Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
ARMY à!mấy năm nữa chúng ta mất thanh xuân 💔 ARMY này mình có muốn nói quan trọng với ARMY!ARMY ơi! Chúng ta nghèo hoặc giàu gì, ko có album,bomb,... Rất nhiều đồ BTS vì ko có tiền để mà mua hoặc đi gặp oppa BTS.khi BTS tan rã ARMY ko đc khóc ko được khóc👌 nhưng ko biết BTS có đợi chúng ta ko!bây giờ nhiều bn anti chửi idol người khác, mình biết ARMY tức giận và đau lòng đúng ko😔 mất thanh xuân của chúng ta nhưng có lẽ là buồn,chúng ta ko còn gì nữa? Thấy vậy, chúng ta ko có các anh nên cày view BTS nha ARMY ❤️ ARMY quý…
Đây là những trang viết bập bõm đầu tiên của mình ngoài những bài viết ở Trường, do đó mình đã đọc qua một ít truyện (phim) ngược và tự ý lấy những chi tiết mà mình cảm thấy có ấn tượng rất tốt nên đã lọc lại và cho ra đời bé nhỏ này. Các bạn thân yêu ơi đọc chân thành và góp ý nếu mình viết dở nhé. Mình yêu bạn 💛 Truyện ngẫu hứng thôi nên mỗi lần viết rất rất ít nếu bạn chán chương hiện tại thì cứ việc nhảy qua chương khác 💛…
Không biết vì nguyên nhân gì mà dạo này các môn phái chính đạo mọc lên như nấmMà từ ngàn xưa chính đạo không chung đường đã làm đệ tử phái tà ma ngoại đạo, thực sự là có áp lực rất lớn.Thế đạo thay đổi không ngừng.Đối với kẻ vừa nghe tên đã thấy rất giống một con tốt thí như nàng mà nói, áp lực lại càng lớn.Nhu cầu cấp bách của nàng là phải ôm bắp đùi tìm chỗ dựa, không cẩn thận --Ôm lỗi một chút liền ôm nhầm trúng quái thú Giáo chủ đại nhân......Lần này xảy ra chuyện lớn rồi a......…
Thanh xuân là gì nhỉ?!Đó chính là khoảng trời xanh biếc xinh đẹp đến xao động lòng người mà ai cũng 1 lần được ngắm nhìn đến không thể nào quên!Thanh xuân là gì nhỉ?!Đó là dành toàn bộ nhiệt huyết của mình cho đam mê mình lựa chọn đến quên ăn quên ngủ, cứ thế mà tiến lên phía trước mỗi ngày.Thanh xuân là gì nhỉ?!Đó là dù phạm sai lầm cũng chẳng sao cả, bởi vì ta có thể sửa chữa từ nó. Là những cuộc cãi vã đến sứt đầu mẻ trán với đám bạn rồi cuối cùng lại quay ra cười hì hì với nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra...Thanh xuân là gì nhỉ?!À, đó chính là quãng thời gian đẹp như mơ của tuổi trẻ, thoáng qua như 1 cơn mưa rào, nhẹ nhàng trong trẻo như trời thu, rực rỡ như màu hoa ở thời điểm đẹp nhất.Thế đấy! Ai chẳng có 1 định nghĩa thanh xuân của riêng mình. Chỉ là đối với em, định nghĩa về thanh xuân thật là khác.Thanh xuân của em là gì?!Thanh xuân của em... chính là các anh, những thiên thần xinh đẹp!…
Sumary: Hai con người - chung một cơ thể - chung một số phận ? Trong một thế giới đầy những điều kì bí và kẻ mạnh làm vua, họ sẽ cho chúng ta thấy điều gì ? Liệu con đường đi của họ có giống nhau ? Một người của quá khứ . Một người của hiện tại . Một người bên trong . Một người bên ngoài . Xin mời các bạn đón xem !!!Nhân vật: - Louis Baskerville Schopenhaur - Tsukigami Gwatan ( Ilsa Schopenhaur ) - Reynord Sigmund Paley - Mizuzono TsubakiTrích : Tôi nghe thấy tiếng khúc khích. Tôi dừng lại một chút rồi ngó trái ngó phải. Không thấy ai, Tôi nhún vai đi tiếp. Tiếng khúc khích đột nhiên lớn hơn. Từng tiếng lọt vào tai khiến tôi sởn gai ốc. Tôi lắp bắp hỏi:- A...A...Ai...đấy ? Núp ở chỗ nào ? Ra đây mau ! Tiếng cười bé dần thay vào đó là sự im lặng. Một giọng nói ma mị cất lên khiến tôi giật nảy mình:- Bên trong.Tôi bất ngờ, "hả" lên một tiếng, mặt nghệt ra, ú ớ không hiểu gì. Giongj nói ấy lại cất lên lần nữa:- Ne ~- Lần đầu gặp mặt !- Mizuzono Tsubaki ~…
Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune là người Việt, sanh đẻ ở nước Lào. Quê quán ba mẹ ở làng Diệc, tỉnh Thái Bình, Việt Nam. Truyện được viết đầu tay, phần nhiều truyện được tác giả trải nghiệm thực tế khi sống ở nước Lào. Mời các bạn đón đọc truyện.Thể loại: truyện ma, tâm linh, hài hước,...Tình hình: đang cập nhậtNguồn: santruyen/user/ mongtho…
Lần đầu tiên gặp mặt cô đã bị anh thu hút người đàn ông có đôi mắt sâu cặp chân mày rậm hay cau lại với nhau dáng người cao lớn mặc dù áo sơmi tay dài kia có khéo cài nút chỉnh tề cũng không che được bắp tay săn chắc mạnh mẽ ấy, nhưng đâu có ai ngờ người đàn ông đó đã có vị hôn thê. Bao nhiên hy vọng mơ mộng vụt tắt nhưng đến một ngày anh đến và nói với cô:"Chúng ta cho nhau cơ hội tìm hiểu nhau nha em", đây là mơ hay thật nếu là mơ cô mong mình đừng bao giờ tỉnh lại.…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
Ngày nắng nhẹ, cậu chợt đến như một cơn gió, xoa dịu tâm hồn đã chực khép kín của tôi... Tôi cảm nhận được từng nhịp tim của mình đang thổn thức... Hai ta đã vui vẻ cùng nhau vượt qua bao thăng trầm của tuổi học sinh - tuổi mộng mơ, tươi đẹp. Cuộc đời đen trắng như một thước phim của tôi cuối cùng cũng được điểm tô màu sắc... Và rồi tôi với cậu cùng lớn lên, cùng chung một con đường... Cuộc gặp gỡ đơn thuần ấy đã vô tình đưa hai trái tim đến với với nhau, vô tình đưa chúng ta qua những bấp bênh, sóng gió cuộc đời, vô tình khiến chúng ta phải dựa vào nhau mà tồn tại, và cũng vô tình để chúng ta đến với nhau... Tự hỏi: "Sao cuộc đời này lắm cái gọi là vô tình thế nhỉ...??!" Cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc, siết tay nhau bước đi...…
Ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng, chiếu sáng căn phòng nhỏ ấm áp giữa mùa đông lạnh giá. Em ngồi co ro trên chiếc ghế gần lò sưởi, đôi mắt trống rỗng nhìn đốm lửa nhảy múa. Mỗi tia sáng như những ký ức đau buồn bám lấy, nhắc em về những thứ đã mất.Anh bước vào, đôi giày vang lên từng tiếng nặng nề trên sàn gỗ. Không cần nói gì, anh đặt chiếc áo khoác ấm lên vai em, đôi mắt lạnh lẽo như lửa trong lò sưởi cháy rực nhưng không bao giờ mang lại hơi ấm.Em là kẻ bị nhốt trong chiếc lồng vàng này, còn anh là người đốt ngọn lửa, vừa là kẻ cứu rỗi, vừa là kẻ giam cầm.…