Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là một câu chuyện nói về mối tình đầy rắc rối , bi kịch và tan thương. Những sự ngang bướng , ngăn chặn , hiểu lầm. Hận thù và xoay quanh cuộc sống.Đồng thời còn nói mặt trái đồng tiền , lòng người , sự phản bội nhau.Đam Mỹ full Cặp Tường Lâm…
Ship MoonSun thì bơi vào=)))-Thể loại: GxG, ngọt, sủng, oan gia.-Couple chính: MoonSun _Đây là truyện mình tự viết, hứng lúc nào viết lúc đó. Nên có rất nhiều sơ sót và ngôn từ chưa được mĩ cho lắm, không được chau chuốt do mình không có thời gian. Mong mọi người, đặc biệt các Shipper MoonSun bỏ qua nha❤️ Mình chỉ viết cho thỏa thích nỗi niềm của mình thôi.…
Tại làng Cổ Trạch, nơi bao quanh bởi những đồi trầu xanh mướt, truyền thuyết về "Oán Hồn Trên Đồi Trầu" đã tồn tại qua bao thế hệ. Người dân kể rằng, vào những đêm không trăng, ai đi qua đồi trầu đều nghe tiếng khóc thê lương và mùi trầu hăng nồng quấn lấy trong gió.Câu chuyện bắt nguồn từ hơn trăm năm trước. Lụa, một cô gái trẻ nổi tiếng khắp làng vì sắc đẹp và tài hái trầu, đã yêu một chàng trai nghèo nhưng bị gia đình ép gả cho một phú hộ già. Đêm trước ngày cưới, Lụa tuyệt vọng chạy lên đồi trầu, treo cổ trên cây trầu lớn nhất làng. Từ đó, những cây trầu quanh đồi bắt đầu tàn úa một cách kỳ lạ, nhưng đồi trầu vẫn ám mùi hương nồng nàn như tiếng than khóc không dứt của cô.Nhiều năm sau, một cậu bé tò mò leo lên đồi tìm sự thật. Đêm ấy, cả làng chỉ nghe thấy tiếng thét kinh hoàng. Người ta tìm thấy cậu, bất tỉnh bên cây trầu lớn, bàn tay nắm chặt một nhánh trầu đỏ thẫm như máu. Từ đó, không ai dám bén mảng đến đồi trầu nữa."Oán thù chưa dứt, hồn trầu còn mãi", lời nguyền ấy ám ảnh cả làng cho đến tận bây giờ.…
Vài ba câu chuyện mà mình viết về CharOc hoặc Occhar Char có thể OOc đôi chút nhưng mình sẽ cố không phá hỏng nó quá nhiều .Fandom thì có : FGO , Honkai star rail , DTW , Reverse 1999 , Elden Ring , Genshin Impact, cooking run kingdom"Vài ba dòng chữ viết về người , người trong mộng của ta"…
''.... Chúng tôi đi băng băng trên đường, làn gió man mát ùa vào phổi - cảm giác khoan khoái một cách dễ chịu, hòa cùng dòng người tấp nập qua ánh đèn vàng mập mờ. Chính xác là trông y hệt một đôi tình nhân đi dạo phố buổi tối - sự hiểu lầm không đúng lúc cho lắm. "Thật ra tao không thích Minh Huyền đâu""Hả? Là sao?"Tôi giật mình khi thấy Quân đột ngột mở lời. Nói thật, nếu cả chuyến đi nó không nói câu nào thì tôi cũng câm như hến. Có thể với ai đó tôi là người hướng ngoại nhưng riêng nó thì khác. Khó để làm thân, ai nhìn vào tưởng tôi không có miệng ấy chứ."Thì không thích thôi. Mày cũng thấy thái độ của nó còn gì, rõ ràng là đang từ chối tao một cách quyết liệt" - Quân nhún vai, bóp phanh để dừng đèn đỏ."Mày cũng biết nhận thức rồi đấy" - Tôi đáp lại gọn lỏn, không phải là không muốn nói chuyện với nó mà là không biết nói gì. Chỉ sợ nó là trapboy hay gì rồi lại tán tỉnh bạn tôi lung tung thì không hay thôi...''…