Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lý Nguyệt là cô gái trẻ khó gần, nhút nhát, hơi ngốc nghếch. Một lần do chơi dại nên cô đã xuyên qua không gian quay về quá khứ, nhập vào cơ thể của một cô gái khác. Lúc đang tuyệt vọng, cô định chết đi thì cô thấy thân hình cơ bắp tám múi, cuồn cuộn săn chắc, khuôn mặt điển zai từ phu quân ngốc của mình, khiến nàng chảy dãi, không nghĩ nhiều quyết định ở bên chơi đùa với mỹ nam này, khỏi lại phí của trời . Chàng ta cũng hợp tác giả ngu để chơi với nàng. Khi biết được sự thật về nàng, chàng lộ bộ mặt là con hồ ly gian xảo, cuốn lấy nàng khiến chú mèo này xù lông lên cũng không thể rời đi nữa. Nàng tìm mọi cách để trở về nhưng ngày nào bị phát hiện thì đem ấy cũng mất ngủ, ê ẩm với chàng. Liệu cô sẽ ra sao, hãy đón chờ.…
có những thứ nhứng không thụộc về mình ,thì đừng cố gắng biến nó trở thành của minh.Dương một chàng trai đa tài,đẹp trai .Ngọc một cô gái tài vẹn toàn,vốn dị 2 người là cặp trời sinh,tưởng chừng hai người sẽ hạnh phúc bên nhau nếu như không có sự suất hiện của Hà bạn thân của Ngọc.tôi chiến được thân xác anh ấy nhưng trái tim thì khôngtại sao ?t ại sao là Ngọc hả?…
Tác giả: Yu Xiao Lanshan (语笑阑珊):"Tuy rằng là một người mẫu nam, Tô Ngôn không hề thích mọi người gọi cậu bằng những từ ngữ dành cho phụ nữ. Nhưng thực tế lại đau lòng, trái với những gì cậu mong đợi, chính cái vẻ ngoài xinh đẹp đã phản bội lại chính bản thân cậu.Đây đúng là bi kịch đau buồn nhất mọi thời đại!Lạy chúa, Tô Ngôn cuối cùng cũng cố gắng ngăn cản bản thân tức điên lên, "Tôi là một người rất men lì, ok!" "Cậu chắc không? Lại đây, để tôi kiểm tra xem bụng cậu có múi nào không nào." Tên giám đốc gian xảo vui vẻ đẩy cậu xuống giường sau đó tụt quần ngủ cậu xuống.Hai phút sau."Con mẹ nó! Chỗ đó không có múi đâu!" Người mẫu Su vật lộn trong nước mắt.Làm sao cậu có thể vượt qua chuỗi ngày đau khổ ấy?"
: Ngọt ngào, hề hước, 1v1, không ngược, không não, không bình thường và ... có thể không IQ ... UwU...: Exiled Rebels Scanlations《 mọi bản dịch đều thuộc sở hữu của team, phiền không reup hay bôi nhọ mọi các nhân hay lẫn truyện. Cảm ơn vì đã theo dõi 》#SauRiengTeam…
"Đừng... lại gần đây?"Mạnh Huy mắt mở to bất ngờ, mồ hôi nhễ nhại, miệng thì lắp bắp, dường cậu như đang sốc lắm khi bị một cánh tay của người đối diện chủ động trờ tới ôm ấp, cưng nựng rồi đẩy cậu tựa vào lưng ghế trong khi bàn tay còn lại của người này đang lần mò như muốn lựa chọn một trong những món đồ chơi khoái lạc lấp lánh được đặt trong tủ kính kế bên.…
Lời chưa nói, em hóa vào trong cơn gió nhắn với mây trời. Tình yêu đó, chỉ riêng em biết em cũng chẳng mong hơn nhiều... Một phút đứng trước mặt anh, một phút nói ra lời chưa nói, một phút mạnh mẽ từ em...ta vẫn sẽ khác lối đi... Từ nay ranh giới của em với anh...là yêu nhưng không thể nào bước qua. Ngọn cỏ ven đường thôi mà...làm sao với được mây...? Nghẹn ngào giây phút em hứa sẽ sống không cần anh. Chẳng khác chi Trái Đất này làm sao tồn tại không có Mặt Trời ? Chỉ biết lặng nhìn anh cứ bước đi...lòng em thắt lại. Nghĩ đến mình sẽ không một lần chạm mặt... Vẫn chúc anh luôn thật vui...mặc em bên lề của hạnh phúc... Lời bài hát : "Suýt nữa thì" , "1 phút" , "Một bước yêu vạn dặm đau" , "Lắng nghe nước mắt"…
.Summary: Khi Park Jimin nhận ra bản thân cậu đang trốn sau chiếc ghế trong căn hộ của Min Yoongi, cậu đã ước rằng con mèo ngu ngốc của cậu đáng ra phải tìm một nơi thích hợp để chạy đến... nhưng có lẽ cậu cũng hơi vui mừng một chút vì điều đó không xảy ra..Author: @Noushcake (Wattpad).Translator: Dô.Link:https://www.wattpad.com/story/78470185-two-doors-down.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Vì trình độ của người dịch rất cùi bắp nên bản dịch tốt nhất nằm yên một chỗ thôi…
Trên đỉnh núi Hoàng Tra, có một ngôi mộ bơ vơ giữa muôn trùng gió núi.Ở nơi ấy, đất trời phân chia, tạo thành hai mảnh tách biệt mà cô độc.Dưới chân mộ là một chiếc hộp gỗ đã gần như mục nát. Chẳng ai biết nó đã ở đấy tự bao giờ, cũng chẳng ai có đủ can đảm để chạm vào vật bên trong ấy. Cố nhân đã không còn, giữa nơi sống và chết cũng chẳng phân ranh giới, liệu có ai dám phạm đến chốn linh thiêng để rồi hối hận ngàn đời?Chiếc hộp ấy, tuy đã chẳng còn mang dáng vẻ xinh đẹp ban đầu, nhưng hương thơm thuần khiết chẳng biết vì sao lại cứ văng vẳng bay khắp nơi này. Chẳng có cây, cũng chẳng có hoa, nhưng mùi hương từ hộp gỗ Đàn Hương ấy lại là thứ khiến cho người ta khó mà dứt lòng ra khỏi.Từ khe hở trên nắp hộp, có thể thấy rõ ràng vật ở bên trong.Ánh mặt trời chiếu vào vật ấy, thứ ánh sáng đỏ thẫm hắt ra khiến cho người ta có dè chừng. Nhưng nếu nhìn kĩ hơn, thì đó lại là một vật dường như đã có từ rất lâu về trước.Một chiếc trâm cài bằng vàng, với viên ngọc bích đỏ chói lọi cả một góc trời.Trên thân vàng quý giá lại có khắc một dòng chữ. Nguệch ngoạc mà cẩu thả, dường như người đã lưu lại bút tích trên ấy đã rất vội vã, hoặc có lẽ là sợ hãi, khiến cho nét chữ chẳng còn đều nữa, nhưng vẫn có thể đọc được phần nào ý người muốn nói.Chẳng ai biết chiếc hộp gỗ ấy đã có tự bao giờ.Cũng chẳng ai biết chiếc trâm cài tuyệt đẹp ấy thuộc về ai.Người ta chỉ biết có một điều..."Ta vẫn luôn đợi người."... rằng kẻ này đã sống một đời vô cùng khổ…
- Minh Phong...tay trái, tay trái của em...không còn cảm nhận được nữa... (Hức hức)... Tại sao vậy, em không làm, là cô ta tự đập đầu, sao em lại không thể đàn nữa vì cô ta? Anh trả lời đi, sao lại đối xử với em nv.…