Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có người nói,nếu một người đã quen sống trong bóng tối,ánh sáng đến cũng chỉ là quấy rầy.Cô từng là một cảnh sát ngầm.Một lần sống sót,đánh đổi bằng nửa thị lực và toàn bộ lòng tin.Một hôn ước cũ kéo cô về giữa những người xa lạ.Ngôi nhà ấy, rộng đến mức tiếng lòng cũng vọng lại.Anh không thích cô,cô chẳng mong ai thương mình.Chúng ta cứ thế sống cùng,như hai đường thẳng tưởng chừng sẽ không bao giờ cắt nhau-cho đến khi một người quay đầu,và người kia đã khuất bóng.…
Sa Sa là một cái tên khá lạ lùng. Lần đầu tiên nghe đến, hắn đã có chút ấn tượng. Nhưng rồi cũng như bao cái tên khác, cái tên này lướt qua trong đầu, hắn đã chẳng mấy để tâmLần thứ hai, cái tên ấy được nhắc đến trong một cuộc trò chuyện vu vơ. Điều khiến hắn chú ý, không phải cô, mà là người nhắc đến cô: thằng bạn thân - kẻ từ trước đến nay luôn giấu cảm xúc kỹ trong két sắt - lại mỉm cười ngốc nghếch, giọng kể cũng nhẹ nhàng hẳn. Hắn bất giác lại tò mò.Rồi một đêm, khi thằng bạn đó - người với vẻ ngoài dường như làm cả thế giới đều phải kiêng nể - lại đỏ mặt, mắt hoe, mùi rượu nồng nặc, lãm nhảm nói trong tiếng thở dài... nếu có kiếp sau, có lẽ cũng khó gặp lại người đặc biệt như cô ấy.Khoảnh khắc ấy, hắn không kìm được nỗi tò mò của mình cô gái tên Sa Sa đó là người như thế nào?Hắn đã nghĩ có thể cả đời này cũng không cần gỡ điều này ra khỏi lòng mình. Nhưng kể từ buổi sáng hôm đó, trong căn phòng họp nửa sáng nửa tối, lúc cô gái tên Sa Sa - với mái tóc xoăn dài cùng một đôi mắt kiên định, xinh đẹp đến ngạc nhiên - nhìn chằm chằm vào hắn từ ngoài ánh sáng, hắn đã biết một điều ...cái tên này không thể cứ mãi bị cất gọn trong lòng nữa.…
ĐÚNG LÚC GẶP MƯA KHÔNG NGỚT Tác giả: Trầm Tiêu ChiTên gốc: 恰逢雨连天 ( Kháp phùng vũ liên thiên)Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, quan trường, nữ giả nam.Số chương: 267 chươngTình trạng bản gốc: Hoàn.Tình trạng dịch: Mở hố 01/01/2022Người dịch: Thụy Vũ.Văn án:Liễu Triều Minh vẫn nhớ, lần đầu gặp gỡ Tô Tấn, là cuối xuân năm Cảnh Nguyên thứ hai mươi ba.Khi đó trời mưa không ngớt.Hắn đứng bên cầu Chu Tước, cách một tấm màn mưa, nàng chắp tay cúi chào hắn. Trong màn mưa lất phất, hắn không thấy rõ ràng, chỉ nhớ nàng mặc một thân tố y, đôi mắt sáng trong như ngọn lửa rực cháy trên thảo nguyên.…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Tác giả: Mai QuảThể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh, Cung ĐấuNguồn: daamlac.wordpress.comTrạng thái: FullThể loại: Trọng sinh, cung đình, cường cường, ngược luyến tàn tâm, HEĐộ dài: 479 chương Chính văn + 9 Phiên ngoạiEdit: GiánBeta: Dark (chương 1 -> 25), Ngạo (đến chương 70)La Duy là một kẻ có mắt như mù. Ví như kiếp trước tâm ngoan thủ độc, vì yêu tha thiết một người mà y phản bội lại gia quy tiên tổ. Mù quáng tận tình làm hết thảy những việc ghê tởm nhất chỉ để làm hài lòng người kia. Rốt cuộc quả báo cũng đến. Cái kết cho kẻ ác nhân như y là gia tộc diệt vong còn mình trở thành nô lệ bị hành xác, phơi thây nơi hoang mạc xa lánh.Ông trời có mắt, cho y cơ hội sống lại, vốn tưởng rằng kiếp này chỉ để chuộc tội, không ngờ lại rơi vào vòng xoáy tình yêu. Khi vở kịch mang tên "Báo thù" kéo màn, La Duy mới hiểu đây lại là một hồi số mệnh tình kiếp. Đế vương kia, người yêu kiếp trước, ái nhân kiếp này, tân đế của quốc gia thù địch, ai mới là phu quân chân chính?Là ai làm ai thương tổn? Giấc mộng anh hùng, thiên thu bá nghiệp, vạn dặm giang sơn, phồn hoa tan như mây khói, dùng trăm năm tịch mịch của ta, đổi lấy nụ cười của ngươi một kiếp, liệu có đáng giá hay không?Truyện re-up chưa có sự đồng ý của tác giả và dịch giả. Vì quá yêu thích nên để đây với mục đích đọc offline. Nếu có kiến nghị gỡ xuống thì mình sẽ xoá ngay a~.…
Wedges get up! (This chapter is free)A teenager is not a dreamer, but he often feels that his life is like a dream, but beautiful but unreal, especially at night, there are always strange dreams. 26nbsp;In the slumber of his dreams, the young man walked in the sea of incredible dreams. Under the blue sky, sunny daylight shines on the endless clouds and seas. The snow-white clouds seem to have no borders. The waves are flowing into the sea, and the golden 'color' sunlight that flows to the end of the sky is like a blessing of the gods. The sea of clouds, compared with this magnificent picture, the eagles and birds that occasionally cross the sky are as small as duckweed in the sea.In the sea of clouds, there are many "vortex eyes". The nearby clouds are centered on the vortex eyes, or they swirl around slowly or slowly. Some vortex eyes suddenly appear and dissipate. Some vortex eyes are gloomy and dark. Lightning and lightning are dangerous areas for all creatures to avoid, but there are also some vortex eyes that seem to be the long river resting place. The airflow is stable all year round. White clouds are like static cotton. The vortex flows slowly or even hardly to detect.…
Đây là những cảm nhận về tình yêu còn non nớt thời tuổi thơ của những học sinh trong tà áo trắng tinh khôi khi còn ngồi trên ghế nhà trường và được che chở trong vòng tay cha,mẹ chuẩn bị cho chuyến hành trình tự lập cho cuộc đời....…
Hai người, từ khi bắt đầu, đã luôn nắm chặt tay nhau. Còn Fangirl chúng tôi thì luôn đứng ở ngoài dõi theo họ. Lặn lội từ nơi khác đến đây, chỉ để yêu thương bọn họ nhiều hơn. Tình cảm dần lớn, tôi lại cố chấp giấu đi, chỉ vì muốn gắn kết hai người lại.Tôi là 1 Fangirl...Yêu mà không được ở bên, đó là cái giá của Fans hâm mộ.…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
Trong cuộc đời Vương Nhất Trác, tất thầy từ khi sinh ra đều mang một màu buồn u uất. Chỉ duy nhất có Từ Thập Thất là ánh sáng lẻ lói soi chiếu trong lòng hắn. Cô là bông bạch liên hoa trăng trẻo thanh tẩy đi đôi bàn tay bị cuộc đời vấy bẩn của hắn, là người không cổ xuý hắn hại người nhưng cũng không ngan cản, vì cô biết những tên cặn bã đó đáng chết. Hắn ngược lại cũng chính là chiếc đèn sáng nhất trong cuộc đời cô.…
Tháng năm im lặng là một bản hồi tưởng dịu dàng và sâu lắng về mối tình đơn phương thời học trò, kể bằng giọng văn nhẹ nhàng, thấm đẫm hoài niệm. Qua ánh nhìn của Tĩnh Du - một cô gái nhiều mộng mơ và thầm lặng, truyện mở ra thế giới nội tâm tinh tế với những cảm xúc đầu đời chân thật, trong trẻo và cũng nhiều day dứt. Những cơn mưa đầu mùa, buổi học nhóm mùa thi, tiếng ve gọi hè, buổi họp lớp năm nào... tất cả đều đan xen thành một bản nhạc buồn ngọt ngào, nhắc nhớ về một thời thanh xuân không thể quay lại.Không cao trào kịch tính, không bi thương dữ dội, Tháng năm im lặng lặng lẽ đi vào lòng người bằng sự giản dị và tình cảm chân thành, như một bức thư tay gửi về quá khứ - nơi có một người đã từng là cả bầu trời.…
Tôi 19 tuổi. Không đại học, không mộng mơ, đi làm sớm để lo cho mình.Thuê trọ trong một con hẻm cũ.Và trong một lần mua đồ cũ tiết kiệm, tôi mang về một cây đàn guitar rẻ bất ngờ, mà trông lại còn mới.Nhưng rẻ quá thì... thường có lý do.Tôi không ngờ, cây đàn ấy lại là thứ duy nhất gắn liền với một người đã chết.Một chàng trai từng sống vì âm nhạc. Từng chơi đàn rong ngoài phố.Từng có ước mơ... chưa kịp thực hiện.Và giờ... anh vẫn chưa thể rời khỏi trần gian.Còn tôi - bằng cách nào đó - lại là người duy nhất có thể thấy và nghe được anh.Đây không hẳn là chuyện ma.Cũng không hoàn toàn là chuyện tình yêu.Chỉ là... một mối nghịch duyên lạ kỳ giữa hai người, một sống - một không.Mà đôi khi, chính những mối nghịch duyên không có tương lai... lại khiến người ta nhớ cả đời..._____♡_____…