Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người con trai không đẹp nhưng đủ để em chìm đắm tông những giấc mơ hạnh phúc!!Em yêu ánh mắt , và cả nụ cười ngây ngô với vài cọng rau mọng lún phún từ khuôn miệng hay trề của anh nữa, bên anh là cả bầu trời bình yên đầy sao, lấp lánh va toả sáng tình yêu anh dành cho em, anh ngốc lấm,anh chả biết dược anh đã len lỏi trong trai tim em ngot ngào thế nào đâu, em hay bắt nạt anh vì anh dễ thuong lấm đó, làm sao anh biết được những cử chỉ anh dành cho em, em đều vui và hạnh phúc .lắm lúc cứ muon anh nhỏ hoài để em trêu em ghẹo anh:* vì anh lam tim em rung rinh quá mất rồi♥️♥️…
Buổi sáng không còn ai ngồi bên cạnh dịu dàng dỗ dành đánh thức, chỉ còn một người lạnh lùng đã thức dậy ngoài sô pha chẳng bước chân vào phòng một bước. một buổi trưa đồ ăn thơm ngào ngạt bốc khói nghi nghút thân ảnh người con trai đeo tạp dề trên mặt là nụ cười rạng rỡ quay về phía mình, chỉ còn một bữa trưa với tô mì gói nhạt nhẽo cùng người đối diện chẳng nói năng gì cả. Ban đêm sẽ luôn có một người nằm kế cho tôi sự ấm áp, nay chỉ còn chiếc giường lạnh lẽo cùng bầu không khí cô đơn.Đây là gì nếu hết yêu cứ nói chứ đừng im lặng thay đổi Cứ như vậy tôi mệt lắm.…
Có những lời yêu thương chưa kịp nói ra đã bị gió cuốn đi, có những bóng hình chỉ nhìn từ phía sau cũng đủ làm trái tim lỗi nhịp. Hạ Thiên Nhi luôn giữ trong lòng một bí mật nhỏ mang tên Ngụy Cúc Linh – cô bạn lớp trưởng tài năng nhưng lạnh lùng từ năm lớp 6.Sau những xa cách vô hình của những năm cuối cấp hai, định mệnh lại một lần nữa kéo họ về bên nhau dưới mái trường cấp ba. Giữa những bài kiểm tra căng thẳng, những buổi chiều tà ráng đỏ cả góc sân, liệu Thiên Nhi có đủ dũng cảm để viết lên bầu trời ấy ba chữ "Tớ yêu cậu", hay sẽ để nó mãi là một áng mây trôi lang thang? …
Vua hải tặc Gol D. Roger, người đã đạt được mọi thứ từ quyền lực, danh vọng, sức mạnh cho đến của cải, có thể nói không có gì là ông ấy chưa đạt được . Trước khi bị xử tử, câu nói cuối cùng của ông đã khiến cho Thế giới bước sang 1 thời đại mới - Thời đại Hải Tặc: " Kho báu của ta, ta để tất cả ở đó ... Hãy lục tung tất cả Thế giới lên đi, và kho báu sẽ là phần thưởng cho kẻ nào tìm được nó ".Monkey D. Luffy là một cậu bé sống ở một ngôi làng nhỏ bên bến cảng và luôn mong muốn, háo hức được trở thành hải tặc. Sau khi được Sharks tóc đỏ - Thuyền trưởng của một băng nhóm hải tặc cứu sống bằng cách hi sinh 1 cánh tay của mình, Luffy đã hiểu được sự nguy hiểm tiềm ẩn của biển cả. Trên hết cậu hiểu rằng Shanks là một người đàn ông vĩ đại đến nhường nào. Cậu thề rằng một ngày nào đó sẽ trở thành một người như ông. Mười năm sau, chính tại nơi này cuộc phiêu lưu của Luffy bắt đầu...Truyện tranh One Piece - Đảo Hải Tặc kể về cuộc phiêu lưu của Luffy và đồng đội trong băng hải tặc Mũ Rơm trên biển cả mênh mông. Ở đó mỗi người đều có một ước mơ cần phải thực hiện, nhưng trên hết họ đã gắn bó với nhau và cùng tiến lên trên con đường chinh phục những ước mơ này.…
Nguồn: tangthuvienhttp://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=62066Converter: daisy_chrysThể loại: Nữ tôn, NPVăn ánY Phong, gặp được hắn, chỉ do ngoài ý muốn.Hắn bất hạnh, thành ta sống sót lý do.Cho hắn hạnh phúc, thành ta hảo hảo sống sót động lực.Từ nay về sau, ta không hề độc thân, thế giới này, ta có đệ một người thân.Lau khô nước mắt, ngẩng đầu, hoà thuận vui vẻ ánh trăng bắt tại trên bầu trời, tản mát ra ngân bạch quang, lãnh lãnh Thanh Thanh chiếu đại địa.Mãi mãi không thay đổi , là này ánh trăng.…
Món quà pháp bảo - Những Lời Dạy Vượt Thời Gian Của Ajahn Chah.Nhận thấy lợi ích của quyền sách mang lại, ngõ hầu mong mang phần phước báu này chia sẻ với những ai hữu duyên tìm về chánh pháp Như Lai , tự tìm cho mình lối đi thoát khổ luân hồi và đạt được bình an và những quả vị Thánh pháp giải thoát trong ngày vị lai.Cuốn sách này được soạn song ngữ cho những ai muốn đọc cả tiếng anh và tiếng Việt, dựa trên bản dịch của cuốn "Lẽ Sinh Diệt - Lý Tu Hành", có một số chương tự dịch. Nếu còn chút phần thiếu hoặc sai sót nào, không toát được hết phần ý nghĩa của bài pháp, mong bạn đọc niệm tình hoan hỉ. (minhtam90 cảm ơn )Những lời dạy truyền cảm hứng và chỉ thẳng vào sự thật của Ajahn Chah giúp đánh tan mọi hoài nghi của chúng ta, ngài thường nói:"Nếu quí vị buông bỏ một chút, quí vị sẽ được an bình một chút. Nếu quí vị buông bỏ nhiều, quí vị sẽ được bình an nhiều. Và nếu quí vị buông bỏ hoàn toàn, quí vị sẽ được bình an hoàn toàn."…
["Có rất nhiều điều trong cuộc sống thật sự đơn giản đối với Tobio. Bầu trời trong xanh, thức uống tốt nhất là sữa, và cậu có một người anh trai tuyệt vời nhất từ trước đến nay." Bây giờ ..... giá như anh trai của Tobio thực sự có thể đi chơi với cậu nhiều như cậu muốn.]*ĐÃ HOÀN*-Nhân vật: Oikawa&Kageyama[Tại một thời điểm khác, Tobio trở thành em trai của Oikawa]-Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả,vui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép-Link fic ao3: https://archiveofourown.org/works/22714156?view_adult=true*Ủng hộ tác giả bằng cách chọn Kudos (tim) nha*…
Tóm tắt tiểu thuyết: Dưới Ánh Đèn Bắc KinhNhân vật chính:Thẩm Giang Nam: Con trai duy nhất của một gia đình danh giá, trầm lặng, kiêu ngạo, nhưng sống nội tâm và rất sâu sắc.Doãn Xuyên Nguyệt: Cô gái nghèo lớn lên bên cạnh Giang Nam, là thanh mai trúc mã, mạnh mẽ, tự trọng, luôn mang mặc cảm về thân phận.---Từ nhỏ, Thẩm Giang Nam và Doãn Xuyên Nguyệt lớn lên cùng nhau dưới những mái nhà cổ ở Bắc Kinh. Cô hay theo sau anh, gọi anh là "Nam ca", còn anh luôn lặng lẽ che mưa che nắng cho cô - dù chưa một lần nói lời yêu.Khi lớn lên, khoảng cách giữa hai người cũng lớn dần:Anh trở thành Thái tử gia được kỳ vọng nối nghiệp, còn cô thì vất vả giữa gánh nặng cơm áo, học bổng và mặc cảm nghèo hèn.Họ yêu nhau nhưng không dám nói, bởi tình yêu ấy bị phủ lên bởi ánh nhìn từ gia đình Thẩm, bởi những đám cưới sắp đặt, những hiểu lầm và sự tự ti.Doãn Xuyên Nguyệt đã chọn rời đi, chọn im lặng chúc anh hạnh phúc - mà không biết rằng Thẩm Giang Nam đau khổ đến mức rời Bắc Kinh, chọn sống cô độc nơi xa chỉ vì không thể quên cô.Ba năm sau, họ gặp lại giữa trời tuyết Bắc Kinh. Không hoa lệ, không phô trương - chỉ là ánh mắt cũ, và trái tim chưa từng thay đổi.Khi tưởng rằng mọi thứ đã muộn, thì tình yêu lại nhen lên lần nữa.Bằng sự kiên trì, Doãn Xuyên Nguyệt đã cảm hóa được bà nội Thẩm - người từng phản đối gay gắt nhất. Và lần đầu tiên trong đời, Thẩm Giang Nam nắm tay người con gái mình yêu, tuyên bố với thế giới:> "Từ hôm nay, cô ấy là vợ tôi. Không cần thân phận, không cần danh vọng - chỉ cần là Doãn Xuyên…
"Đời lính chiến, đôi khi cái hạnh phúc chỉ giản đơn là biết người mình thương vẫn còn thở, vẫn còn cầm chắc tay súng. Tôi lấy mảnh giấy này ra viết, chữ nghĩa cứ nhạt nhòa đi vì hơi ẩm của rừng già. Tôi gom góp chút lương khô ít ỏi, gói ghém cùng một nắm lá thuốc nam chữa sốt rét, hy vọng sẽ có người giao liên nào đó đi ngang qua để gửi tới tay cậu.Huy à, Trường Sơn Đông hay Trường Sơn Tây thì cũng chung một bầu trời, chung một quyết tâm ngày về. Cậu hãy cứ yên tâm chiến đấu bên sườn núi ấy, tôi sẽ giữ vững trận địa bên này. Dù nắng đốt hay mưa quây, trái tim tôi vẫn luôn hướng về cậu, nồng nàn và kiên định như màu xanh của đại ngàn này vậy."***"Hoàng à, bên ấy mưa nhiều, nhớ giữ cho đôi chân đừng bị nước ăn, nhớ hơ khô áo quần mỗi khi có dịp đốt lửa. Đừng lo cho tôi quá, cái nắng bên này chỉ làm da tôi sạm đi chút ít, chứ cái tâm thế đánh giặc thì vẫn hừng hực như thuở ban đầu.Trường Sơn Đông hay Trường Sơn Tây, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp nhau ở một điểm hẹn. Điểm hẹn ấy có tên là Hòa Bình.Thương và nhớ cậu thật nhiều, người đồng chí của tôi."…
"Bầu trời của tớ có màu xanh, có nắng và .. có cậu."- Này, tính ngồi thơ thẩn ở đây đến bao giờ? Lee Dae Yeol nhìn MiJoo ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, anh mỉm cười hỏi lấy lệ, trong lòng vốn đã thấu được từ đôi mắt đen nhánh ấy vài điều khá là hiển nhiên.- Em chờ ... - Chờ Ji Soo hay Myung Eun? - Em không biết, .. Một cô gái mặc bộ váy xanh da trời nhàn nhạt xỏ đôi bàn chân nhỏ nhắn trong hai chiếc giày vải hơi rộng chăng .. Trời hôm nay không được xanh lắm Dae Yeol nhỉ?- Đợi thêm 1 chút nữa, nắng lên thì màu xanh sẽ về thôi.…
Này em, em có biết, cuộc đời rỗi sẽ ra sao không ? Vâng.. nó chính là điều em nghĩ đấy, em có ước mơ, đời nở hoa. Em không có ước mơ, cả nụ hoa cũng không có. vậy đấy, hãy tự tạo ra bầu trời mơ ước của mình, vẫy vũng và cười thật nhiều ở đó...khi còn có thế.. nhé... Thanh xuân như một đóa hoa, chóng nở nhanh tàn Thanh xuân là đợi chờ Thanh xuân ai không mơ hồ Có những lúc trong cuộc sống, bạn bị mất phương hướng, mất niềm tin, thậm chí mất cả mục đích sống....những dòng chữ này..có lẽ sẽ không giúp bạn được tất cả, nhưng sẽ đòng hành và sẻ chia cùng bạn. đọc vui vẻ nha ^^…
" Cậu nhớ hắn, nhớ đến dằn vặt tâm can, xé toạc niềm vui và sự hài hước vốn có thường ngày của cậu. Hắn là ai? Mà khiến cậu phải chật vật đến vậy? Cậu hoảng loạn khi xung quanh thì có hàng tá người nhưng lại không thấy hắn. Thật sự, khi cảm thế giới xung quanh không có hắn, đối với cậu từ lâu đã chẳng còn là nơi mà cậu thuộc về ! "Nơi Đại Dương Và Bầu Trời Gặp GỡNV chính: Jeon Jungkook - Kim TaehyungThể loại: Đam mỹ Kết: OENguồn idea: Miu Vkook ( Youtube )Link: https://youtu.be/IOQA8upaYLc…
"Ta theo bồi nàng."Bóng đêm phủ xuống, trời đất trở nên mơ hồ. Ánh trăng huyền ảo, lấp lánh cùng những vì sao trên bầu trời đêm. Ôn nhu, nhẹ nhàng, tựa như một lời thì thầm từ xa xôi vọng lại.Đứng ở bên sông, quay đầu nhìn lại. Chuyện cũ như sương khói, mờ mờ ảo ảo nhưng lại như rượu được ủ, càng lâu càng thơm, càng thêm mỹ vị. "Ba đời khắc tại nơi đây, lưu giữ những ký ức đẹp nhất đời mình. Mong rằng ở nơi đó, người bình yên..." ... Toàn bộ bầu trời bị phủ kín trong một dải sương mù mờ mịt u ám. Phía trước có một con sông, sông chảy dài nhưng không biết đi về đâu. Đường vắng rực đầy những cánh hoa đỏ rực, tựa như máu, tựa như nỗi nhớ, ẩn chứa một cỗ bi thương khó nói. Mạn Châu Sa Hoa ngàn năm một lần nởRiêng nỗi nhớ này vạn kiếp mãi không nguôi. Đi trên con đường vắng, bước qua con sông dài, lẫn trong những cánh hoa đỏ rực. Tuế nguyệt dằng dặc, ta vì người chờ đợi. Chờ người, chờ đến kiếp vô tận. Lưu luyến, lưu luyến đến tận cùng thế gian. Trên con đường đầy hoa đỏ, vô tình bắt gặp thân ảnh người, lòng không hiểu vì sao mà rung động. Ánh mắt người, hòa tan cả linh hồn này. Mọi thứ của người, khiến ta không cách nào khống chế mình. Ta, làm sao thế này...…
Gửi cho tuổi trẻ của tôi. Trái tim đã quá nhiều phiền muộn, tuổi trẻ của đời người kéo dài được bao lâu mà cứ gặm nhấm nỗi buồn này đến nỗi buồn khác. Gửi cho những trái tim đang cố mạnh mẽ, đừng sụp đổ trước những điều không đáng. Ngoại trừ gia đình, tình thân hãy đặt bản thân mình lên hàng đâu. Đừng để một người dưng làm trái tim rỉ máu.…
Tình cảm giữa Hemijima Gyomei và Takane Mei không ồn ào, không cuồng nhiệt, mà bền bỉ và kiên cường như đá tảng, nhưng cũng có những khoảnh khắc vụng về, ngọt ngào khiến người khác phải mỉm cười.Gyomei là người sống trong bóng tối, đôi mắt không nhìn thấy nhưng trái tim lại sáng rõ. Còn Mei, cô gái cao gầy nhưng mạnh mẽ, lại giống như ngọn gió mang ánh sáng đến gần anh hơn. Ban đầu, giữa họ chỉ có những bài tập khắc nghiệt, những giọt mồ hôi và vết thương rớm máu. Nhưng dần dần, trong từng lần băng bó, từng cái xoa đầu, từng nụ cười ngại ngùng, một thứ tình cảm dịu dàng đã nảy mầm.Gyomei thường dùng đôi bàn tay chai sạn, to lớn của mình xoa đầu, vuốt đôi má bầu bĩnh của Mei. Mei vừa ngượng vừa tức, nhưng chẳng thể nào ghét nổi. Còn Mei, vốn bạo dạn và hay chọc ghẹo, lại là người khiến trái tim Gyomei xao động nhiều nhất. Là ánh sáng hiếm hoi trong thế giới tối tăm của anh. Cả hai không bao giờ nói "anh thích em" hay "em thích anh" trong suốt quãng thời gian tuổi trẻ. Họ chỉ trao nhau những cái chạm vụng về, những lời trêu chọc, những cái vuốt ve ngập ngừng. Tình cảm ấy giống như mạch nước ngầm, chảy xiết dưới lớp đá rắn chắc, bền bỉ và âm thầm, để rồi trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, mới vỡ òa thành những lời tỏ tình khắc sâu tim người. Không lời yêu nhưng tất cả đều là yêu. Với Gyomei, Mei không chỉ là đồng đội, không chỉ là kế tử. Cô là ngọn lửa giữ cho trái tim anh ấm áp. Với Mei, Gyomei không chỉ là thầy, là anh, là trụ cột vững chắc. Anh là bầu trời duy nhất mà cô muốn dựa và…
Bầu trời đã tối nhưng nó vẫn xanh.Giọng nói của anh làm bao người khóc...và cả chính anh.Em biết anh sẽ không đi xa em,sẽ không bao giờ quên em nhưng em sợ,sợ lắm,sợ sẽ không được gặp anh...sợ anh bị mọi người quên lãng.Anh đã khóc,em biết anh khóc không phải vì không được đi hát nữa mà vì anh sẽ nhớ tụi em.Cục mầm bé nhỏ của cuộc đời em ạ...dù sau này anh có vợ hay con thì cũng không sao vì em biết EM KHÔNG THỂ VỚI TỚI anh chỉ cần nhìn anh từ xa để biết anh hạnh phúc là em vui rồi.Anh ạ đoạn đường 6 năm không là j với em cho dù là 60 năm em vẫn đợi anh chỉ cần anh đừng quên em...Em cũng sẽ chờ tất cả các anh-9 người con trai em yêu nhất.Đến lúc đó các anh lại cùng nhau đứng trên một sân khấu,cùng nhau cười,cùng nhau khóc,cùng chia sẻ với nhau,lúc đó em chỉ mới là đứa con gái 21 tuổi thôi,em vẫn là một ngôi sao nhỏ trong dải băng hà của các anh...Em cũng không buồn vì không thể có được anh... Có những ngày bầu trời rất xanh, nơi em đứng không có anh...nhưng mắt em không BUỒN nhiều nữa…
Tôi cũng không có gì nhiều để nói về tác phẩm này...Chỉ là nếu vào một đêm mưa gió, bạn thấy một chú mèo ướt sũng đứng bên cửa sổ phòng bạn... Nếu chú mèo ấy có một khuôn mặt nghiêm nghị đến tức cười và một cặp mắt màu hổ phách...Hãy nhớ lắng nghe những tiếng meo meo dài dòng, mặc dù với bạn, chúng là vô nghĩa. Vì, tin tôi đi,mỗi chú mèo đều là một câu truyện dài.Và còn nữa, cầu nguyện cho tất cả những chú mèo của chúng ta vui vẻ, khỏe mạnh, và không bao giờ khóc.P.s: nếu bạn có ý đồ gì đó, ừm, bất minh với tác phẩm này, thì nên nhớ: có một con mèo đen đang ở trên bậu cửa nhà bạn vào nửa đêm. Tôi có thể rất mát tính, nhưng tôi không chắc chú mèo của tôi cũng vậy...…
"Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm mình trong đó một lần nữa. Thứ đáng giá nhất trong những năm tháng cuối cùng của thời học sinh chính là một giấc chiêm bao lộng lẫy.Nhất niên như mộng - một năm sống dưới cùng một bầu trời, hít thở cùng một bầu không khí, hóa ra lại trôi qua nhanh đến thế. Họ đã dành cả mùa hạ để nói lời chia tay, nhưng lại dành cả đời để nhớ về những điều chưa kịp nói. Giấc mộng ấy tan đi khi tiếng ve vừa dứt, để lại những mối tình dở dang và những kỷ niệm vĩnh viễn nằm lại ở ngăn bàn năm ấy."…
5 năm trước, nàng bị bắt phải gả nhập bắc thành đệ nhất danh môn Hoắc gia.Tiệc đính hôn thượng, lại bị người xông lên đài, xé mở quần áo, lộ ra đầy người loang lổ dấu hôn.5 năm sau, làm hại nàng thân bại danh liệt nam nhân, thế nhưng hao hết tâm tư khi dễ nàng, mưu toan phong sát nàng.Chính là, từ khi nào khởi, hết thảy bắt đầu hoàn toàn thay đổi dạng?Nàng cảm mạo, hắn ngoài miệng mắng xứng đáng, tay lại không nghe sai sử tự mình cho nàng ngao canh gừng.Nàng bị thương, hắn ngoài miệng mắng báo ứng, sau lưng lại đem thương nàng người xử lý đến không còn một mảnh.Rõ ràng muốn cho nàng tới chủ động cầu xin tha thứ, nhưng cuối cùng lại biến thành hắn hướng nàng chủ động cầu ái.Gặp quỷ! Nữ nhân này, rốt cuộc cho hắn hạ cái gì mê dược?p/s: mk thấy chuyện này hay và muốn đăng lên wp cho mn đc đọc, nếu bạn tg ko muốn có thể nói cho mk, mk có thể xóa truyện ...…
Tấn Giang cao tích phân VIP2017.02.23 kết thúc, văn chương tích phân: 31,659,086Tác giả: Tiêu HuyềnVăn án:Khúc tẫn thanh ăn mặc một thân Ngũ Độc trang bị rơi xuống ở suối nước nóng bên trong thời điểm, đoạn Kỳ khiêm đang ở tắm gội.Phá thủy mà ra quyến rũ độc ca nhìn về phía minh chủ thời điểm, anh dũng uy vũ võ lâm minh chủ vẻ mặt ngu ngốc để lại máu mũi, chỉ cảm thấy tim đập gia tốc, trên mặt thiêu đến hoan, trầm đến đáy ao thiếu chút nữa liền không đem chính mình chết đuối.Khúc tẫn thanh hoài một loại quỷ dị tâm tình cho hắn đem huyết thêm mãn, sau đó thu hoạch một con bỏ cũng không xong trung khuyển.Đoạn Kỳ khiêm: Thanh thanh, ngươi thật là lợi hại, là bầu trời tiên nhân sao?Khúc tẫn thanh: Đúng vậy, Ngũ Tiên Giáo tiên nhân.Đoạn Kỳ khiêm: Vậy ngươi phải về bầu trời đi sao?Khúc tẫn thanh: Hỏi cái này câu nói thời điểm, đem ngươi ôm ta đùi tay buông ra.Võ lâm minh mọi người: MD, lam nhan họa thủy, tiểu yêu tinh buông ta ra nhóm minh chủ!!!【PS:① ngốc bạch ngọt tự mang Kiếm Tam hệ thống bàn tay vàng mở rộng ra xuyên qua văn, đối diện giáo chủ tâm rất mệt hệ liệt văn.② ngọt ngọt ngọt ( đại khái??? ) đêm khuya cùng điệu tây bì khai não động sản vật.③ tác giả hành văn tra cổ phong càng tra, đừng cùng ta so đo khiển từ đặt câu, cùng với pha lê tâm đừng đả kích ta.④ ta không chơi Ngũ Độc!! Không chơi Ngũ Độc!! Kỹ năng phương diện đều là cố vấn điệu tây bì, cho nên có sai đều là nàng nồi (?-ι_-`)】【 nơi này là cùng hệ liệt kết thúc văn, miêu ca chuyện xưa → giáo chủ tâm rất mệt 】…