Bầu trời và Vực thẳm
Câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, ngọt ngào về 2 người con gái, cách mà họ đã thay đổi cuộc sống của người còn lại theo hướng tích cực.…
Câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, ngọt ngào về 2 người con gái, cách mà họ đã thay đổi cuộc sống của người còn lại theo hướng tích cực.…
Tôi không phải là một fan của Linh nhưng tôi muốn mọi người hiểu đúng về cô gái này hơn một chút, về bạn bè của cô ấy hơn. Vậy nên mong các bạn hãy bỏ chút thời gian quý báu của mình để đọc( tùy từng bạn nhé) . Mình cảm ơn!…
Mặt Trong Của Bầu Trời - Intus CaeliBuổi sáng ở trường Kính Hà lẽ ra chỉ là một ngày bình thường. Cho đến khi bầu trời nứt ra như mặt kính, tiếng chuông vang sai nhịp, bóng người lệch khỏi chính họ, và hàng nghìn học sinh đồng loạt thức tỉnh những năng lực không nên tồn tại.Giữa ngày tận thế mở đầu ấy, Tạ Mặc nhận ra mình có một năng lực kỳ quặc đến mức bị xem là vô dụng: anh chỉ có thể làm "lệch" mọi thứ một khoảng rất nhỏ, như chỉnh sai một dòng chữ ra khỏi mép trang. Nhưng càng đi sâu vào Dị Thiên Địa, anh càng hiểu thứ mình chạm tới không phải vật thể, mà là đường biên của thực tại.Thế giới này không được xây bằng vật chất hay phép thuật. Nó được xây bằng khái niệm. Mỗi quy luật đều là một lớp chữ vô hình đang giữ mọi thứ đứng yên. Và ở đâu đó ngoài bầu trời, có những tồn tại cổ xưa đang nhìn xuống như thể cả vũ trụ chỉ là một bản thảo chưa hoàn chỉnh.Bên cạnh Tạ Mặc là Ninh Du, cô gái duy nhất khiến anh còn nhớ mình muốn trở thành ai giữa lúc mọi định nghĩa về con người đang dần sụp đổ. Nhưng một dòng chữ bằng chính nét bút của anh đã xuất hiện trong lớp học: Đừng để Ninh Du chết lần nữa.Khi sự thật dần mở ra, Tạ Mặc sẽ phải đối diện với điều đáng sợ nhất: có lẽ anh không chỉ là người bước vào thế giới này. Có lẽ anh là điểm mù của chính nó.…
Thanh xuân liệu có trọn vẹn?Buổi lễ tổng kết diễn ra như thế nào?Có ai biết được mối tình đầu sẽ đi về đâu?Thật lòng khó nói...…
An Nhiên, An Nhiên, một đời bình yên. Tôi sẽ tìm cho em bầu trời bình yên ấy, cho dù nơi đó không có tôi...…
.Ngày em bt mk yêu anh , bầu trời xanh một màu rất khác.Ngày em bt mk thg anh là lúc một mk ôm nhớ mong hy vọng…
" CHIẾC ÁO SỜN BÂU "Là kỷ vật Hắn đã tặng cho Tôi trong một lần Sinh Nhật khi Tôi xa nhà . Chiếc áo năm ấy , nó giúp Tôi nhiều thứ lắm , lúc nào Tôi cũng khoác nó bên ngoài che dấu cái vẽ luộm thuộm quần áo bên trong của Tôi . Nó vừa giữ Tôi ấm , giúp Tôi đở lạnh , nó vừa làm gối, vừa làm mền cho Tôi , mỗi khi ngủ tạm qua đêm cho những chuyến đi xa nhà ấy , chiếc áo nó cũng bụi đời theo năm tháng cùng Tôi . Và là kỷ vật cuối cùng đã chứng kiến với Tôi những nỗi đau gặm nhắm lòng mình.Nay Hắn đã an bài! Chiếc áo vẫn còn bên Tôi , vẫn giúp giữ ấm lòng Tôi khi đông hàn, nắng tận , che Tôi khi mưa bay lất phất. Chiếc áo đến nay cũng đã 7 năm theo Tôi rồi đó , nó giờ dù đã bạc màu sờn bâu , nhưng cuộc sống của nó giờ bớt bụi đời hơn , tuy viền quanh bâu áo bị tưa chỉ ,Tôi dùng kéo nhấp cho sạch, chỉ được vài ngày thôi thì trở lại te tua ,thế là Tôi may kèm lớp vải bao quanh để coi cho nó được , bây giờ chiếc áo không còn sờn bâu , Tôi đem giặt dũ cho sạch và chiếc áo sẽ lại tiếp tục bên Tôi ,cũng là người bạn tri kỷ thay Hắn .Còn giờ đây, cho đến khi cuối đoạn đời còn lại, biết Tôi có còn tìm được mẫu vật nào đáng là kỷ niệm. Có tìm được kỷ niệm cho chặn chót cuộc sống đời như Chiếc Áo Sờn Bâu kia nữa không ? Nó đã ghi lại từng chặn đời mà Tôi và Hắn đã đi qua!? Âu cuộc đời chỉ là tích lũy những kỷ niệm bị vùi dập. Tất cả rồi cũng bị thời gian xóa nhòa. Tất cả rồi cũng bị mang vào lòng đất để rồi trở thành tro bụi. Suốt cuộc đời còn lại Tôi sẽ không đốt đuốc đi tìm lẽ sống, tì…
Truyện teen TFBOYS và BA CÔ NHÓC "NGỔ NGÁO" là câu chuyện xoay quanh giữa 3bb của các cỏ và 3 cô nhóc siêu nhiên,lì lợm,quậy phá hết sức(phải nói là "bâu nhà lành" tới "mức "banh nhà lầu" luôn ý!!!) pha lẫn 1 chút tốt bụng,lạnh lùng,kiêu ngạo của 3 chị đại nhà ta.Truyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa 3 chàng hoàng tử dạng quí sờ tộc và 3 cô nhóc siêu đáng yêu thế này trong 1ngày trăng thanh gió mát(T/g: Có hơi quá không nhỉ?!!/suy nghĩ.../).Cả 6 người họ đều có hôn ước với nhau từ nhỏ (nhưng cả bọn chẳng ai biết dì cả.T/g:Trời ư,hôn ước của tụi nó mà cũng hông biết là sao)nên giữa chúng đã xảy ra những cuộc thỉ thí rất ư là sôi động.Mọi người muốn biết vì sao tụi nó có hôn ước mà hông biết mặt nhau hông?Mọi người cứ vào truyện đi rồi biết./Ahihi/Truyện này T/g viết thuộc loại AT nên ai AT dống mình thì ở còn ai hỏng muốn đọc thì CÚT đừng có chê này chê nọ OKSau đây là màn GTNV :…
Một tình yêu mới bắt đầu có vẻ như bầu trời của ai đó lại lấp lánh thêm một ngôi sao sáng nhất rồi đây.…
Những dòng kỉ niệm về Hà Nội, một nơi rất đẹp, rất đẹp.…
Trong cơ thể vẫn còn lưu lại dấu vết của anh, những vết tích khiến cô lúc này chỉ cảm thấy trống rỗng và băng giá từ tận đáy lòng. Vào lúc cô tưởng như hạnh phúc nhất, anh quyết ý bỏ đi, khiến những cảm giác buồn bã, lạnh lẽo bất ngờ ập tới, thổi bay tất cả mọi suy nghĩ trong đầu cô.Thế nhưng, một người con gái như cô thì có mấy suy tư để mà nói chứ?Cô dịch chuyển cơ thể, mệt mỏi nhấc người khỏi giường, choàng khăn bông đi vào phòng tắm.Khi bồn tắm đã đầy nước, cô nhấc đôi chân thon dài bước vào bên trong.Bồn tắm vừa cứng vừa lạnh, lòng người giá như có thể cứng và lạnh như thế, liệu chăng sẽ không phải chịu đựng nhiều đau khổ như vậy?Nước rất ấm, bao bọc lấy cơ thể cô, cũng đồng thời gột sạch những tàn tích còn lưu lại trên người cô.Cô phải gột rửa thật sạch, tốt nhất là không còn dấu vết nào càng tốt. Bởi đó là điều cô mong muốn.Tì cằm lên thành bồn, hai mắt cô dán chặt vào chiếc di động đặt ở gần đó. Màn hình lớn đã tối đen suốt từ đêm hôm qua. Có lẽ cô mãi mãi chẳng bao giờ thấy màn hình đó lóe sáng được nữa.Đưa mắt sang chỗ khác, ánh mắt cô lưu lại trên tấm gương có viền được chạm trổ tinh xảo. Trong đó hiện lên một khuôn mặt đỏ hồng, mơ màng vì không khí ấm nóng.Cô lặng lẽ cười nhẹ, ở trong thành phố giá băng này từng có một con người nhiệt huyết, chỉ là nó đã sớm tàn giữa bầu trời băng tuyết lạnh giá ở phương bắc và trong buổi đêm lạnh lẽo đơn côi ở phương nam.Đối với cô mà nói, đến sau cùng đã chẳng còn bất cứ thứ gì ý nghĩa gì nữa..…
Câu chuyện về cách mà tầm thủ gryffindor và cậu chàng năm bốn ravenclaw xếp tốp 1 trong bảng xếp hạng cặp đôi xịn nhứt được bầu trong tờ nhật san Hogwarts hằng tuần (đương nhiên tờ nhật san là đồ chui vì nó vi phạm điều thứ 231 trong nội qui nhà trường).-@tangerineiuoi/quýt…
3C | Bản đồ kho báu "Bản đồ dẫn đường đến tình yêu, nhưng không phải tình yêu của đôi ta." 33svan x chengc warning: lowercase…
Từ tán lá cho đến bầu trờiDẫu xa xôi nghìn trùng vạn dặmCây mãi vươn dù không thể chạmLúc lụi tàn vẫn cố vươn thêm...…
Ở tương lai xa:Một đứa trẻ sinh ra trong thế giới không còn Tinh Hỏa.Bầu trời là sao thật sự.Nhưng trong tay đứa trẻ vẫn le lói một đốm lửa vàng nhỏ.Chu kỳ có thể bắt đầu lại.…
khác hẳn giữa những ngày đông rét, bầu trời hôm nay xanh và sâu đến thật lạ .Nhưng trái hoàn toàn với màu sắc nội tâm của ông trời, cuộc đời em giờ đây càng u tối khi một lần nữa bị ai đó bỏ rơi...em tựa lưng xuống tường lạnh trong con ngõ hẻm nhỏ, con hẻm nhỏ ta từng cùng trốn đến đây hẹn hò, khi đó cũng là đông nhưng lại ấm hơn giờ đây cả muôn vạn lần. càng trầm ngâm trong dòng suy nghĩ, em lại càng nhớ từng có khoảnh khắc anh dùng đôi tay to lớn, thô ráp chạm vào da mặt, gạt xuống lớp tuyết rơi đọng trên sống mũi em, xúc cảm nóng ấm ấy, cảm xúc cháy bỏng ấy dưới bầu trời xanh hôm nay chỉ còn lại cảm giác đau rát vì lạnh...…
Dưới bầu trời xám, Tô Dịch sống trong những ngày mưa không dứt, mang theo linh cảm mơ hồ về vận may và xui. Mười sáu tuổi, cậu là người anh trai tận tụy, che chở cho hai em gái trong căn nhà lạnh lẽo, nơi cha mẹ bận rộn, chẳng màng quan tâm. Mỗi cơn gió lạnh, mỗi ánh đèn nhấp nháy, là dấu hiệu khiến tim cậu run lên, nhưng chẳng bao giờ rõ ràng. Cậu tự trách mình khi bất hạnh ập đến: nụ cười của Tô Nhi tắt dần, ánh mắt Tô Linh ngày càng xa. Gia đình tan nát, Tô Nhi và Linh rời bỏ cậu mãi mãi, mẹ suy sụp, cha biến mất. Chỉ còn Tô Dịch, ôm chiếc ô rách, đứng dưới mưa, nước mắt hòa lệ trời. "Nếu mình không cảm nhận những dấu hiệu đó, họ có còn ở đây?" Một câu chuyện buồn đến xé lòng, liệu mày có dám bước vào cơn mưa này?…
Cảm giác buồn vui lẫn lộn khi yêu em, như thể thời gian đã trôi theo con đường tàn khốc và mọi thứ tốt đẹp đã qua trước khi nó bắt đầu.Cảm giác yêu em thật nguy hiểm, giống như một cơn bão bụi nuốt chửng bầu trời hay một sao chổi lướt qua tầng bình lưu.Nhưng lại thật vinh dự khi được yêu em. Như tuyết trôi đi nhường chỗ cho mùa xuân đến, anh sẽ ôm em cho đến khi anh không thể.…
"Định mệnh" là gì? Là thứ mà trời xanh đã định, đã sắp đặt từ cõi lập thiên. Là thứ muốn trốn cũng không thể thoát, muốn tránh cũng không thể tránh khỏi. Định mệnh đã xoay vần, ngày cô - vị anh hùng cứu thế - cầm lên thanh kiếm thần vá lại bầu trời, cứu thế giới khỏi thảm họa tận thế diệt thiên. Định mệnh đã sắp đặt, ngày cô giơ cao thanh kiếm, một nhát kết liễu "kẻ tội đồ".Định mệnh đã an bài, ngày cô phải tự tay tế lên bầu trời mạng sống của người ấy, chua xót ôm lấy cơ thể lạnh tê tái của anh. Đó là "định mệnh". Định mệnh cho chúng ta cơ duyên được gặp gỡ, được yêu, được tái ngộ, và được chia ly.Đó, là khúc hát ru hay một biệt khúc?Tại biển hoa lưu ly, thê lương vang lên bài ca ký ức; của "định mệnh", của quá khứ và tương lai...…