Ai cho ai đời đời kiếp kiếp
Nếu như có thể gặp lại,Ta nguyện dùng cả cuộc đời này tạ lỗi với chàng. ---Nếu có ai muốn đem tác phẩm của mình đi nơi khác, đề nghị ghi rõ nguồn wattpad và tên tác giả nhé. Au: Licaen…
Nếu như có thể gặp lại,Ta nguyện dùng cả cuộc đời này tạ lỗi với chàng. ---Nếu có ai muốn đem tác phẩm của mình đi nơi khác, đề nghị ghi rõ nguồn wattpad và tên tác giả nhé. Au: Licaen…
Thể loại: FanfictionPairing: Jicheol (Jihoon x Seungcheol/ Woozi x S.coups)Summary: Jihoon không hề thích mái tóc hồng của mình. Fic siêu ngắn và siêu nhẹ XDRate: GAuthor: SeptureeCaterogy: Fanfiction…
Summary: Những bức ảnh kì lạ.Pairing: Choi Seungcheol x Yoon Jeonghan (CheolHan).Category: OOC, ONESHOT.…
như ta đã nói, đến lượt nhà trẻ lạc lên sàn…
Trời lạnh rồi, viết SE thôi…
nơi mình thực hiện những thử thách liên quan đến design nhằm nâng cao tay nghề.1k views: 26/06/2019…
seungcheol yêu tất cả các khía cạnh trong minghao, bất kể họ đang ở nơi đâu.____truyện dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài.…
Tình ta như hoa. Hoa nở tình đẹp. Hoa tàn tình tan.…
Chuyển ver từ truyện "Kẻ thù không đội trời chung của tôi cuối cùng cũng phá sản"Vì là chuyển ver nên sẽ có nhiều tình tiết OOC vs 2 đứa ngoài đời…
🚩TRUYỆN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.‼️KHÔNG ĐEM RA NGOÀI.Tác giả gốc: zhongwritings @ao3🔗 https:// archiveofourown. org/works/28459257Translator: jengubeny.Main couple: Jisung x Chenle.Word count: 3189"Chenle giờ đã trưởng thành hơn rồi. Cậu ấy chẳng còn trẻ con như trước nữa. Cho dù toàn bộ thời gian của mình là đều kề vai sát cánh bên Chenle đi chăng nữa, thì với một đứa trẻ mười tám tuổi sống cô độc ở Seoul, Chenle dường như vẫn phải trưởng thành nhanh hơn mình rất nhiều."Date: 30.8.2021…
Tác giả: Lăng Sương"Tiểu Vũ, thế giới hoa lệ ngoài kia em không cần, em chỉ cần anh, vĩnh viễn."…
Pledis là một thế giới tồn tại song song với thế giới bên ngoài và ở nơi đây không dành cho những kẻ yếu ớt sống sótCái luồng khí mới đó nó đang bắt đầu mạnh lên và nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn khi người sở hữu nó tức giận hơn bao giờ hết nhưng chỉ có một cái làm nó yên tĩnh lại thôi đó là thứ gì chứ...…
Lấy cảm hứng từ alb This man của Jeonghan và Wonwoo. Viết trong 20'…
Có người nói rằng Alpha giống như loài dã thú đội lốt người, bên ngoài càng ôn hòa, kiềm chế thì bản chất bên trong lại càng điên cuồng, ngang tàng. Họ luôn có ham muốn kiểm soát mãnh liệt và sự chiếm hữu đối với Omega của mình...Mỗi lần nghe những lời này, Lục Nhất Ninh đều khịt mũi coi thường.Cậu và Kha Nhiễm từ nhỏ đã có hôn ước, là trúc mã cùng nhau lớn lên, sống chung một mái nhà suốt gần 20 năm. Độ phù hợp của họ lên đến 99,8% và những lợi thế cũng xếp chồng đến mức không thể đầy hơn. Vậy mà Lục Nhất Ninh chẳng hề thấy Kha Nhiễm có biểu hiện điên cuồng hay chiếm hữu nào với mình. Vì thế, cậu cho rằng những lời đồn đoán kia chỉ là những suy diễn vô căn cứ.Mãi cho đến một đêm nọ, khi cả hai đang trò chuyện như thường lệ, Lục Nhất Ninh chẳng rõ mình đã lỡ nói sai câu nào, mà ngay giây tiếp theo, cậu lại vô tình kích thích Kha Nhiễm bước vào kỳ dịch cảm.Lục Nhất Ninh vô cùng nghi hoặc: "Anh ấy dịu dàng với tôi đến mức tôi còn nghi ngờ anh ấy lãnh đạm, vậy mà tôi lại có thể khiến anh ấy kích động sao?"Bác sĩ: "Cậu ấy hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là cậu ấy quá mạnh mẽ mà thôi."Lục Nhất Ninh vẫn không tin: "Ý bác sĩ là sự dịu dàng của anh ấy chỉ là giả vờ? Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"Bác sĩ: "Cậu ấy thực sự đang diễn đấy. Cậu đừng có nhìn cậu ấy bằng lớp filter dày đặc thế này nữa!"Lục Nhất Ninh: "Không thể nào! Kha Nhiễm là Alpha dịu dàng nhất trên đời này!"Bác sĩ: "Ngành y bây giờ phát triển như vậy rồi, sao vẫn không chữa được cho tiểu thiếu gia hết bện…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
những mẩu truyện nhỏ không hồi kết của tớ và bồ tớ° lowercase °…
"...Lối hoa chưa hẹn đã quen,Đôi lòng thổn thức chẳng tên để mời.Hỏi trăng: có nhớ ai ngồi,Gảy tơ, cất tiếng... cho người ngoài mơ?"…
"1 con người gặp gỡ 1 con người là do duyên phận"…
Cuộc hôn nhân không tình yêu của Seungcheol và JeonghanBộ fic này không hẳn là ý tưởng của mình nghĩ ra, nó được lấy cảm hứng từ một chị kể chuyện trên tiktok, fb. Mọi người hoan hỉ đọc nha.• Author: Nora (Mít Na)• Title: Có phải đây chính là tình yêu hay không ?• Category: Cưới trước yêu sau, ABO, Fanfiction, Đam mỹ, Boyfriend, gia đình, hiện đại, đời thường.• Couple chính: Cheolhan (main), Meanie, Verkwan• Nhân vật trong truyện không thuộc về tác giả và không liên quan đến đời thực của nhân vật trong truyện, nếu các nhân vật phụ có thật ngoài đời thì đó là sự trùng hợp.• Warning: Mọi hành động sao chép truyện hoặc lấy truyện ra khỏi Wattpad khi chưa có sự đồng ý của tác giả đều được cho là ăn cắp bản quyền. Xin cảm ơn.…