ThanmoIIc47-74
…
Tất cả chúng ta đều có một người đẻ giấu trong tân cùng trái tim của mình.Khi ta nghỉ về người đó ta lại có cảm giác quên đi, và khi ta muốn quên người đó thì lí trí và con tim không cho phép nhưng ta muốn biết người đó làm gì,đi đâu,...dù người đó không thuộc về ta.Cái cảm giác ấy là như thế nào.....Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.…
" Mày là đồ đĩ ăn bám theo thằng con trai tao để đào tiền. Loại đào mỏ như mày mà cũng muốn bước chân vào nhà tao sao? Còn lâu nhé. Mày ở bên nó chỉ làm nó bất hạnh thêm thôi. Cũng nhờ mày mà chút nữa tao đã mất đi đứa con trai này. Mày muốn giết con tao sao? Tao nhắc nhở lần cuối cùng, lập tức rời xa con trai tao nếu không cả gia đình mày sẽ không được hạnh phúc đâu. Mày nhớ lấy, tao là chủ tịch HL, không có chuyện gì không làm được " .Những câu nói này luôn đi theo Linh và trở thành nỗi ám ảnh của cô trong suốt sáu năm.…
Tựa đã nêu hết lên vấn đề =))Còn một việc:Những câu nói trong đây đều được tôi SƯU TẦM hoặc có những câu do tôi TỰ SÁNG TÁC phần nào tôi tự viết sẽ ghi chú thích.*Fic này chỉ được đăng trên wattpad.…
Nếu bản thân các bạn tự cảm thấy tình cảm thầy trò không có gì sai thì hãy thử đọc bộ truyện này. Câu chuyện dựa vào chính cuộc sống của tác giả tạo thành. Những tình cảm chân thành nhất của cô học trò nhỏ Doãn Vy dành cho người thầy Trần Nguyên của mình nhưng rất tiếc họ có duyên nhưng không phận. Cuộc sống xô đẩy để họ gặp nhau nhưng rồi lại đẩy họ ra xa để rồi chỉ còn lại hai trái tim đau đớn.…
《FIC DỊCH》Which song do you choose? *Lưu ý khi đọc*1. Mình không biết tiếng trung, dịch chỉ dựa vào gg dịch và từ điển, nhưng vẫn sẽ đảm bảo 80-90% nội dung fic gốc. Có gì sai sót mong mọi người góp ý nha.2. Fic chỉ là fic, không liên quan đến các bạn nhỏ ở ngoài đời.3. Fic dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, đừng mang ra khỏi wp nha.4. Chúc mọi người đọc vui ~…
Các đoản ngẫu hứng về Bác Chiến…
Đôi khi trong cuộc sống, ta đã quá quay cuồng trong guồng quay và để quên hoặc là cố tình quên lãng mình cũng có những khoảng lặng và một góc trống trong tim. Dù cuộc sống có thế nào đi chăng nữa thì vẫn có những phút giây trôi theo những bước chân vô định thảnh thơi của ta trên vùng tìm khoảng lặng trong đời. Truyện sẽ liên quan đến Vietnam và một số quốc gia, tôi sẽ dùng tên người của họ. Và câu truyện này sẽ liên quan đến những người bình thường, thuộc các quốc gia. Mọi nhân vật APH thuộc về tác giả Hidekaz Himaruya nhưng câu truyện này thuộc về tôi. Enjoy :)…
Phần lời cho bộ cải lương Tướng cướp Bạch Hải Đường (Hùng Cường, Ngọc Giàu). Xem trên YouTube tại link https://www.youtube.com/watch?v=mKg5GaFS90c.…
Lâm Trận Tuốt SúngOneshotblog: Nhận Một Ấm Áp, Trả Trọn Dịu Dàngwattpad: nmaattddauthor: KDiên - Lâm4…