mha fanfic || bầu trời chẳng còn nắng
người thì khao khát một tình yêu kẻ thì có rồi lại không biết trân trọng....by: Sequester__Queen…
người thì khao khát một tình yêu kẻ thì có rồi lại không biết trân trọng....by: Sequester__Queen…
đây là một mẫu truyện ngắn về mikalight mà mình ấp ủ bấy lâu nay :33 truyện sẽ có những cảnh khá 18+ :33, hihi vì mình thic có chút bầu không khí ngột ngạt.nên mọi người cân nhắc trước khi đọc nhooo. #mikamiteru #lightyagami #deathnote #ships #fandom…
Đôi chân nhanh thoăn thoắt Lao về bờ, xé gióCơ đồ bùng cháy lang thang Đứng bên bờ hồTrông thấy bầu trời rực lửa.…
Summary: giữa đêm vĩnh cữu nơi địa ngục bầu trời phủ đầy cực quang ta vẫn sẽ yêu người dẫu cho đôi ta có sự khác biệt.Link gốc: https://archiveofourown.org/works/29577471/chapters/85597618…
Với em, anh Heeseung là tất cả, vì thế mà anh thấy phiền sao? Anh không cần em nữa đúng không?Sunghoon lại xuất hiện đúng lúc, ác cảm ban đầu Sunoo dành cho cậu ta chỉ khiến họ thêm tò mò về nhau hơn thôi.…
"Vậy ra đây là thứ anh muốn làm khi anh nói ta sẽ gặp lại sau ha," cậu ngân nga. "Lẽ ra là tôi phải nhận ra sớm hơn mới phải."Bầu trời âm u dần, theo gót Nanami đến tận cửa nhà.Bản gốc được viết và đăng trên ao3 bởi finalizer, bản dịch không chắc chắn sát nghĩa 100% và đã được tác giả cho phép nên làm ơn đừng bê đi chỗ khác.…
Đây là một cuốn tổng hợp nhiều oneshot hoặc truyện ngắn.Couple: Flins!top x Varka!bottom, thi thoảng sẽ có cameo vài cặp khác (rất ít).KHÔNG SWITCH KHÔNG SWITCH KHÔNG SWITCH!!!…
- Thể loại: hiện đại, ngôn tình, tổng tài, ngược sủng đan xen. - Phong cách: đen tối u ám.- Rating: 18+- Văn án:Một tờ giấy hôn ước, vốn chỉ là một công cụ để trả thù, nhưng đùa quá hoá thật, Lâm Hi Hi có một loại cảm giác bị bán! " Tần tiên sinh, hiệp ước không phải nói như thế này! Chúng ta không phải thực sự kết hôn!" Nàng run run lùi về phía sau, hơi vã mồ hôi nhẫn nại, xin hắn chứng thực.Tần Dịch Dương thản nhiên đáp lại: " Chuyện đã có hiệu lực, đừng tưởng rằng có thể xoay chuyển -- Nói coi cô muốn thế nào?"Lâm Hi Hi ngây ra, cảm thấy có chút chua xót, nàng có chút sợ hãi nhìn hắn, nhỏ giọng nói: " Vậy li hôn..." Hắn khẽ hừ một tiếng, rất nhanh đã im bặt, đứng dậy đến gần nàng, cúi đầu nói nhỏ:" Mang thao con của tôi, giấu tôi, ly hôn tôi -- Lâm Hi Hi, tôi nên nói cô xuẩn hay cô ngốc đây? Một tiếng sấm sét, nàng suýt nữa ngã xuống từ trong tay hắn. Hắn vẫn biết rồi!…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Thế giới của ta, nó đã từng rất xinh đẹp, nó là đứa con yêu quý, là báu vật mà ta trân trọng bằng cả sinh mạng mình. Nhưng giờ đây, chính thế giới ây đã trở nên đầy thối nát, mục rữa, xấu xí. Tại sao lại như thế này? Mọi việc đáng ra không nên như vây. Đáng ra thế giới của ta phải luôn toả sáng, phải thật đẹp đẽ mới đúng. Tại sao? Khi ta tuyệt vọng nhất, ta đã nhìn thấy các ngươi. Dù biết rằng ta thật ích kỷ, thật xấu xí khi lôi các ngươi, những người không liên quan gì, vào thế giới đã mất đi hi vọng này. Nhưng, xin ngươi, ta cầu xin các ngươi. Cứu lấy nó, cứu lấy đứa con của ta. Hãy mang lại ánh sáng, mang lại hi vọng cho đứa bé đầy khốn khổ ấy, như cách ngươi đến và mang lại cho ta.…
Tên khác: Thạch Thảo tháng 11________________________"Chị có ước nguyện gì không?"- cậu thiếu niên nhìn lên bầu trời đầy sao hỏi cô gái bên cạnh"...Có...và hình như nó sắp thành hiện thực rồi"-cô gái nở một nụ cười bất đắc dĩ trả lời cậu thiếu niên trong lúc ngã người xuống thảm cỏ mắt nhìn lên bầu trời đêm.________________________Một ngày kia tại tiểu khu nơi Mạc Nguyên sống có một cậu thiếu niên chuyển đến. Cậu thiếu niên đó trồng rất nhiều hoa Thạch Thảo tím ở sân của mình, khi vào mùa nở hoa sân nhà là một mảng màu tím xinh đẹp. Linh cảm bảo cô không nên vây vào cậu ta, dù thế cũng không biết tại sau càng cố tình tránh lại càng vô tình gặp. Hai người xa lạ dần trở nên gần gũi, nhưng rồi bí mật càng không muốn đối phương biết của họ dần được tiết lộ. Vốn dĩ cuộc sống này luôn luôn như vậy. Cả hai sẽ cùng nhau đối mặt với những bí mật thế nào? thứ đợi họ phía trước là gì?…
Trần Đại Sảnh Đường xám xịt mây đen, cơn mưa nặng hạt đầu hạ cứ thế trút xuống mặt đất, xiên qua từng tán cây trong khu Rừng Cấm, nhảy múa trên mặt hồ vốn phẳng lặng như gương, đập vào cửa sổ các tòa tháp, lớp học của lâu đài Hogwarts uy nghi, tráng lệ. " Al, bồ thích mưa sao? " - Scorpius hỏi, trong khi cậu bạn Albus đang bận thả hồn theo gió mây, nhìn đăm đăm vào bầu trời bão táp. " Chắc thế. " - Nó trả lời một cách lơ đễnh. Chẳng trách Albus được, tiết Lịch Sử Pháp Thuật vốn lừng tiếng là chán ngắt, bắt nó tập trung kể ra cũng tội.Thật ra, Albus không hề thích mưa chút nào, chỉ là...cảnh tượng ấy diễn tả tâm hồn nó vốn đã rất chân thực làm sao. Đó chỉ là đã từng mà thôi, cho đến khi tia nắng của đời nó - Scorpius Malfoy - nhẹ nhàng chiếu rọi bầu trời âm u ấy.…
"Jeon Jungkook trong mắt tôi em là một ngôi sao ở trên bầu trời cao tỏa sáng vô cùng chỉ tiếc bầu trời ấy quá cao tôi không thể nào chạm tới !" "Taehyung , tôi hận anh !!! Nhưng dù có hận anh nhiều bao nhiêu tôi cũng không thể ngừng yêu anh !"...."Nếu lúc đó anh đủ bản lĩnh để bảo vệ em thì bây giờ có lẽ chúng ta vẫn sẽ như lúc đầu phải không?"Gã mỉm cười , đôi tay dần buông lỏng rồi rơi xuống , đôi mắt nhắm lại và từ đôi mắt ấy lại chảy ra giọt nước mắt, đây có lẽ là giọt nước mắt hạnh phúc khi gã đã có thể bảo vệ được cậu nhưng cũng có thể là giọt nước mắt tiếc nuối vì đã không thể giữ trọn lời hứa với cậu , lời hứa cùng cậu đi đến ngôi nhà mà cả hai vẫn luôn ao ước , sống một cuộc sống yên bình cho đến hết đời . Kim Taehyung gã lại thất hứa cũng lại bỏ rơi cậu nữa rồi .....Warning : Fic này tập trung chính vào cốt truyện , nội tâm nhân vật . Nếu bạn cảm thấy không phù hợp có thể ngừng đọc . ❗️ Vì mình chỉ mới tập viết và đây cũng là fic đầu tay của mình nên sẽ có rất nhiều lỗi , mình cũng là người không giỏi viết văn chương nên mong mọi người góp ý để mình có thể hoàn thiện bản thân hơn nhé . Cảm ơn vì đã đọc ạ…
NGƯỚC MẮT LÊN LÀ BẦU TRỜI ĐẦY SAOTác giả: Ngân HàThể loại: Hiện đại, tình chị em, gia đình, ngọtNữ chính: Trần Minh PhươngNam chính: Nguyễn Gia HưngTruyện chưa hoàn, cân nhắc trước khi nhảy hố!Đây là câu chuyện về một nữ phi hành gia tên Minh Phương. Phương có một cuộc đời suôn sẻ, sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, con đường học hành và công việc thuận lợi, có một mối tình rất đẹp với cậu bạn trai kém tuổi. Nhưng không phải tất cả sẽ luôn hoàn hảo như thế, bước ngoặt cuộc đời cô xuất hiện, chuyến tàu lên vũ trụ đầu tiên của cô gặp phải sự cố nguy hiểm. Sau khi cô thoát nạn, trở về trái đất thì hai mươi năm trôi qua. Đối mặt với một thế giới mới đầy lạ lẫm, mọi thứ từ gia đình, công việc, tình yêu... đều thay đổi hoàn toàn, Phương phải làm thế nào để có thể thích nghi với cuộc sống mới này?Truyện chính chủ tự đăng, vui lòng không reup hoặc đem đi nơi khác.…
Đôi tóc dài màu bạch kim của tôi bồng bềnh trong khoảng không mà bạn đứng cùng tôi giờ. Thế giới xung quanh giờ như một dòng sông được kết tinh từ những viên kim cương lấp lánh của một bầu trời đêm huyền ảo, hư vô. Tôi nở nụ cười nhẹ, tiến lại gần và đưa tay ra phía bạn , trong khi người tôi cúi nhẹ một cách lịch sự . Bạn lúc đầu nhìn tôi với ánh mắt đa nghi, nhất thời để ý đến từng cử động của tôi. Cất tiếng cười trong trẻo bởi hành động đó của bạn, dường như chỉ làm bạn trở nên bối rối. Rồi để khi tiếng nói của tôi cất lên làm phá vỡ bầu không khí 'ngột ngạt ' mà tôi cảm nhận từ một thế giới mà tôi không thuộc về, có vẻ như bạn đã hơi an tâm hơn phần nào. " Xin lỗi vì đã cười, chỉ là hành động của em thật sự rấ hài hước ", tôi nói." Nhưng liệu em đã sẵn sàng đi cùng tôi tới những vì sao nơi những thứ đã bị quên lãng cũng như những điều mà em chưa từng biết và cũng sẽ đến với thế giới này chưa ? ", nháy mắt với em, tôi cừo xoà và chờ đợi câu trả lời của em....…
Bệnh cuồng em trai của Hoàng Yến ngày càng không thể kiểm soát. Em trai có ghét bỏ cô thế nào đi nữa, cô cũng mặt dày la liếm.Em trai được voi đòi tiên, cô mua cả tiên cho em trai.Em trai tát cô, cô lại dụi má vào lòng bàn tay em.Em trai nổi điên muốn đánh người, cô trói người đưa đến tận mặt em trai.Trong đầu lúc nào cũng chỉ có em trai.Em trai... Em trai...Rồi đến một ngày, em trai cô dẫn bạn gái về ra mắt. Cô chết lặng trong giây lát.Phải rồi... Cô là chị gái cơ mà. Em trai tìm được hạnh phúc, cô nên chúc phúc mới phải. Ai mà ngờ được, lại chính đêm đó, em trai siết chặt cổ cô đè cô lên tường, hai mắt đỏ ngầu rưng rưng nước mắt gằn lên từng tiếng trong cơn giận dữ."Mẹ nó! Cái thằng chó đẻ đó là ai! Trước mặt em mà chị dám hôn nó? Chị chán sống rồi sao?!"Hoàng Yến thế mà lại không hoảng sợ tí nào. Ánh mắt cô ánh lên vẻ si mê, liếm môi một cái cười thích thú."Kho báu của chị, em ghen à?"____________Ngày đào hố: 08/08/2023Ngày lấp hố: ??/??/????Tác giả: Tam Quan Ta Bị Lệch (Amoe006)…
Hôm ấy là một buổi chiều tà. Quảng trường tấp nập người qua kẻ lại. Dường như ai cũng muốn nhanh chóng trở về với mái ấm của mình. Trong dòng người đó, có một chàng trai đang chậm rãi dạo bước. Anh bất giác dừng lại, đưa đôi mắt hướng lên bầu trời. Ngắm nhìn bầu trời nhuốm màu hoàng hôn, những kí ức ngày hôm ấy lại bất giác ùa về trong tâm trí anh. Anh khẽ khép mắt lại, cảm giác hoài niệm và xót xa chợt trào lên. Từng kỉ niệm hiện lên thật rõ nét như chỉ mới diễn ra ngày hôm qua. Hình ảnh người con gái ấy vẫn thật sống động trong những cuốn phim đó. Anh nhớ mái tóc bạch kim dài thướt tha lấp lánh trong ánh nắng, nhớ đôi mắt mang màu vàng dịu dàng khiến người ta cảm thấy ấm áp đến lạ kì mỗi khi nhìn vào. Những ánh nắng của buổi chiều tà khi ấy càng tôn lên vẻ đẹp của thuần khiết của nàng. Nàng mang trên mình chiếc váy trắng tinh khôi, làn vải mềm mại như những đám mây ôm lấy cơ thể mảnh mai của nàng. Chiếc váy được xếp lớp nhẹ nhàng, uyển chuyển như sóng nước mỗi khi nàng di chuyển . Lần đầu anh gặp nàng, nàng đẹp tựa một thiên thần vừa hạ giá xuống trần gian.…
⋆。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚。⋆Chú cá voi bơi giữa trời, mang trên lưng hòn đảo thuộc xứ sở thần tiên."Đó, là một chú cá voi bơi trên bầu trời."Có lẽ chẳng xa lạ gì khi nhìn thấy một bức tranh về loài cá voi bơi giữa bầu trời, thế nhưng sẽ ra sao nếu chúng thoát ra khỏi giới hạn của khung tranh, thật sự xuất hiện trên bầu trời với cơ thể hùng vĩ? Đừng vội cho rằng đây chỉ là ảo tưởng của kẻ điên. Chỉ khi thực sự nhìn thấy những chiếc vây tay to lớn gạt ngang qua những đám mây mà không để lại một gợn sóng, chiếc đuôi thật dài nhẹ nhàng quẫy trong không trung, hay con mắt to như cặp chuông đồng đầy dịu dàng; chỉ khi ấy, bạn mới thực sự nhận ra rằng đây là điều kỳ diệu lớn lao nhất có thể xuất hiện trên thế giới này. Và rồi, nó sẽ trở thành một điều gì đó luôn hiện diện trong trái tim bạn.Rất nhiều người từng may mắn được chiêm ngưỡng chú cá voi xinh đẹp ấy. Họ nhìn thấy một hòn đảo nhỏ được chú cá voi cõng trên lưng - điều vốn dĩ chỉ nên tồn tại trong những trang giấy - và vô số lời đồn đoán sinh ra. Từ đó, một ước mơ viển vông của loài người đã nảy mầm, kèm theo đó là giả thiết nhiều vô số kể. Dẫu vậy, con người vẫn không thể chạm đến chú cá voi này, cho dù công nghệ khoa học đã tân tiến hơn không biết bao nhiêu. Còn về mục tiêu của mọi sự chú ý, chú vẫn tung tăng trên chính đại dương bao la của mình, chu du ở khắp mọi nơi trên thế giới.Dần dà, câu chuyện về chú cá voi không còn gây ra xôn xao dư luận nữa. Mọi người mặc nhiên coi đó là điều tất yếu, cuộc sống vẫn tiếp…
Đám mây đã quen với tự do, cứ thế bay lượn trên bầu trời.Bầu trời đã quen nhìn thấy mây, âm thầm bảo vệ đến cuối đời.Thiên do ám ảnh quá khứ nên rất sợ phải tiếp xúc với nữ giới, điều đó dẫn đến việc cậu ta tránh tiếp xúc nơi đông người và có vấn đề về tâm lý. Tuy vậy cậu lại là một mỹ thiếu niên giàu có thiên tài.Vân, một cô gái xinh đẹp tài năng, thu nhập gia đình chỉ vừa đủ xài nên cô lúc nào cũng cố gắng không trở thành gánh nặng cho gia đình. Tính cách cực kỳ "ngang ngược", không bao giờ để mình bị thiệt thòi.Câu chuyện tình đầy drama lên sàn! Hãy tận hưởng tốt nhất có thể. Tôi sẽ cố gắng viết thật tốt để không phụ lòng mọi người. Đây là một câu chuyện dài, có nhiều mối tình khác nhau xoay quanh mối tình của nam nữ chính. Mong mọi người ủng hộ.…
"Chị sống vì lẽ gì?" câu nói nhẹ nhàng nhưng qua tai Ninh lại nặng trĩu. Nàng ngước nhìn lên trời xanh, ánh nắng rọi lên đôi mắt màu nâu xẫm, đưa tay lên như muốn nắm lấy bầu trời, một bầu trời xanh trong như khoảng không vô tận, cô bất giác cười, một nụ cười đau đớn:" Tôi không biết mình sống vì lẽ gì, có lẽ từ ban đầu, sự tồn tại của tôi đã là một lỗi sai của thần, tôi đã từng nghĩ mình chẳng đáng để sống.Nhưng giờ đây tôi đã hiểu, cả sinh mạng, cả thân xác này tồn tại là vì em"...______°Các nhân vật trong truyện đều dựa trên người thật.°Thời gian trong truyện không liên quan đến bất kì thời điểm lịch sử nào.---***---CHÚ Ý:-Câu chuyện trên dựa trên nhân vật thật, thời gian trong truyện là trí trưởng tượng của tác giả (ý là câu chuyện ở hiện đại nma tgia thích nên đem nv về cổ đại chơi á :>)-Và CHỈ 1 PHẦN NHỎ câu chuyện là thật ( như hoàn cảnh sống của nv, cùng 1 vài chi tiết khác) và phần còn lại là trí tưởng tượng của tác giả.…