Hi vọng
sự vất vả , ngây thơ của những đứa bé sống hoàn cảnh khó khăn cùng cực…
Welp... Đây là cái Artbook nhảm của mị, là những bức tranh mị vẽ lúc rảnh :)Nơi lảm nhảm và chửi bậy :)Đa phần là Undertale và các oc của mị :) mị đéo vẽ đẹp nên ai không muốn bị hỏng mắt có thể click back mọi lúc :)And bìa not belong to me…
❗️Tác giả của truyện này là một người vừa ngáo đá vừa bú cần❗️❗️Những gì được viết trong đây đều dựa vào trí tưởng tượng và văn phong từ một người viết văn chưa bao giờ được trên 8,5❗️❗️Viết những gì bản thân thích nên sẽ không có lịch ra chap hay có bất kì nhân vật nào được đặc biệt quan tâm❗️❗️Chỉ viết thêm khi có bất kì ý tưởng mới về bất kì nhân vật nào mà tác giả gặp khi đang chơi game❗️…
Tường thành tĩnh lặng bỗng trở nên khốc liệt.Bầu trời xanh biếc bỗng trở nên đỏ thẫmTiếng gió nhẹ nhàng bỗng trở nên chói tai hơn ngày trướcĐánh thức nàng công chúa nơi điện thành, tỉnh giấc khỏi giấc mơ huyền ảo của bản thân.…
Mùa đông năm ấy tiết trời bắt đầu lạnh Seoul thành phố phồn hoa nơi có nhiều nhà cao tầng là khu đô thị lớn nhất Hàn Quốc, Bầu trời Seoul bắt đầu với những cơn gió lạnh gai người, trên phố người đi lại đều khoác lên mình chiếc áo ấm. Năm đó Doãn Kỳ gặp Hạo Thạc rên 1 chuyến xe Bus, lần đó Hạo Thạc không để ý ngồi cạnh cậu là Doãn Kỳ. Hạo Thạc mãi mê đắm chìm vào điện thoại, vì hôm qua buổi biểu diễn thời trang lớn của 2 nhà thiết kế trẻ. " này cậu tôi có thể ngồi đây chứ" giọng nói trầm ấm phát ra,dáng người gầy thư sinh đứng bên cạnh. anh ta trùm kín đội 1 chiếc mũ đen, khẩu trang đen khiến cho Hạo Thạc thấy người này thật kỳ lạ " À vâng được chứ, tôi quên mất" Vừa đến trạm xe bus đến trước cổng trường, mọi người điều bàn tán xì xầm bên tai, Hạo Thạc thắc mắc mọi người đang nói ai, khi Hạo Thạc nhìn lại hóa ra là người lúc nảy. Người ngồi cạnh Hạo Thạc Doãn Kỳ là hội trưởng hội học sinh là người lạnh lùng tao nhã lại còn học giỏi vô cùng đẹp trai dáng vẽ thư sinh. Hôm ấy cũng là lần đầu gặp em trên chuyến xe đó…
Thái tử Vân Trì tuyển phi, chọn trúng Lâm An Hoa gia nhỏ nhất con gái Hoa Nhan, tin tức vừa ra, nát kinh thành vô số nữ nhi tâm hồn thiếu nữ. Đồn đại: Thái tử ba tuổi có thể thơ, bảy tuổi có thể phú, mười tuổi biện đương thời Đại Nho, mười hai tuổi thiện xạ, mười lăm tuổi tư thiên hạ học sinh đánh giá thành tích; mười sáu tuổi giám quốc nhiếp chính, văn Đăng Phong, võ tạo cực, cho tư nghiêng thế, phong nghi vô song. Hoa Nhan cảm thấy, bầu trời mất thật lớn một tờ rơi xuống, nện vào nàng trên đầu. Từ đó sau, nàng cùng với khắp thiên hạ đoạt người nam nhân này? ---------------Vân Trì : đứng ở mây xanh chi đầu, học chính là ngăn được thuật, tập chính là đế vương mưu, trong nội tâm giả bộ là giang sơn thiên hạ, cửu trọng cung khuyết ở bên trong, thay đổi như chong chóng, trở tay làm mưa, chấp chưởng xã tắc triều đình, đem chính mình tu bổ e rằng dục vọng lại được. Hoa Nhan: tự xưng là là bụi bậm phía dưới, có thất tình lục dục, không thích thiên tử nhà, thiên vị phố phường ngõ hẻm, giẫm phải mười trượng mềm hồng, lượt nếm nhân gian muôn màu. Cảm thấy tốt nhất, không ai qua được thanh sơn lục thủy, ngươi hứa ta cả đời, ta bạn ngươi cả đời. --------------------------------…
Thế giới này có chút không đúng. Tác giả: Severus (Phong Khinh Trần). Truyện do chủ nhà sáng tác, xin đừng mang đi đâu khi không xin phép trước. Văn án: Làm một chỉ cần động động đầu ngón tay đã khiến cho tu chân đại thủ đương thời hôi phi yên diệt, không cẩn thận hắt xì đã khiến cho tinh cầu rung rung 3 cái, Lục Tử Chân tỏ vẻ, bản thân vẫn là ngoan ngoãn bế quan tu luyện có vẻ tốt hơn. Thế là đại năng bậc nhất giới tu chân không rõ cấp bậc là loại trình độ khủng bố nào từ đó biến mất trong mắt thế nhân, khiến những tu chân giả nơm nớp lo sợ cuối cùng là có thể thở ra một hơn. Nhưng mà, lại một lần nữa mở mắt, Lục Tử Chân nhìn một cỗ máy kỳ quái bay ngang qua bầu trời, ngoài đường đầy những hộp sắt, hắn lại lần nữa tỏ vẻ, hình như thế giới này có gì đó không đúng. Bài này chủ thụ, thuộc tính ngốc manh, mức phá hoại không thể dùng nhận thức của thường nhân đo đếm. Bất quá hắn có tư bản, hắn tùy ý ╮(╯▽╰)╭. Diễn viên : Lục Tử Chân, cp chưa định, văn giải trí nên bàn tay vàng thô thô thô, ai không thích vẽ mặt thỉnh không cần nhân thân công kích tác giả.…
Tác giả: Ba Lạp TiênGiới thiệu:Sau khi mở mắt, Tô Đại nhận được thông báo về phán quyết của đế quốc: cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến một hành tinh đã được phân bổ cho mình.Vừa đặt chân xuống, cô đã bị những trận bão cát vàng vùi dập, khắp người dính đầy bụi bẩn. Nhìn vùng đất hoang vu và bầu trời xám xịt, cuối cùng cô cũng tiêu hóa được những ký ức trong đầu.Hóa ra, cô đã xuyên không từ thời mạt thế và bị đưa đến một hành tinh bị bỏ hoang.Là đại công chúa của đế quốc, trong khi anh chị em đều được phân những hành tinh giàu có, cô lại bị đẩy đến một hành tinh đổ nát vì đã phạm luật.Tô Đại vô cảm nhìn hành tinh xám xịt, đầy rẫy hố trên bản đồ vũ trụ. Lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu: "Bạn thân mến, để sống sót, bạn phải cố gắng trồng trọt nhé~"Ngày thứ nhất: Chưa ra khỏi khu vực bão cát, phát hiện một con rết. Ăn hay không ăn?Ngày thứ hai: Vẫn chưa ra khỏi khu vực bão cát, chỉ có cát và đất. Ăn hay không ăn?Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... có con rết nào không?Ngày thứ n: Nhờ vào việc trồng trọt, cô đã trở thành huyền thoại vĩ đại nhất toàn vũ trụ!@Được phân một hành tinh nhỏ hoang phế, đây là khởi đầu của cuộc sống tự do như cá ngoài biển.Thể loại: Sảng văn (đọc giải trí), chính kịch.Nhân vật chính: Tô Đại, Zombie nhỏ (Tinh Minh).Tóm tắt: Chào bạn, có muốn trồng trọt không?Ý nghĩa: Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.…
• Tác giả: Hà Quang Diễm Diễm • Thể loại: Fanfic, tình cảm, hành động, trinh thám (ít).------Tàn tuyết sơ tình, tình không vạn lí! (*)Những đốm đỏ trong màn đêm là máu, cũng là hoa.Len lỏi đâu đó trong góc khuất bí ẩn một cơn gió yêu kiều và mềm mại; nếu ánh trăng không đủ sáng để dẫn lối cho ta tìm về nơi an lạc, liệu bóng tối xung quanh có đẩy ta lạc bước về cõi uất hận vĩnh hằng?Là tiếc nuối trong vô vọng, hay hân hoan của hạnh phúc? Màu xám sẽ được thay thế bằng màu trắng, màu đỏ hay là màu đen?Và rằng, sương mù giăng kín hay sơn trà rực lửa sẽ ngự trị chốn này? Và rằng, để lại nơi tiềm thức là dáng dấp trang đài hay giọt lệ quên lãng!-----Lưu ý:• Vui lòng không đem tác phẩm đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình. • Truyện được kể theo ngôi thứ nhất qua hai góc nhìn, một của nữ chính, một của Rei Furuya; có các tình tiết của DC và không.• Tàn tuyết sơ tình, tình không vạn lí: Khi đó tuyết vừa tạnh, bầu trời quang đãng muôn dặm.…
Trong làn sương trắng xóa bao phủ Đại Dương Vô Tận, sự thật thường bị che giấu kỹ hơn cả những kho báu bị lãng quên.Ta là Lucius D'Amboise. Năm ta 16 tuổi, ta những tưởng mình chỉ là một Hoàng tử bị lãng quên dưới cái bóng khổng lồ của người cha đã trị vì hơn một thế kỷ. Nhưng Quần Đảo Sương Mù không bình yên như vẻ bề ngoài của nó.Đây không phải là câu chuyện về những hiệp sĩ dùng súng đạn hay thuốc nổ để chinh phạt. Đây là ghi chép về những cỗ máy cơ khí, về trí tuệ, và về hành trình của một kẻ đi tìm ánh sáng giữa màn sương vĩnh cửu.Những gì bạn sắp đọc, là sự thật-hoặc ít nhất, là sự thật theo cách ta nhớ về nó.…
"Ngày đầu gặp gỡ, Chung Nam Nguyệt chỉ liếc nhìn Nhan Vũ một cái đã chọn ngay anh vào phòng. Hắn không tiếc tiền vung tài nguyên để mua lấy sự bầu bạn của Nhan Vũ, nhưng đến cái tên của anh, hắn cũng lười ghi nhớ.Khi tin đồn Nhan Vũ nối lại tình xưa với mối tình đầu rộ lên, Chung Nam Nguyệt chỉ thong dong châm một điếu thuốc, lười nhác nhả khói: 'Đến đây thôi bảo bối, ca ca cũng chơi chán rồi.'Ngày chia tay, Chung Nam Nguyệt dắt theo một 'chú chó nhỏ' mới quen về nhà, lại bị Nhan Vũ chặn ngay cửa.'Coi tôi là thế thân, lừa tôi để đính hôn với kẻ khác, đẩy tôi cho người ngoài...' Nhan Vũ bình thản liệt kê từng món nợ của hắn, 'Có những chuyện nhịn được, có chuyện không, nhưng tôi đều đã nhẫn nhịn cả rồi.''Nhưng ăn vụng,' Nhan Vũ lắc đầu, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm kẻ đang nép trong lòng Chung Nam Nguyệt, giọng lạnh thấu xương: 'Thì không thể nhẫn. Là tự anh bảo nó cút, hay đợi tôi xử lý nó xong rồi mới đến lượt thu thập anh?'"…
Tác giả: Jthể loại: hồi ức, quân đội, tình yêu, h, xã hội đen.nhân vật chính: Lí Lâm & Trần Kiều.Đời tàn như tro bụi chỉ vì thế giới thiếu bóng anh. Em đứng bên đây biên giới chẳng thấy nổi hình dáng của anh.'' ừ, anh xin thề với vong linh các tiền bối, sẽ dùng tất cả sức lực, tính mạng nhỏ bé này bảo vệ chu toàn biên giới, cũng '' hảo hảo'' suốt đời ở cạnh em''Ngày anh hi sinh linh hồn em cũng chết, em bây giờ chỉ là cây khô k sự sống từng ngày vắt cạn sức lực thực hiện lời hứa bảo vệ vùng đất này mãi bình yên.Nhưng đã bảy năm rồi, sao anh còn chưa trở về........?mong sao duyên kiếp có thể còn được ở cạnh nhau, như hoa cúc vàng mãi nở rộ trên vùng đất khô cằn này. Mãi đợi anh trở về. .......…
Viết về lời bài hát…
Tác giả: Ái Hòa Mỹ Thức (爱和美式)Năm 31 tuổi, Lục Xuyên chết trong một vụ tai nạn xe hơi.Trước khi chết, anh vẫn còn tự hỏi, mấy năm mình liều mạng đóng giả làm phú nhị đại rốt cuộc là vì cái gì.Mở mắt ra lần nữa, anh đã quay về năm mười tám tuổi, trước khi mọi chuyện bắt đầu.Kiếp này, anh không bước chân vào những quán rượu ồn ào đó nữa.Anh mua một chiếc xe rất yên tĩnh, một căn nhà rất yên tĩnh, rồi bắt đầu học cách sống một cuộc đời rất yên tĩnh.Anh tưởng rằng như vậy có thể rũ bỏ cái bóng của quá khứ.Nhưng nào ngờ, khi một người thực sự bắt đầu sống nghiêm túc, bản thân anh, sẽ trở thành ánh sáng chói lọi nhất trong mắt người khác.…
Huyền huyễn, xuyên không, kì bí, hài hước, quỷ dị■ Vô hạn● Thế giới Tử Vực Vô Khan> Vô hạn chiều không gian khác◇ Phiêu lưuTác giả: @1525152twyquieThực ảo, ảo thực khó xác định - nơi câu hỏi không luôn cần câu trả lời,và chân lý đôi khi là một trò đùa vặn xoắn của định mệnh.Một câu chuyện bước qua ranh giới giữa cái có và cái không,nơi từng tiếng cười có thể là tiếng gọi từ vực sâu,và từng ánh sáng có thể là phản chiếu của một giấc mơ đã mục ruỗng.Không ai rõ điểm khởi đầu, càng không ai biết hồi kết,bởi nơi đây - tất cả đều là biến số.…
Tin anh đi, bầu trời không phải lúc nào cũng màu xám. Chỉ là áp lực làm em muốn chối bỏ những ngày xanh.…
Vũ Uy, Tùy đế trị vì năm thứ chín, cả nước lâm vào cảnh khốn cùng, thời tiết biến đổi thất thường, thiên tai lũ lụt khắp nơi, dân chúng mất mùa, lâm vào đói khát. Hoàng đế ngày ngày lại chẳng mảy may quan tâm, thường xuyên không thượng triều, trầm mê bất ngộ trong những thứ tà đạo và hưởng lạc với các mỹ nhân. Tại thời khắc đó, chỉ cần đi ra đường, cứ ba bước thấy một tên ăn mày, năm bước thấy x.ác người ch.ết vì đói. Nhưng hoàng đế không ra chỉ thị, nào ai dám làm càn? Một số quan viên như rùa rụt cổ, ru rú trong nhà tránh đi lời phán xét, một số thì đỏ mắt vì cảnh lầm than, cuối cùng không chịu nổi nữa, mặc kệ cái gọi là lệnh vua gì đó, lao đầu vào cứu trợ cho dân chúng. Bầu trời mãi chẳng có lấy một khoảng sáng, ngày như đêm, gió thổi từng cơn lạnh lẽo dù không phải đông về. Dưới sự âm u do tạo hóa mang tới, đãi chiếu Hàn Lâm Viện, chức quan nhỏ nhất trong cửu phẩm hoặc nói không được tính là quan - Triệu Hoành Triêu vô cùng tùy hứng, mở cửa, nhìn thế gian hoang tàn...…
Phần tiếp theo của "Bó hoa hồng và thánh kiếm chính nghĩa"…
Chào mọi người tình hình là do mình chơi ngu nên đâm ra giờ không vào được cái nick Gmail Rustogerl 570 kia của mình nên đâm ra giờ mình phải làm cái mới là Rustoger570, mong mọi người thông cảm, Truyện Ngôn Boyxgirl, H+, He, Không Đam, Không Bách, Không Se, Mình viết truyện khi rảnh rỗi với cho vui nên không phải lúc nào cũng ra truyện đâu, Không Thích Qua Truyện Bạn Khác Mà Đọc.…
Ta vẫn cứ nhảyVới những cái đầuRỗng tuếchRỗng cả suy nghĩRỗng cả tình ngườiTa bỏ ở đâu?Trái tim còn tìnhTình người, tình mình.Ta lại hỏi nhauVề những nỗi đauCủa ngày hôm nayVà những ngày sauVề những nỗi đauKhiến ta còn người.…