Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Nội dung : Cảm giác thích thằng bạn từ nhỏ nó như thế nào? Khó khăn lắm...Nói ra thì sợ mất bạn mà không nói thì lòng chẳng yên. Anh chàng đó lại vô cùng ngây ngô,làm sao để cậu ấy nhận ra tình cảm của của cô bạn thân mình. Cùng đọc truyện nhé.P/s: Cảm ơn đã dành thời gian quý báu ghé thăm truyện của mình…
Mùa thu là mùa của những cơn gió se lạnh, của bầu trời xanh trong cao vời vợi, là mùa lá vàng rơi. Mùa thu gợi lên trong lòng người những cảm xúc thật khó tả, bâng khuâng xen lẫn với buồn vui lẫn lộn.Mùa thu cũng chính là khoảnh khắc... mình và cậu bắt đầu mối tình đầu...…
Người mất đi sẽ hóa thành ngôi sao trên trời dõi theo người ở lại"Muội ghét màu thu lãng mạn đến hối hận...Nó khiến muội nhớ về cái kí ức muốn quên cũng khó , muốn buống bỏ càng không thể ."…
"Tui thương anh Long lắm, thương nhiều thật nhiều. Đến nổi mà nhiều lúc tui nghĩ, bầu trời mênh mông bạt ngàn kia cũng giống hệt với cái thương đó vậy."…
Truyện về OC Onmyoji của mình. Vẫn yêu Onmyoji lắm, cả một bầu trời kỷ niệm 6,7 năm trời. Dù bây giờ đã nghỉ game nhưng mình vẫn rất yêu Onmyoji (lắm lúc thì chởi nma vẫn yêu). Về truyện này thì mình đã lên ý tưởng hết rồi nma cũng không biết khi nào mới xong chương kế tiếp hụ hụ…
Bầu trời thứ mười ba khép lại, gửi nắng xuân cho ngày xanh thứ mười bốn.1314, một đời một kiếp, vĩnh kết đồng tâmooc; 13+; kiếp trước kiếp này vipeus"Kiếm tâm của ta chính là thủ hộ một mảnh thiên thanh này cho đệ."…
Một người cho em mái hiên, người kia lặng lẽ trao em cả bầu trời!"Trát hôn? Chỉ là 1 tờ giấy mà Cao Phong ta có thể bóp vụn bất cứ lúc nào!""Thứ mà ngươi muốn bóp nát, lại là thứ mà người sẽ chẳng bao giờ có thể chạm tới!"Em là Thị, ta là VănTương tư sớm muộn chung chăn mặn nồngGió lay chẳng nỡ ép lòngYêu em, dẫu trái, vẫn lòng sắt son.…
NGƯỚC MẮT LÊN LÀ BẦU TRỜI ĐẦY SAOTác giả: Ngân HàThể loại: Hiện đại, tình chị em, gia đình, ngọtNữ chính: Trần Minh PhươngNam chính: Nguyễn Gia HưngTruyện chưa hoàn, cân nhắc trước khi nhảy hố!Đây là câu chuyện về một nữ phi hành gia tên Minh Phương. Phương có một cuộc đời suôn sẻ, sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, con đường học hành và công việc thuận lợi, có một mối tình rất đẹp với cậu bạn trai kém tuổi. Nhưng không phải tất cả sẽ luôn hoàn hảo như thế, bước ngoặt cuộc đời cô xuất hiện, chuyến tàu lên vũ trụ đầu tiên của cô gặp phải sự cố nguy hiểm. Sau khi cô thoát nạn, trở về trái đất thì hai mươi năm trôi qua. Đối mặt với một thế giới mới đầy lạ lẫm, mọi thứ từ gia đình, công việc, tình yêu... đều thay đổi hoàn toàn, Phương phải làm thế nào để có thể thích nghi với cuộc sống mới này?Truyện chính chủ tự đăng, vui lòng không reup hoặc đem đi nơi khác.…
Đôi tóc dài màu bạch kim của tôi bồng bềnh trong khoảng không mà bạn đứng cùng tôi giờ. Thế giới xung quanh giờ như một dòng sông được kết tinh từ những viên kim cương lấp lánh của một bầu trời đêm huyền ảo, hư vô. Tôi nở nụ cười nhẹ, tiến lại gần và đưa tay ra phía bạn , trong khi người tôi cúi nhẹ một cách lịch sự . Bạn lúc đầu nhìn tôi với ánh mắt đa nghi, nhất thời để ý đến từng cử động của tôi. Cất tiếng cười trong trẻo bởi hành động đó của bạn, dường như chỉ làm bạn trở nên bối rối. Rồi để khi tiếng nói của tôi cất lên làm phá vỡ bầu không khí 'ngột ngạt ' mà tôi cảm nhận từ một thế giới mà tôi không thuộc về, có vẻ như bạn đã hơi an tâm hơn phần nào. " Xin lỗi vì đã cười, chỉ là hành động của em thật sự rấ hài hước ", tôi nói." Nhưng liệu em đã sẵn sàng đi cùng tôi tới những vì sao nơi những thứ đã bị quên lãng cũng như những điều mà em chưa từng biết và cũng sẽ đến với thế giới này chưa ? ", nháy mắt với em, tôi cừo xoà và chờ đợi câu trả lời của em....…
Bệnh cuồng em trai của Hoàng Yến ngày càng không thể kiểm soát. Em trai có ghét bỏ cô thế nào đi nữa, cô cũng mặt dày la liếm.Em trai được voi đòi tiên, cô mua cả tiên cho em trai.Em trai tát cô, cô lại dụi má vào lòng bàn tay em.Em trai nổi điên muốn đánh người, cô trói người đưa đến tận mặt em trai.Trong đầu lúc nào cũng chỉ có em trai.Em trai... Em trai...Rồi đến một ngày, em trai cô dẫn bạn gái về ra mắt. Cô chết lặng trong giây lát.Phải rồi... Cô là chị gái cơ mà. Em trai tìm được hạnh phúc, cô nên chúc phúc mới phải. Ai mà ngờ được, lại chính đêm đó, em trai siết chặt cổ cô đè cô lên tường, hai mắt đỏ ngầu rưng rưng nước mắt gằn lên từng tiếng trong cơn giận dữ."Mẹ nó! Cái thằng chó đẻ đó là ai! Trước mặt em mà chị dám hôn nó? Chị chán sống rồi sao?!"Hoàng Yến thế mà lại không hoảng sợ tí nào. Ánh mắt cô ánh lên vẻ si mê, liếm môi một cái cười thích thú."Kho báu của chị, em ghen à?"____________Ngày đào hố: 08/08/2023Ngày lấp hố: ??/??/????Tác giả: Tam Quan Ta Bị Lệch (Amoe006)…
Hôm ấy là một buổi chiều tà. Quảng trường tấp nập người qua kẻ lại. Dường như ai cũng muốn nhanh chóng trở về với mái ấm của mình. Trong dòng người đó, có một chàng trai đang chậm rãi dạo bước. Anh bất giác dừng lại, đưa đôi mắt hướng lên bầu trời. Ngắm nhìn bầu trời nhuốm màu hoàng hôn, những kí ức ngày hôm ấy lại bất giác ùa về trong tâm trí anh. Anh khẽ khép mắt lại, cảm giác hoài niệm và xót xa chợt trào lên. Từng kỉ niệm hiện lên thật rõ nét như chỉ mới diễn ra ngày hôm qua. Hình ảnh người con gái ấy vẫn thật sống động trong những cuốn phim đó. Anh nhớ mái tóc bạch kim dài thướt tha lấp lánh trong ánh nắng, nhớ đôi mắt mang màu vàng dịu dàng khiến người ta cảm thấy ấm áp đến lạ kì mỗi khi nhìn vào. Những ánh nắng của buổi chiều tà khi ấy càng tôn lên vẻ đẹp của thuần khiết của nàng. Nàng mang trên mình chiếc váy trắng tinh khôi, làn vải mềm mại như những đám mây ôm lấy cơ thể mảnh mai của nàng. Chiếc váy được xếp lớp nhẹ nhàng, uyển chuyển như sóng nước mỗi khi nàng di chuyển . Lần đầu anh gặp nàng, nàng đẹp tựa một thiên thần vừa hạ giá xuống trần gian.…
👩❤️👨 Cặp Đôi 1: Chân Hàm Tử x Tiếu Mị NhậmChân Hàm Tử: Một cô nàng "nữ hán tử" chính hiệu, tính cách hào sảng, có chút ngốc nghếch Tiếu Mị Nhậm: Anh chồng có nhan sắc xinh đẹp, tính tình "mềm yếu", điệu đà Tình huống khó đỡ: Một ngày đẹp trời, Chân Hàm Tử cầm que thử thai giơ trước mặt chồng và thông báo: "Chồng ơi, anh có bầu rồi!". Thay vì sốc, anh chồng lại che mặt thẹn thùng: "Ư ư, ghét ghê, lại trêu chọc người ta rồi~".👩❤️👨 Cặp Đôi 2: Trì Thanh x Ngao KiêuTrì Thanh: Cô nàng trợ lý nhỏ kiên cường, si tình.Ngao Kiêu: Đại minh tinh có tính cách "ngạo kiều" (ngoài lạnh trong nóng, miệng nói ghét nhưng lòng rất thương).Kiểu yêu đương: Anh đại minh tinh chuyên gia bày trò ngược đãi, hành hạ cô trợ lý như phim thần tượng bi kịch. Nhưng cô trợ lý thì lại rất "lì", tôn thờ phương châm: "Anh ngược tôi trăm ngàn lần, tôi vẫn yêu anh như mối tình đầu". Kết cục là anh chàng minh tinh dù chảnh chọe đến đâu cũng không thoát khỏi vòng tay cô trợ lý.…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Đây chỉ là những câu thơ tớ sưu tầm lại để làm dẫn chứng văn học. Bởi vì tớ cảm giác một bài văn rất bình thường đem những dẫn chứng này vào tự nhiên nâng lên một tầm cao mới :) tớ sẽ viết theo từng chủ đề nhé. Và tớ sẽ không viết nhiều đâu, chỉ ít và dễ để có thể nhớ thôi. Bạn nào xin thì cmt giúp tớ nhé. Đây gần như là kinh nghiệm và công sức của tớ học văn mấy năm nay. Tớ đã lọc hết những câu tiêu biểu rồi đấy. Kamsahamnita!Dưới mỗi câu thơ đều có chú thích đầy đủ nhé. Thực ra mấy câu thơ này tớ không muốn và cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ chia sẻ cho ai, quý như báu vật vậy :)) nên ai lấy đi nhớ ghi nguồn nhé. Và nhớ đến công sức của tớ. Có câu gì mới t sẽ edit thêm ạ…
Tên khác: Thạch Thảo tháng 11________________________"Chị có ước nguyện gì không?"- cậu thiếu niên nhìn lên bầu trời đầy sao hỏi cô gái bên cạnh"...Có...và hình như nó sắp thành hiện thực rồi"-cô gái nở một nụ cười bất đắc dĩ trả lời cậu thiếu niên trong lúc ngã người xuống thảm cỏ mắt nhìn lên bầu trời đêm.________________________Một ngày kia tại tiểu khu nơi Mạc Nguyên sống có một cậu thiếu niên chuyển đến. Cậu thiếu niên đó trồng rất nhiều hoa Thạch Thảo tím ở sân của mình, khi vào mùa nở hoa sân nhà là một mảng màu tím xinh đẹp. Linh cảm bảo cô không nên vây vào cậu ta, dù thế cũng không biết tại sau càng cố tình tránh lại càng vô tình gặp. Hai người xa lạ dần trở nên gần gũi, nhưng rồi bí mật càng không muốn đối phương biết của họ dần được tiết lộ. Vốn dĩ cuộc sống này luôn luôn như vậy. Cả hai sẽ cùng nhau đối mặt với những bí mật thế nào? thứ đợi họ phía trước là gì?…
"Jeon Jungkook trong mắt tôi em là một ngôi sao ở trên bầu trời cao tỏa sáng vô cùng chỉ tiếc bầu trời ấy quá cao tôi không thể nào chạm tới !" "Taehyung , tôi hận anh !!! Nhưng dù có hận anh nhiều bao nhiêu tôi cũng không thể ngừng yêu anh !"...."Nếu lúc đó anh đủ bản lĩnh để bảo vệ em thì bây giờ có lẽ chúng ta vẫn sẽ như lúc đầu phải không?"Gã mỉm cười , đôi tay dần buông lỏng rồi rơi xuống , đôi mắt nhắm lại và từ đôi mắt ấy lại chảy ra giọt nước mắt, đây có lẽ là giọt nước mắt hạnh phúc khi gã đã có thể bảo vệ được cậu nhưng cũng có thể là giọt nước mắt tiếc nuối vì đã không thể giữ trọn lời hứa với cậu , lời hứa cùng cậu đi đến ngôi nhà mà cả hai vẫn luôn ao ước , sống một cuộc sống yên bình cho đến hết đời . Kim Taehyung gã lại thất hứa cũng lại bỏ rơi cậu nữa rồi .....Warning : Fic này tập trung chính vào cốt truyện , nội tâm nhân vật . Nếu bạn cảm thấy không phù hợp có thể ngừng đọc . ❗️ Vì mình chỉ mới tập viết và đây cũng là fic đầu tay của mình nên sẽ có rất nhiều lỗi , mình cũng là người không giỏi viết văn chương nên mong mọi người góp ý để mình có thể hoàn thiện bản thân hơn nhé . Cảm ơn vì đã đọc ạ…
Trần Đại Sảnh Đường xám xịt mây đen, cơn mưa nặng hạt đầu hạ cứ thế trút xuống mặt đất, xiên qua từng tán cây trong khu Rừng Cấm, nhảy múa trên mặt hồ vốn phẳng lặng như gương, đập vào cửa sổ các tòa tháp, lớp học của lâu đài Hogwarts uy nghi, tráng lệ. " Al, bồ thích mưa sao? " - Scorpius hỏi, trong khi cậu bạn Albus đang bận thả hồn theo gió mây, nhìn đăm đăm vào bầu trời bão táp. " Chắc thế. " - Nó trả lời một cách lơ đễnh. Chẳng trách Albus được, tiết Lịch Sử Pháp Thuật vốn lừng tiếng là chán ngắt, bắt nó tập trung kể ra cũng tội.Thật ra, Albus không hề thích mưa chút nào, chỉ là...cảnh tượng ấy diễn tả tâm hồn nó vốn đã rất chân thực làm sao. Đó chỉ là đã từng mà thôi, cho đến khi tia nắng của đời nó - Scorpius Malfoy - nhẹ nhàng chiếu rọi bầu trời âm u ấy.…