeonjun là bầu trời của cậu.…
Nàng là cô gái xinh đẹp, học giỏi nhưng bị cận, giấu mình bằng việc đọc sách. 5 tuổi, bố chết do tai nạn, 14 tuổi mẹ đi ra nước ngoài. Nàng sống ở nhà người dì ế chồng, mẹ nàng hầu như không quan tâm tới nàng.Hồi bé nàng có 1 người bạn thân nhất tên là Tần Khoa, nay cũng bỏ nàng đi, phải chăng lời thề đó vô hiệu...Chàng từng là soái ca trường nàng, lớp của chàng vốn dĩ lớn hơn nàng 1 tuổi nhưng bị lưu ban, thiếu gia họ Tôn...Liệu có hợp kiếp này, thay ý người. Đến vì nhau. Họ có thể vượt qua thử thách này ko?- Thưa các bạn, truyện mày do chính tay mình tự nghĩ ra 100% ko sao chép từ ai nha. Bản quyền từ trong đầu mình 100% nhé ! Nếu ai muốn mượn bản quyền thì vui lòng xin phép nhé CHÂN THÀNH CẢM ƠN…
Hán Việt: Sa điêu thiên kim tam tuế bánTác giả: Oa Bao Lậu LậuTình trạng: Tạm ngưngKhông nhuyễn manh không cẩm lý, từ sinh ra liền dài quá một trương thiên nhiên khốc mặt Vạn Vạn Tuế ba tuổi rưỡi.Nhà trẻ trừ bỏ nàng, đều là ba tuổi rưỡi đoàn sủng văn nhân vật chính.Mỗi ngày nàng đều bản non nớt thiên nhiên khốc mặt, thờ ơ lạnh nhạt đám kia bị sủng đến bầu trời tiểu thí hài, cùng đem tiểu thí hài nhóm sủng đến bầu trời các gia trưởng cho nhau vả mặt.Muốn nói Vạn Vạn Tuế nơi nào không giống người thường, kia nhất định là nàng có toàn viên sa điêu ba mẹ ca tỷ bà ngoại ông ngoại.Halloween, Vạn Vạn Tuế bị sa điêu mụ mụ trang điểm đến cực kỳ khủng bố, âm trầm ngồi ở trong phòng học, đem mặt sau nhân sâm oa oa, bên trái nhà giàu số một thiên kim, bên phải thiên tài thần đồng, phía trước ấu tể kỳ vai ác sợ tới mức ngao ngao khóc lớn.Lão sư làm lấy thực vật đến lớp học quan sát, Vạn Vạn Tuế sa điêu ba ba cấp Vạn Vạn Tuế mang theo thật lớn một phen hành tây, Vạn Vạn Tuế mặt vô biểu tình cầm trong tay hành tây, ngồi ở nhân thủ một chậu giá trên trời bồn hoa hoa tươi manh bảo, bưu hãn hành hương diễm áp toàn trường.Gia đình tài nghệ thi đấu, Vạn Vạn Tuế "Giàu có nghệ thuật tế bào" ca ca cùng tỷ tỷ vì thơ đọc diễn cảm Vạn Vạn Tuế một cái dùng kèn xô na nhạc đệm, một cái thâm tình bạn nhảy. Một xướng có thể nói nghe nhìn thịnh yến thơ đọc diễn cảm 《 a, sa điêu 》, hồng biến toàn bộ nhà trẻ.Làm việc và nghỉ ngơi nghiêm cẩn Vạn Vạn Tuế, mỗi ngày buổi tối 6 giờ đều sẽ, bản khuôn…
Màn đêm bao phủ xuống ngôi nhà huyền bí có tên Wizardry. Nghe nói chỉ cần đem một vật quan trọng nhất để trao đổi thì nguyện vọng sẽ được thực hiện. Bầu trời lúc hoàng hôn mang đầy lời thỉnh cầu, hãy mang nguyện vọng đến với Wizardry. Nguyện vọng của bạn là gì?…
Trải qua trăm năm tu hành, hắn trở về cố hương, nơi từng là ngôi làng nhỏ lặng lẽ dưới chân núi. Nhưng không còn gì - chỉ có phế tích và vết nứt trên bầu trời.Thế gian bảo Thiên Đạo là tuyệt đối, nhưng hắn đã thấy nó... sai.Không cam lòng làm quân cờ, hắn chọn làm kẻ cầm cờ.Một hành trình nghịch mệnh bắt đầu - không phải để trở thành thần, mà để phá trời, giành lấy tự do tuyệt đối.Liệu kẻ cơ trí ấy có thể lừa trời, lừa đất, lừa cả thiên mệnh?…
Tiếng Cười Của Bóng Tối.Tại những góc khuất bị lãng quên của thế gian - nơi ánh sáng không còn dám trị vì - vẫn vang vọng một tiếng cười cổ xưa. Đó chẳng phải tiếng hát của con người, cũng không phải lời thì thầm của thiên thần sa ngã, mà là hơi thở giễu cợt của bóng tối về chính mình - già cỗi như thời gian, đói khát niềm tin và xác thịt. Đá lạnh run lên dưới bước chân nó, cây cối cúi mình chẳng bởi gió, mà vì khiếp sợ. Bởi nơi nào mà tiếng cười của bóng tối cất lên, bầu trời ngoảnh mặt đi, ngay cả Đức Chúa dường như cũng phải nín thở.BẢN GHI CHÉP ĐƯỢC TẠO NHỜ AI, MÌNH VIẾT CHỈ ĐỂ THOẢ MÃN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. NHỮNG NỘI DUNG BÊN TRONG ĐỀU LÀ HƯ CẤU - KHÔNG CÓ THẬT. Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, xin đừng ném đá. Cảm ơn các bạn rất nhiều.…
Mùa hạ năm ấy trôi qua trong cái nắng gắt và những buổi tối học đến khuya, khi ánh đèn bàn hắt xuống trang vở chi chít công thức, và tiếng quạt quay đều đều như đếm từng nhịp thời gian.Kỳ thi vào lớp 10 – với nhiều người chỉ là một cột mốc, nhưng với những đứa trẻ mười lăm tuổi, đó là lần đầu tiên chúng biết thế nào là đặt cược cả tuổi thơ vào một giấc mơ.Giấc mơ mang tên trường chuyên A – ngôi trường trọng điểm của tỉnh Vĩnh Phúc.Ở đó, người ta nói rằng bầu trời cao hơn một chút, những dãy hành lang dài hơn, và ước mơ thì sáng đến mức chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể chạm tay vào.Phạm Lê Bảo Châu đã bước vào ngôi trường ấy bằng tất cả mồ hôi, nước mắt và sự cố gắng lặng thầm của một cô gái xuất thân bình thường: bố làm công nhân, mẹ là giáo viên. Không hào nhoáng, không nổi bật – chỉ có một trái tim kiên định và niềm tin rằng: nếu đủ cố gắng, số phận sẽ dịu dàng hơn một chút.Châu không ngờ rằng, chính nơi đây, giữa những buổi sáng đầy nắng và tiếng trống trường vang lên trong veo, cô lại vô tình chạm mặt một người – người sẽ trở thành một dấu mốc rất khác trong những năm tháng thanh xuân của mình…
Khi còn nhỏ, cô và cậu có tình cảm với nhau, nhưng vì những tai nạn bất ngờ, những nỗi đau âm thầm của định mệnh đã khiến cả hai chia xa. Cô vì bị tai nạn mà mất trí nhớ, cậu vì đã gián tiếp đẩy cô đến cái chết mà quyết định rời xa cô... Hai năm sau, số phận trớ trêu đã xô đẩy hai người gặp lại nhau, nhưng lại chẳng thể nhận ra nhau. Cô lấy họ mẹ, trở lại cuộc sống bình thường như những cô cậu học sinh khác. Cậu cũng sống vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Nhưng cuộc sống chứa đầy những sự bất ngờ, cô yêu bạn thân của cậu, còn cậu, cô biết, cậu cũng từng có tình cảm với cô. Nhưng chỉ là "đã từng". Thất tình, nhận ra mình đã bỏ lỡ người quan trọng nhất, cô tìm cách níu kéo cậu. Năm năm yêu đơn phương, năm năm níu kéo, năm năm cố gắng mù quáng chỉ để cậu yêu mình. Nhưng sự thật không bao giờ chiều theo mong muốn của chúng ta. Cậu không yêu cô, cô cho tới giờ đã hiểu rõ. Đến cuối cùng, cô chấp nhận buông bỏ. Buông bỏ, có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai. Cậu không còn cảm thấy phiền, và cô cũng không còn cảm thấy đau đớn, khổ sở nữa...…
Topic này dành riêng cho các thành viên trong Team bàn chuyện với nhau.Ai không có phận sự miễn vào.…
Trương Tiểu Hoa một cô gái hoạt bát, năng động và có chút bướng bỉnh năm nay đã lên câp 3. Ngày đầu tiên đi học đã bị muộn, còn xui hơn nữa là cô đã đụng phải xe của thiếu gia nhà họ Tiêu. Từ đó , bầu trời cấp 3 của cô đầy màu sắc, có rất nhiều những thăng trầm. Vậy mời các bạn cùng đọc nhé !…
Linh tinh. Vụn vặt. Lượm nhặt. Nhớ gì viết đó. Bởi thanh xuân vốn dĩ là muôn ngàn mảnh ghép....…
Tên gốc: Giám đốc sở hữu bảo bốiSố chương: 624 chương 14 chương ngoại truyệnHắn là công tử đầy quyền thế, là tổng giám đốc của tập đoàn Mục thị! Vì cứu mẹ đang trong tình trạng nguy kịch, cô bị chính ba mình bán cho hắn."Van cầu anh. . . . . . Dừng lại. . . . . ." Nguyên tưởng rằng, cô chính là công cụ làm ấm giường của hắn, hắn lại đối với cô bảo vệ có thêm. Nghĩ đến hắn ôn nhu hữu tình, hắn lại lần lượt không để ý lời cầu xin tha thứ của cô, điên cuồng giữ lấy. . . . .Hắn đã từng lãnh khốc mà nói: "Đúng hạn hãy uống thuốc tránh thai đi! Bởi vì cô không có tư cách sinh con của tôi!" Cô chưa bao giờ nghĩ muốn sinh con cho hắn, hắn là ác ma, cô thời thời khắc khắc đều muốn rời khỏi hắn.Khi ngày đó thật sự đã đến, cô lại được bác sĩ cho hay: "Cô mang thai . . . . . . thể chất của cô rất khó để mang thai, cô xác định muốn xoá bỏ nó chứ? Nếu xoá sạch, có thể từ nay về sau cô sẽ không còn cơ hội làm mẹ được nữa ."…
Tóm tắt: Lâm Tử Du - một tiểu thụ thật sự ngốc nghếch, chậm chạp nhưng vô cùng đáng yêu. Y chỉ là một thư đồng nhỏ bé bị cuốn vào cung đình sau một sự cố lạc đường. Ai cũng nghĩ rằng y sẽ không thể tồn tại giữa nơi đầy âm mưu và tranh đấu này, nhưng bằng một cách kỳ diệu nào đó, y lại luôn thoát hiểm nhờ sự "ngây thơ vô số tội" của mình.Nhưng điều bất ngờ nhất là y vô tình lọt vào mắt xanh của Tần vương Triệu Nhạc - một vị đế vương lạnh lùng, quyết đoán. Lẽ ra người như Tử Du không thể tồn tại trong thế giới của Triệu Nhạc, nhưng chính sự hồn nhiên và ngốc nghếch của y lại khiến hắn mềm lòng.Tử Du chẳng biết gì về quyền lực, chỉ biết rằng mỗi khi mình gặp rắc rối thì Triệu Nhạc đều ở đó, giúp y thoát khỏi tình huống oái oăm. Hắn bảo vệ y như một báu vật, che chở y khỏi mọi nguy hiểm, thậm chí còn để y chạy nhảy khắp hoàng cung mà không một ai dám ngăn cản.Giữa nơi mà mọi thứ đều phải dựa vào mưu trí để tồn tại, tình yêu ngây thơ của Tử Du và sự sủng ái vô hạn của Triệu Nhạc lại là một điều diệu kỳ khó tin. Một câu chuyện vừa ngọt ngào vừa hài hước, nơi mà dù có ngốc nghếch đến đâu thì vẫn được yêu thương và trân trọng.…
" Anh thích trời mưa, em có biết vì sao không ?"" Vì sao ?" - Điền Chính Quốc tay để tay trong túi áo khoác, bước đều trên vỉa hè dài và rộng bên cạnh Thế Hưng, nhìn anh và nói" Em còn nhớ trong cơn mưa ấy em nói gì không ? " - Kim Thế Hưng nhìn lên bầu trời âm u, khẽ đáp " Có gì đặc biệt à ?" " Đấy, em vẫn luôn vậy, vẫn vô tâm như cái cách em rời bỏ anh"…
Phi chủ lưu khôi hài tróc quỷ văn.Nữ chủ: ta không thể sợ, ta chỉ là nghèo quá.Văn án một:Cố Phi Âm từ khi vào thành phố lớn, liền phát hiện còn sống cũng thật khó a, về nhà lộ khó tìm, công tác khó tìm, lại nghèo lại không văn hóa nàng chỉ có thể ở tại lạn vĩ lâu, cách vách hàng xóm còn mỗi cái không yên ổn, hàng đêm khai nằm úp sấp thể, ngẫu nhiên còn có người đến thám hiểm, tiến lâu liền a a gọi ngao ngao khóc...Như vậy sảo, ngày hôm sau khởi còn chưa tới như thế nào đi đi làm?Sầu a, người nghèo không hảo đương.Văn án nhị:Cố Phi Âm bị sét đánh thành nhân sau, tâm tâm niệm niệm đều là nàng mộ hố trong tư tàng trăm năm vàng bạc châu báu, minh tệ nguyên bảo.Liền tính nàng đi đến chỗ nào mốc đến chỗ nào, hôm nay mù ngày mai què, uống nước đều có thể tắc kẽ răng, cũng không có thể ngăn cản nàng về nhà.Văn án tam:Dốc lòng nữ chủ vượt mọi chông gai về nhà trên đường nhìn thấy nghe được.Vào nghề gian nan, vả lại đi vả lại quý trọng.Ghi chú:1 ngốc nghếch sảng văn;2 toàn chức viết văn, sinh hoạt không dễ, xin miễn đăng lại, xin miễn đạo văn, xin miễn bái bảng.3 ngày càng.4 không cần bất luận cái gì sáng tác chỉ đạo, hợp thì tụ không hợp thì tán, không tất miễn cưỡng, vứt bỏ văn không tất cái khác thông tri, cám ơn.5 bài này bộ phận chuyên nghiệp tri thức đến tự Baidu.Nội dung nhãn: trọng sinh đánh mặt đô thị dị văn nghịch tậpTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Cố Phi Âm ┃ phối hợp diễn: ┃ cái…